Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1789 Views
Xào xào xào…
1 cơn gió thổi đến, cành cây 2 bên đường rung mạnh, cứ như là ma quỷ dưới địa ngục chạy lên nhảy múa cùng cơn gió.
Tôi bất giác nắm chặt tay Lý Triết Vũ. Lý Triết Vũ khựng người lại, quay sang nhìn tôi:
‘Hữu Tuệ, em sao vậy?”
“À, ko… ko sao…” Tôi lắc lắc đầu, dường như máu trong người đang chảy ngược lại.
Híc … híc… Ở đây đáng sợ quá, đâu đâu cx toàn màu đen kịt, chẳng nhìn thấy gì cả, mà ko biết trong rừng cây kia có thứ gì kì quái ko? Nhỡ đâu lúc chúng tôi đang đi, đột nhiên kẻ xấu ở đâu nhảy ra thì… tôi và Lý Triết Vũ …
Càng nghĩ tôi càng thấy sợ, hình ảnh yêu quái trên phim hay trong tiểu thuyết cứ lượn lờ trong đầu, tôi co rúm người lại, mặt cắt ko còn hạt máu nhìn xung quanh.Lúc hoang mang tột độ, tôi chợt có cảm giác cả 1 đôi quân ma quái đang áp sát gần tôi và Lý Triết Vũ.
“Hữu Tuệ, em ko sao chứ? Tay em run thế?...” Lý Triết Vũ quay người lại, bước xuống 1 bậc, rồi đứng trước mặt tôi, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau trán tôi, “Trán em ra nhiều mồ hôi quá! Hữu Tuệ, em sợ à?”
Hu hu hu hu hu … Tôi sợ… sợ đến sắp ngất xỉu rồi!
Tuy tim tôi đập loạn xạ nhưng đứng trước mặt Lý Triết Vũ, tôi lại cắn chặt môi lắc đầu.
“Tôi… ko sao, ko sao! Lý Triết Vũ, chúng ta đi tiếp thôi, đi đến khu kí túc xá đó có lẽ sẽ tốt hơn là ở đây!” Dù biết điều này là ko thể nhưng tôi vẫn tự an ủi mình như vậy.
Lý Triết Vũ đờ người ra, định nói điều gì đó nhưng cuối cùng cậu ấy chỉ mỉm cười rồi tiếp tục nắm tay toi dẫn đi.
“Hữu Tuệ, hay là để tôi hát cho em nghe nhé.”
“Hát á?”
“Ừ!” Lý Triết Vũ gật đầu, vừa dắt tay tôi đi vừa ngâm nga hát:
Tôi sẽ ko trách em vì đã thu mình với tôi
Trên thế gian này ngay cả thiên sứ cx giấu kĩ đôi cánh của mình
Mọi người đều ngờ ngệch, còn em lại trong sáng lương thiện
Làm sao có thể để em bị tổn thương vì tôi…
Ồ… Hay quá! Tôi chưa nghe Lý Triết Vũ hát bao giờ, nhưng giọng cậu ấy thật ấm áp, lại cộng thêm những âm thanh xào xạc phát ra từ cây nữa, tất cả cứ như 1 bản hòa tấu thật sống động!
Tôi ngạc nhiên nhìn Lý Triết Vũ đang quay lại mỉm cười với mình. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều và cất giọng hát cùng cậu ấy.
Và thế là những bậc thang đá xanh ẩm mốc bám đầy rêu kia giờ lại biến thành sân khấu biểu diễn của tôi và Lý Triết Vũ. Những bóng ma nhảy nhót trong đầu tôi ban nãy giờ đã biến thành những nốt nhạc đẹp đẽ, vang lên bên tai tôi.
Giọng hát của chúng tôi như hòa cùng gió, vang vọng trong màn đêm.
FOUR
“A… đến rồi!”
Khi đi đến đỉnh núi, cả tôi và Lý Triết Vũ đều thở hổn hển, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
“Hữu Tuệ, đây chính là khu kí túc xá ma quái, 1 trong thất quỷ địa của trường Sùng Dương đấy…” Lý Triết Vũ ngó nghiêng xung quanh rồi chỉ vào tòa nhà cũ nát bị bao bọc bởi bóng tối.
Tôi vuốt vuốt ngực, sau đó nhìn kí túc xá ma quái đứng sừng sững trước mặt, bất chợt thấy rùng mình. Vừa nãy tôi còn bình tĩnh hát cùng Lý Triết Vũ, thế mà bây giờ tôi chẳng khác nào chiếc nhiệt kế bị đột ngột vứt vào nước lạnh, nhiệt độ hạ xuống nhanh chóng.
Ban nãy tôi cảm thấy cầu thang đá xanh dẫn lên đây đã đủ kinh dị lắm rồi, nhưng bây giờ so với khu kí túc xá ma quái trước mặt thì nó chẳng là gì cả.
Khu kí túc xá ma quái giống như một ông lão chẳng còn tí sức sống nào, xung quanh bốc mùi ẩm mốc, ko khí u ám vô cùng.
Trên bức tường thô ráp màu trắng toát kia có năm hang lỗ màu đen thui, mỗi khi có gió thổi qua, những cái lỗ đó lại phát ra âm thạnh nghe rất chói tai, cứ như tiếng ông lão đang rên rỉ.
Ớn…ớn hết cả người, sao trí tưởng tượng của tôi lại phong phú thế nhỉ? Nếu tôi cx đầu đất như nhỏ Hiểu Ảnh thì có lẽ cx ko sợ đến thế này…
Toàn thân tôi lạnh toát, dù đã cố gắng túm chặt lấy quần áo nhưng cả người vẫn run như cầy sấy.
“Ha ha ha, Hữu Tuệ, nơi này đúng là danh bất hư truyền nhỉ?” Lý Triết Vũ ngó quanh khu kí túc xá rồi quay đầu lại cười tươi rói với tôi.
“Đúng… đúng thế, tôi… tôi từng sống trong khu biệt thự số 23… Nơi… nơi đây nhằm nhò gì, ha ha ha ha…” Tôi cố tỏ ra cứng rắn nhưg mặt còn xanh hơn tàu lá chuối.
Lý Triết Vũ chớp mắt nhìn tôi, sau đó đột nhiên phì cười:
“Hữu Tuệ, nếu em ko muốn vào thì chúng ta quay về cx đc.”
Làm thế sao được, nếu để tụi Tô Cơ biết được, mấy tên đó sẽ cười thối mũi tôi cho xem.
“Thế… thế sao được! Đằng nào chúng… chúng ta đã đi đến cổng rồi, phải vào chứ!”
Hu hu hu! Tô Hữu Tuệ, mày đúng là super woman! Đến nước này rồi mà vẫn ngoan cố.
“Em… em thật sự muốn vào chứ?” Lý Triết Vũ nhướng mày hỏi tôi.
Tôi cắn chặt răng, gật mạnh đầu 1 cái.
“Muốn… muốn vào…”
Lý Triết Vũ nhìn tôi, khẽ lắc đầu rồi lại nắm lấy tay tôi.
“Vậy thì chúng ta vào thôi!”
“Được… được… Vào… vào… vào thôi!”
Lý Triết Vũ quay người đi kéo tay tôi chầm chậm bước vào khu kí túc xá ma quái.
Tôi chỉ muốn tát cho mình 2 cái để tỉnh ra, ko những thế trong lòng còn tự rủa xả: Tô Hữu Tuệ! Nếu chẳng may mày chết vì sợ quá thì tất cả là tại cái tính sĩ hão của mày hết!
Tôi đi sau Lý Triết Vũ, đến trước cánh cửa gỗ màu nâu sẫm thì dừng lại. Xem ra đây chính là cổng vào của khu kí túc xá.
Vì nhiều năm ko tu sửa nên lớp sơn trên cửa đã bị bong gần hết, nhưng chỗ chưa bị bong thì nom như vảy cá, nứt thành từng miếng.
Lý Triết Vũ buông tay tôi ra, kéo nhẹ thanh sắt cài giữa 2 cánh cửa, rồi đẩy mạnh cánh cửa nặng trịch ra.
Cánh cửa chầm chậm mở, một cơn gió từ trong thổi vút ra, lùa vào mắt chúng tôi. Lý Triết Vũ nắm chặt tay tôi bước tiếp vào trong.
Bên trong kí túc xá giống hệt như tôi nghĩ, ko có 1 ánh đèn, xung quanh tối đen như mực. Sau khi bước hết bậc thang trước cổng, chúng tôi đứng trên mặt sân bằng xi măng.
Tôi nép mình sau Lý Triết Vũ, toàn thân run rẩy nhìn xung quanh, ngay cả thở cx ko dám phát ra tiếng, vì sợ rằng sẽ đánh thức những con quái vật ẩn trong bóng đêm.
“Hữu Tuệ, chúng ta qua bên trái xem đi!” Lý Triết Vũ cầm điện thoại, bật màn hình rồi soi sang bên trái. Tôi lờ mờ nhìn thấy bên tay trái cách chỗ chúng tôi đứng ko xa có bậc thang bằng xi măng.
“ Lý… Lý Triết Vũ, chúng ta lên đấy sao?” Tôi nín thở, cố gắng kìm giọng nói đang run run của mình.
“Ừ. Chúng ta lên xem. Tôi nghe nói phòng số 501 ở bên đó là căn phòng thần bí nhất.” Lý Triết Vũ nói chắc như đinh đóng cột, tay cầm điện thoại bước về phía cầu thang.
Tôi vội vã đi theo, ko dám dời Lý Triết Vũ nửa bước, sợ rằng chỉ cách cậu ấy xa 1 chút thì sẽ bị bóng ma sau lưng bắt đi mất.
Cộp! Cộp! Cộp!
Trong khu kí túc xá trống vắng này chỉ nghe thấy bước chân của tôi và Lý Triết Vũ. Tôi cố gắng bước thật nhẹ để ko phát ra tiếng động đánh thức quái vật đang ngủ say trong đêm tối.
Cộp! Cộp! Cộp!
Lạ thật, bộ tôi nghe nhầm sao? Tiếng bước chân vọng lại của chúng tôi có vẻ là lạ, lẽ nào…
Nghĩ vậy, tôi run lên bần bật, của Hiểu Ảnh lại lóe lên trong đầu tôi.
Hữu Tuệ, có 1 nữ sinh đã treo cổ tự vẫn ở khu kí túc xá ma quái, nên trước khi cô ấy hiện hồn người ta sẽ nghe thấy những tiếng bước chân rất lạ…
Tiếng bước chân lạ… lẽ nào… lẽ nào…
Tôi co rúm người lại, giống như bức tượng điêu khắc bị người ta đóng chặt lại 1 chỗ, chẳng thể nhấc chân đi tiếp được.
“Hữu Tuệ, em sao thế?” thấy tôi đột nhiên dừng lại, Lý Triết Vũ quay sang nhìn.
“Lý… Lý Triết Vũ…” tôi sợ hãi nuốt nước bọt, có cảm giác như con giun trong bụng mình cx đang run lên , “Cậu ko nghe thấy… vừa nãy có tiếng chân của ai đó nữa sao?”
“Tiếng chân của người khác?” Lý Triết Vũ hơi nhíu mày nhìn xung quanh. Một lúc sau hình như tôi nghe thấy tiếng cậu ấy khẽ cười. Sau đó Lý Triết Vũ quay lại, hơi cúi người xuống, ghé sát mặt vào tai tôi, “Hữu Tuệ, tiếng bước chân em bảo, có phải của cô gái treo cổ tự vẫn đó…”
Cái gì? Ma nữ á? Cô ta… cô ta hiện hình thật à?
Nghe Vũ nói, tôi sợ mất mật, 2 mắt trợn ngược lên nhìn cậu ấy.
Làm… làm thế nào đây? Ma nữ đến rồi! Tôi nên làm gì bây giờ? Niệm phật? Giơ cây thánh giá ra? Giả chết hay là chạy té khói?
Lý Triết Vũ chớp chớp mắt nhìn vẻ mặt tái dại đi của tôi, đột nhiên cậu ấy bật cười:
“Ha ha ha, Hữu Tuệ, em đừng sợ, vừa nãy tôi trêu em đấy!”
Cái gì? Cậu ta trêu tôi sao?
Lý Triết Vũ đột nhiên đổi giọng, làm đứa đang sợ đến mức đầu óc tê dại như tôi xuýt nữa thì lăn đùng ra ngất xỉu.
Lý Triết Vũ lắc đầu rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy ăn năn:
“Xin lỗi Hữu Tuệ, vừa nãy nhìn mặt em buồn cười quá, tự nh
iên tôi tò mò muốn biết tại sao Dạ lúc nào cũng thích trêu chọc em, cho nên…”
Cái gì? Lý Triết Vũ mà lại đi học tính xấu của tên Kim Nguyệt Dạ á?
“Thế bây giờ cậu đã biết rồi đó!” tôi bực mình nói.
“Ừ, biết rồi.” Lý Triết Vũmỉm cười gật đầu, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, “Nhưng tôi cũng ko thích như vậy, vì tôi ko muốn nhìn thấy em bị tổn thương…”
Cảm giác lúc này… thật ấm áp…
Tôi trân trân đứng nhìn Lý Triết Vũ. Tại sao cậu ấy lúc nào cx có thể bình thản nói ra những câu làm tôi bối rối đến thế. Tôi có cảm giác cơn bốc hỏa trong đầu mình chốc lát đã bị dập tắt, thay vào đó là những đóa hoa rực rỡ.
Trước đây tôi cứ nghĩ rằng, nụ cười đẹp hút hồn của Kim Nguyệt Dạ sẽ chẳng ai có thể bì được, thế mà ko ngờ sự nhẹ nhàng tinh tế của Lý Triết Vũ lại làm cho tim tôi đập loạn xạ thế này.
“Hữu Tuệ, chúng ta đi tiếp nhé, sắp đến tầng 5 rôi.” Nhìn tôi đã bình tĩnh trở lại, Lý Triết Vũ bước tiếp lên trên.
Tôi gật đầu, đi theo cậu ấy với tâm trạng rối bời. Nhưng đúng lúc đó…
Cộp! Cộp! Cộp!
Trong khu kí túc ko bóng người đó bỗng vọng ra tiếng chân nghe rõ mồn một…
“…”
“…”
Tôi và Lý Triết Vũ kinh ngạc nhìn nhau. Hai đứa chúng tôi cùng cúi đầu nhìn, thấy chân mình vẫn đang đứng im tại chỗ. Tim tôi vừa mới đập bình thường trở lại thì bây giờ như bị bóp nghẹt.
“Lý… Lý Triết Vũ…” tôi sắp khóc òa lên đến nơi, sợ hãi nhìn Lý Triết Vũ.
“Đừng sợ! Hữu Tuệ, có tôi đây!’ Lý Triết Vũ nắm chặt lấy tay tôi, kéo tôi sang một bên. Hai đưa tụi tôi dựa vào lan can cầu thang.
Cộp! Cộp! Cộp!
Cộp! Cộp! Cộp!
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần chúng tôi.tim tôi cũng giật thót theo từng tiếng bước chân đó, càng lúc tôi càng hoang mang.
Tôi nắm chặt tay Lý Triết Vũ, hốt hoảng nhìn cậu ấy, sợ đến nỗi thở cũng ko ra hơi.
Cộp! Cộp! Cộp!
Đột nhiên ko còn nghe thấy tiếng bước chân đó nữa, tôi có cảm giác Vũ đang nắm chặt tay tôi hơn, hình như tim tôi cũng ko còn đập loạn xạ nữa.
Ma… ma nữ đến rồi sao?
“Híc… ở đây đúng là đáng sợ thật!”
“Đừng sợ, chúng ta sắp ra khỏi đây rồi.”
Hả? giọng nói đó? Hình như có người đang nói chuyện với nhhau thì phải!
Tôi và Triết Vũ ngạc nhiên nhìn nhau rồi nghiêng đầu lắng nghe. Tiếng nói chuyện từ tầng trên vọng xuống.
“Mặc dù chúng ta chưa vào căn phòng 501 bí ẩn kia, nhưng em đã hiểu ra anh quan trọng với em thế nào.” Đó là tiếng nói ngượng ngùng của 1 cô gái.
“Ừ, anh cũng thấy thế… xem ra nơi này linh nghiệm thật!” lần này là giọng nói của chàng trai, xem ra anh ta có vẻ rất vui, “Nhưng muộn lắm rồi, tốt nhất chúng ta nên về thôi.”
Căn phòng 501 bí ẩn?... lẽ nào bọn họ cũng đến đây thám hiểm như chúng tôi?
Cộp! Cộp! Cộp!
Nghe tiếng bước chân 2 người đó xa dần, tôi và Lý Triết Vũ thở phào.
Làm gì thế ko biết! dọa người ta sợ chết khiếp! thế mà vừa nãy tôi còn tưởng là ma nữ cơ. Hóa ra là tiếng bước chân của cặp đôi cũng đến đây thám hiểm như chúng tôi. Tôi vuốt ngực, ngẩng đầu nhìn Lý Triết Vũ, thấy cậu ấy đang mỉm cười nhìn tôi.
“Lý Triết Vũ…”
“Gì vậy?” Lý Triết Vũnhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối tung của tôi, “Hữu Tuệ, em biết ko, vừa nãy tôi nghĩ, tuy mình học taekwondo nhưng ko biết liệu có đánh thắng được ma ko?”
“Ha ha ha, e là khó lắm, tôi nghe nói mà quỷ ko phải là cơ thể thật, cho nên cậu đánh ko trúng được đâu.”
“Ừm, thế nên ban nãy tôi mới đau đầu, nếu ngộ nhỡ nó xuất hiện thật, thì tôi sẽ nghĩ cách giữ chân nólại để em chạy thoát.”
“Làm thế sao đk, tôi sẽ ko bỏ mặc cậu ở lại 1 mình đâu. Cho dù gặp nguy hiểm gì, tôi cũng sẽ ở bên cạnh cậu!” tôi cười và trả lời Vũ 1 cách kiên quyết.
Ánh mắt nóng bỏng của Lý Triết Vũ như chiếu thẳng lên khuôn mặt tôi.
Tôi thộn người ra, ko dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt ấy, mặt tôi đỏ ửng lên.
“đúng rồi, Lý Triết Vũ này, vừa nãy 2 người kia nói phòng 501 rất linh nghiệm, ha ha… ha ha ha…
Thấy Hiểu Ảnh bảo, nếu bước vào căn phòng ấy mà có thể đi ra dễ dàng thì mới vượt qua được thử thách tình cảm… nhưng tôi ko hiểu tại sao cứ phải là căn phòng 501 bí ẩn đó?....