Ring ring

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1770 Views

Tôi chăm chú nhìn nét mặt Kim Nguyệt Dạ, thấy đó chỉ là nụ cười lấy lệ, chẳng có chút biểu cảm gì hết. Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, hắn quay sang nhìn tôi. Sao khuôn mặt hắn lại trở lên xa lạ như vậy?, “Hơ hơ hơ! Rất tiếc, đây là căng tin trường, mọi người đều có quyền tự do ra vào!”

“Dạ!” Giọng nói của Lý Triết Vũ đã chặn đứng bước chân của Kim Nguyệt Dạ, “Ko ngồi xuống nói chuyện cùng nhau được à?”

“Phải đấy, Dạ à! Ngồi đây, ngồi đây đi!” Hiểu Ảnh hớn hở đứng dậy, rối rít vẫy tay chào, “ Cảm ơn món quà sinh nhật của DẠ nhé, Hiểu Ảnh thích chiếc cốc ước nguyện phát sáng vào buổi tối đó lắm!”

“ Thích là được rồi!” Kim Nguyệt Dạ bước tới, nhẹ nhàng xoa đầu Hiểu Ảnh, rồi cúi đầu liếc nhìn bàn ăn của chúng tôi, “ Vũ, hôm nay cậu khao mọi người à? Bữa trưa thịnh soạn quá!”

“Dạ, cậu cx tới đây ngồi ăn với bọn tôi đi. Lúc nãy sau khi tan học cậu đi đâu vậy, tôi tìm mãi mà ko thấy?” Lý Triết Vũ mỉm cười dịu dàng, sau đó chỉ vào chiếc ghế trống cạnh tôi.

Tất cả mọi người trong chớp mắt đều trở nên im lặng, ko hiểu sao tim tôi lại đập dữ dội vậy…

“Vũ, việc gì cậu phải nói chuyện với cái tên bại trận đó!”

“Huyền!”

Lý Triết Vũ nghiêm mặt ngắt lời Lăng Thần Huyền. Hành động của cậu ấy dường như còn chặn đứng cả thái độ đang bộc phát của mọi người. Và lòng tôi thì rối như tơ vò…

Đáng ra tôi phải vui mừng mới đúngvà phải vênh mặt lên cười nhạo kẻ thua cuộc là Kim Nguyệt Dạ, vậy mà lúc này tôi chỉ biết im lặng nhìn hắn.

“Vũ! Ko cần đâu! Chúng ta ko thể ngồi cùng nhau được nữa rồi!”

Lăng Thần Huyền ko thèm để ý đến những ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía chúng tôi, đứng bật dậy hét lên: “Kim Nguyệt Dạ, cậu đừng có ra vẻ ta đây! Ai mời cậu ngồi đây hả? Cậu trở mặt đối đầu với tụi này thì sau này chúng ta ko còn là anh em gì hết!”

Nghe Lăng Thần Huyền nói vậy, cả nhà ăn lập tức bàn tán xôn xao. Tiếng xì xầm xung quanh dường như át cả sự tức giận của Lăng Thần Huyền.


“Sao lại thế được? 3 hoàng tử Sùng Dương xích mích với nhau ư? Kim Nguyệt Dạ đối đầu với Lăng Thần Huyền và Lý Triết Vũ sao?”

“ Làm thế nào bây giờ? Chúng ta nên ủng hộ ai đây?”

“Mình ko muốn nhìn thấy các anh ấy chia rẽ ntn, hu hu hu…”



“Huyền! Cậu và Dạ đều là những người an hem vô cùng quan trọng của tôi, tôi ko muốn thấy các cậu cãi nhau!” Lý Triết Vũ trầm giọng xuống, gọi phục vụ mang thêm bộ đồ ăn mới đặt bên cạnh tôi.

Kim Nguyệt Dạ lạnh lung ngẩng đầu nhìn tôi và Lăng Thần Huyền, đột nhiên hắn phì cười: “Vũ, cậu đừng ép 2 người này nữa, … Mặt họ trông như ngày tận thế ấy, ăn uống kiểu này chắc tôi nuốt ko trôi mất!”

“Này, Kim Nguyệt Dạ, cái gì mà nuốt ko trôi hả? Vũ chào đón cậu ko có nghĩa là chúng tôi chào đón cậu!” Lăng Thần Huyền hằn học quay đầu nhìn đi chỗ khác.


“Ồ, vậy sao? Thế thì hết cách rồi.” Kim Nguyệt Dạ nhếch mày, dường như chẳng để ý tới những lời bàn tán xung quanh. Hắn mỉm cười như ác quỷ, vẫn là điệt cười mà tôi thấy đáng ghét nhất trên thế giới. “Xem ra, chúng ta ko thể tiếp tục làm bạn với nhau nữa rồi…”

Rầm!

Câu nói của Kim Nguyệt Dạ như sét đánh ngang tai, khiến mọi người chết sững.


Tay

của Lăn Thần Huyền bắt đầu run rẩy, khuôn mặt của Lý Triết Vũ hiện rõ sự kinh ngạc. Ko ai lên tiếng nữa, dường như lúc này có nói gì đi nữa cũng vô ích.

“Đúng rồi, bé Hữu Tuệ này!” Kim Nguyệt Dạ chợt quay lại, nhìn chằm chằm tôi, “Tôi muốn nhắc nhở bé một câu, tôi ko bỏ cuộc dễ dàng thế đâu, bé nên chuẩn bị tâm lí trước đi thì hơn.”

Hắn vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao?... Đây là câu trả lời cuối cùng của hắn giành cho tôi sao?


Tôi cứ tưởn rằng chỉ cần cuộc thi giành quyền quản lý khu biệt thự số 23 kết thúc thì tất cả cũng sẽ êm xuôi, nhưng tại sao Kim Nguyệt Dạ vẫn khăng khăng ko chịu từ bỏ? Tại sao lại thành ra thế này?....

“Cậu nhất định phải làm thế sao? Nhưng … tôi đã giành được quyền quản lí khu biệt thự đó, tất cả đã kết thúc rồi…Kim Nguyệt Dạ! Cậu còn muốn tranh giành gì nữa?...” Vết thương ở chân bỗng tái phát khiến tôi cúi người xuống, đau đến suýt ứa nước mắt, tôi mím chặt môi.


“Hữu Tuệ, chân vẫn đau à?” Lý Triết Vũ ngồi bên cạnh lo lắng hỏi tôi.

“Bé Hữu Tuệ à…Bé nghĩ rằng tất cả đã kết thúc rồi sao?” Thấy khuôn mặt đau đớn của tôi, Kim Nguyệt Dạ trầm giọng xuống, “Hữu Tuệ, tất cả chỉ mới bắt đầu thôi…”


Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi? Kim Nguyệt Dạ nói vậy là ý gì?



Tôi đờ đẫn nhìn Kim Nguyệt Dạ ko lưu luyến chút nào bỏ đi thẳng. Tất cả mọi người đều cảm thấy có gì đó ko ổn, tự dưng cả căng tin yên lặng đến đáng sợ.


“Hữu Tuệ, vết thương ở chân đã đỡ chưa?”


“…” Tôi còn chưa kịp trả lời thì Lý Triết Vũ đã đỡ lấy chân tôi rồi xem xét rất kỹ. Ko biết tại sao tôi lại nhớ đến câu nói tối qua của Tô Cơ, mặt bỗng đỏ bừng.

“Hữu Tuệ, Vũ hỏi chân còn đau ko kìa!” Tôi đang cố gắng trấn tĩnh lại, Tô Cơ tự dưng vỗ mạnh vào vai làm tôi suýt nữa phun cả ngụm nước trong miệng ra.


“Tôi…tôi đỡ nhiều rồi!”

Tô Cơ cố ý đứng chắn trước mặt tôi rồi cười khì khì với Lý Triết Vũ. Tôi cảm thấy nụ cười của nhỏ ta có gì đấy rất khác thường.



“Được rồi, được rồi, quăng những chuyện ko vui qua 1 bên đi, tôi có chuyện muốn tuyên bố đây này!”


Tô Cơ vỗ vai Lý Triết Vũ, cứ như là đang bàn giao chuyện gì quan trọng lắm, nét mặt nhỏ ta nghiêm nghị khiến mọi người phải trố mắt nhìn, “Tôi thấy thời gian gần đây Lý Triết Vũ thể hiện rất tốt, đã vượt qua được cuộc sát hạch. Cho nên, với tư cách là bạn thân của Hữu Tuệ, hôm nay tôi tuyên bố gửi gắm Hữu Tuệ lại cho Lý Triết Vũ chăm sóc!”

“Tô Cơ, bà nói linh tinh cái gì đấy?” Tôi lớn tiếng phản đối, nhưng khổ nỗi chân bị thương nên ko thể đứng dậy, để đẩy con nhỏ lắm mồm này qua một bên.

“Hiểu Ảnh cũng đồng ý, Hữu Tuệ và Vũ rất đẹp đôi”


“Tôi đã nói trước rồi mà lại, chỉ có Hữu Tuệ và anh Vũ mới hợp nhau thôi”

Hiểu Ảnh và Tiểu Dực đột nhiên hiểu ra, cx chạy đến góp vui.Những việc ko vui trước đo dường như tan biến hết. Lăn Thần Huyền bỗng nhíu mày rồi vỗ vai Lý Triết Vũ:

“Vũ, đừng nghe mấy đứa đó xúi bậy, đời này thiếu gì gái đẹp chứ! Đừng dại gì dính vào Tô Hữu Tuệ, con gái gì mà vừa hiếu chiến lại dữ dằn, chẳng hợp với cậu tẹo nào!”


“Này, Lăng Thần Huyền, bây giờ là thời đại nào rồi mà cậu vẫn cổ lỗ sĩ thế hả? Mà nè, cậu đã ngốc sẵn rồi, đừng có lây bệnh ngốc sang cho Lý Triết Vũ chứ! Con trai tốt bụng như Lý Triết Vũ trên thế giới này sắp tuyệt chủng rồi!”

“Bạch Tô Cơ, cô bảo ai ngốc hả?”

“Thì rõ là thế mà! Tôi nói cậu đấy, sao nào?”

“Stop…stop…” Thấy Tô Cơ và Lăn Thần Huyền càng nói càng gay gắt, tôi ngồi ko yên nữa, hét to vào tai Tô Cơ.


“Ái… Hữu Tuệ, đau tai quá!” Tô Cơ ôm tai.

Tôi lườm nhỏ ta.

“Ai bảo bà nói linh tinh? Đáng đời!”


“A! Tôi nhớ ra rồi!” Đúng lúc đó Hiểu Ảnh tự dưng hét ầm lên rồi nhả như con choi choi làm tôi giật cả mình.

“Hiểu Ảnh! Bà làm sao đấy? Mà tôi cảnh báo bà trước, nếu lại những cái trò vớ vỉn thì bà dẹp đi hộ cái!” Tô Cơ trừng mắt nhìn Hiểu Ảnh.


“Ko phải!” Hiểu Ảnh lắc đầu, “Hiểu Ảnh đột nhiên nghĩ đến 1 nơi có thể kiểm nghiệm xem 2 họ có hợp nhau hay ko. Chúng ta đến đó xem đi!”



“Hả? Có nơi đấy thật à?” Tôi lưỡng lự nhìn Hiểu Ảnh, tựnhiên thấy bồn chồn ko yên.

“Đương nhiên rồi, ha ha ha! Đó chính là khu kí túc xa ma quái, 1 trong thất quỷ địa của trườn Sùng Dương trước đây!”

“Kí túc xa ma quái?...” Thấy mặt Tô Cơ và LĂng Thần Huyền trắng bệch, đầu tôi tự dưng hiện lên cảnh trong phim kinh dị…


Lúc tôi còn đang chần chừ thì mọi người đã quyết định đi đến đó. Nhìn khuôn mặt háo hức của Hiểu Ảnh và Tiểu Dực cùng thái đọ bình thản của Lý Triết Vũ, tôi đành cắn răng ko dám phản đối……


TWO


Vù vù vù…

Hic!... Lạnh quá! Ông trời cố tình trở lạnh vào đúng ngày bọn tôi đến đây chắc? Sao mà lạnh thế nhỉ? Mới tháng 5 mà gió bấc rít ầm ầm thế này, đã thế, bầu trời cũng u ám vô cùng, cứ như là đang mùa đông vậy.

Theo lời hen với Tô Cơ và Hiểu Ảnh, tôi liều mình đến dưới chân núi sau kí túc xá trường cấp 3 Sùng Dương cũ, đứng dưới ngọn đèn đường mờ mờ ảo ảo đợi mọi người đến đủ.

Đã bảy giờ năm mươi ba phút rồi mà vẫn chẳng thấy bóng ai cả.

Tôi kéo cổ áo dựng lên, ngó nhìn khắp nơi. Quay đầu lại, chỉ thấy khu kí túc xá sơn màu đen kịt sau lưng kia chẳng khác nào 1 bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện sau đám lá cây dày đặc…

Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt thổi lướt qua làm tôi run lên bần bật.

Thật…thật ko hiểu nổi Tô Cơ và Hiểu Ảnh nghĩ gì mà lại dùng cách khủng bố này để trắc nghiệm tình duyên nhỉ? Nhất là Hiểu Ảnh… sao lại cứ nằng nặc đòi đến cái nơi gọi là khu kí túc xa ma quái, 1 trong thất quỷ địa của trường Sùng Dương kia chứ?

Híc híc híc… Tuy vẫn chưa đi vào trong, chỉ mới đứng dưới chân núi nhìn lên tôi mà đầu óc tôi đã tê dại, cả người nổi hết da gà rồi.

Ko hiểu sao tôi bỗng nhớ lại tin đồn về khu kí túc xá mà quái mà Tô Cơ kể:

“Mười năm trước, khu kí túc xá ma quái này chính là kí túc xá của các học sinh theo học các môn khoa học xã hội, nhưng sau này trường Sùng Dương chỉ chú trọng đến các môn khoa học tự nhiên, thêm vào đó khu kí túc xá nàyko được tu sửa lại nên bị bỏ hoang từ lâu. Nơi đây đã trở thành địa điểm hò hẹn của rất nhiều cặp đôi. Nhưng ko biết từ bao giờ, mọi người thường nghe thấy tiếng bước chân lúc to lúc nhỏ vọng ra từ khu kí túc xá ko 1 bóng người kia, thậm chí có người còn nói đã nhìn thấy bóng trắng đột ngột hiện ra rồi biến mất trong khung cửa sổ bỏ hoang. Lâu dần, nơi đây được các học sinh trong trường gọi là khu kí túc xá ma quái, một trong Thất quỷ địa của trường Sùng Dương…


Tôi lắn mạnh đầu, muốn rũ bỏ khỏi tâm trí những lời đồn đáng sợ về khu kí túc xá ma quái, nhưng cứ càng nghĩ lại càng thấy rợn người…

Trời ơi! Muộn thế này rồi mà vẫn ko thấy bóng dáng mấy tên kia đâu cả.?

Tôi quay đầu đi ko dám nhìn khu kí túc xá sau lưng nữa, tay run run móc điện thoại ra gọi cho Tô Cơ.

“Số máy quý khách vừa gọi tạm thời ko liên lạc được…”

Hả? Tắt máy à? Thế là thế nào? Hay là điện thoại của Tô CƠ hết pin? Gọi cho Hiểu Ảnh xem sao vậy.

“Số máy quý khách vừa gọi tạm thời ko liên lạc được…”

Cái gì? Lại tắt máy à? 2 con nhỏ này thật đáng ghét. Sao lại cùng nhau tắt máy thế ko biết?

Tô Cơ, Hiểu Ảnh! Nếu hôm nay 2 bà dám cả gan lừa tôi đến

nơi khỉ ho cò gáy này vô ích, tôi thề sẽ bổ đầu các bà như bổ dưa hấu cho mà xem! Hừ!

Tự tưởng tượng cách Tô Cơ và Hiểu Ảnh bày ra để lừa tôi: nào là đau lưng, đau hông, nào là đau khớp… tôi tức sặc máu, giơ tay lên trời làm động tác như chém dưa.

“Hữu Tuệ!”

Oái! Là giọng của… Lý Triết Vũ!

Nghe thấy tiếng gọi của Lý Triết Vũ, động tác chém dưa của tôi đột nhiên biến mất, tôi vờ vịt vỗ nhẹ 2 tay vào đầu.

“Xin lỗi, tối nay tôi có chút việc nên đến muộn.” Lý Triết Vũ vừa thở hồng hộc vừa chạy đến rồi nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng hối lỗi.

“Ko sao, tôi cũng mới đến thôi mà!” Tôi lắc đầu nguây nguẩy. Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lý Triết Vũ, những bực tức trong lòng tôi tự nhiên tan biến hết.

Gần đây hình như Lý Triết Vũ rất bận thì phải, tôi nghe Tiểu Dực bảo Vũ đã chính thức trở thành người thừa kế của tập đoàn Lý Thị, vừa học hành vừa phải kiêm nhiệm công việc của cả tập đoàn chắc mệt mỏi lắm!

“Tiểu Dực và Lăng Thần Huyền ko đi cùng cậu à?”

“Ko, họ chưa đến sao?” Lý Triết Vũ đưa mắt hìn khu kí túc xá ma quái nằm trên sườn núi, “Tôi tưởng họ vào trước rồi...”

“Ngoài 2 chúng ta ra, chưa ai đến cả.”

“Sao lại thế nhỉ?” Lý Triết Vũ nhíu mày rồi rút điện thoại ra, “Hữu Tuệ, để tôi gọi điện cho họ xem sao, biết đâu họ đang trên đường đên đây thì sao!”

“Ừ!” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, sau đó khoanh tay đứng nhìn.

Lý Triết Vũ mỉm cười đưa tay bấm những con số quen thuộc, nhưng…

“Lạ thật, Tiểu Dực và LĂng Thần Huyền đều tắt máy.”

“Họ đều tắt máy sao? Vừa nãy tôi gọi cũng thế”

Sao lại thế nhỉ… Rõ ràng đã hẹn với nhau ở đây rồi, thế mà mấy tên đó đã ko đến đúng giờ lại còn tắt máy nữa, thật là… Mấy tên đó đang chơi trò thám tử Conan trinh thám hay sao mà tự nhiện lại rủ nhau biến mất hết thế này?

Đúng lúc đó điện thoại của tôi reo lên, tôi mở điện thoại ra nhìn, thì ra là tin nhắn hình của Tô Cơ.

Vừa mở ra, tôi đã nhìn thấy Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Tiểu Dực và Lăng Thần Huyền chụm đầu vào nhau. Mặt Tô Cơ cười rất tươi, giơ ngón tay lên làm thành hình chữ V:

“Surprise! Hữu Tuệ với Vũ đến rồi hả? Hê hê hê, đây là món quà chúc mừng tụi tôi dành cho bà đấy! Cùng phiêu lưu mạo hiểm với nhau biết đâu tình cảm lại tiến triển nhanh hơn thì sao! Hô hô hô… Bà phải nắm lấy cơ hội này! Thôi, bọn tôi đi ăn pizza đây, muộn thì hết chỗ mất, cưng cố lên nhé!”

Đoạn cuối của tin nhắn là cảnh Hiểu ẢNh ngậm 1 chùm lá, làm điệu bộ trông rất kì quặc.



Tôi đơ người 1 lúc lâu, tức nghẹn cổ, ước gì tôi có thể nệncho 2 con nhỏ đó 1 trận.

“Thế mà tôi lại ko đoán ra, 2 chúng ta đều bị họ lừa rồi!”

“Có lẽ thế!” hình như Lý Triết Vũ đã hiểu ra, mỉm cười nhìn tôi, “Nhưng Hữu Tuệ à, thỉnh thoáng có dịp ntn cũng tuyệt đấy chứ…”

“Tuyệt á?” tôi ngơ ngác nhìn nụ cười dịu dàng của Lý Triết Vũ, ko hiểu ý cậu ấy là gì.

Hai tay Lý Triết Vũ đút trong túi quần. Cậu ấy quay đầu lại nhìn khu kí túc xá ma quái trên

sườn núi.

“Hữu Tuệ, chân e sao rồi?”

“Ơ… đỡ nhiều rồi, có thể đi lại bình thường…” Tôi khẽ cúi đầu, nhấc chân trái lên. Cũng may là sức khỏe tôi tốt nên hồi phục khá nhanh, bây giờ chân chẳng còn đau tẹo nào.

“Ừm, xem ra tối nay chỉ có 2 chúng ta đên đây xem thôi.”

“Cậu vẫn muốn vào xem à?” tôi ngạc nhiên nhìn Lý Triết Vũ.

“Ừ!”Lý Triết Vũ gật đầu chắc chắn, “Hữu Tuệ, đã đến rồi thì cùng vào đi, có được ko?”

Mặc dù Lý Triết Vũ chẳng nói lý do vì sao mà chúng tôi phải đi lên đấy, nhưng khi thấy Lý Triết Vũ rất lịch lãm giơ tay ra trước mặt tôi thì tôi cũng chẳng có lí do gì từ chối cậu ấy cả.

Tôi hơi do dự 1 lát, rồi nhẹ nhàng đặt tay mình nằm gọn trong bàn tay ấm áp của cậu ấy.

“Ừ, được…”


THREE


Lý Triết Vũ nắm nhẹ tay tôi, dắt tôi đi trên những bậc thang kéo dài từ chân núi lên đến tận đỉnh núi.

Những bậc thang này có lẽ lâu lắm rồi chẳng có ai đi cả, mặt đá xanh đã bị nứt nhiều chỗ, thậm chí bên trên còn phủ bùn và rêu xanh.


Bậc thang ko rộng lắm, chỉ vừa đủ cho 2 người cùng đi, 2 bên là rừng cây đen ngòm.

Tôi đã từng đến trường Sùng Dương và nhìn thấy rừng cây đen ngòm này rồi. Mỗi tội lúc đó là ban ngày nên tôi có cảm giác cầu thang bằng đá xanh này ko dài và rừng cây ở đây cx ko lớn lắm. Vậy mà lúc này, cả cầu thang và rừng cây như khoác lên mình vẻ u ám, hòa cùng màn đêm của bầu trời. Đi trên những bậc thang này, tôi có cảm giác như đi trong 1 ko gian hoàn toàn khác...