Ai hiểu được lòng em

Posted at 27/09/2015

239 Views

Khi còn nhỏ, cô có tình cảm với anh, thế nhưng lúc ấy anh còn đang cùng với cô em gái cùng cha khác mẹ của cô trình diễn tiết mục thanh mai trúc mã. Cô chứng kiến họ cùng nhau ngắm sao, cùng nhau học bài, cùng nhau đạp xe đi hóng gió. Cô biết, giữa họ có một bí mật giấu cô.

Cuối cùng, đến lúc cô không để ý đến anh nữa, trao trái tim cho một người đàn ông khác, thì anh lại trở về, hơn nữa còn dùng tốc độ khiến cô trở tay không kịp mà tiến hành đám hỏi giữa hai nhà. Cô thất tình nên chấp nhận cuộc hôn nhân. Anh thất tâm nên cũng chấp nhận cuộc hôn nhân.

Anh không yêu cô, cô cho tới bây giờ đều rõ. Bởi vậy, cô cố gắng tự mình sống thật tốt, cố gắng không cho mình quá để tâm, cố gắng khích lệ bản thân thỏa hiệp.

Đây là một trò đùa hoang đường, hóa ra cái gọi là chân tướng cũng không phải là sự thật. Sự thật chính là, nếu như anh thật lòng yêu cô, anh sẽ bất chấp mọi thứ, sẽ vĩnh viễn lựa chọn ở bên cạnh cô.



Chương 1 - Điểm tựa của chúng tôi


Giang Nhân Ly xuất hiện tại Giang gia đã gây nên một trận kinh thiên động địa.
Mạc Tu Lăng trong thoáng chốc nghĩ tới hồi học sơ trung (*tương đương cấp 2), thầy giáo vô số lần đã dùng một giọng sùng bái mà giảng "Hồng Lâu Mộng", khi Tiết Bảo Thoa xuất hiện cũng chói mắt như vậy. Cô ta chiếm được cảm tình của tất cả mọi người trong quan viên, từ Giả lão phu nhân cho đến nha hoàn dường như đều có cảm tình tốt với cô. Cũng từ thời khắc ấy, số phận của Đại Ngọc dường như đã gặp trở ngại lớn. Từ một góc độ nào đó mà nói, Bảo Thoa có thể chính là khắc tinh của Đại Ngọc, cho dù cuối cùng là một cuộc hôn nhân có chút hoang đường, Bảo Thoa cũng chỉ là vai phụ cho tấn bi kịch của Đại Ngọc mà thôi.

Mà Giang Nhân Ly , tựa hồ chính là sắm vai như vậy.

Lúc cô có mặt ở chỗ này, cô mới chỉ có mười lăm tuổi, nhưng nháy mắt đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt. Cô mặc một chiếc váy màu tím mỏng manh, chiếc váy ngắn làm lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn nà. Ánh mắt cô đảo qua mọi người, sau đó chân thành đi về phía Giang Thánh Minh: "Cha!"

Giang Thánh Minh nắm tay con gái nhỏ, tuyên bố: "Đây là con gái của ta, Giang Nhân Ly "

Một giây hoảng hốt, Mạc Tu Lăng đảo qua khuôn mặt mọi người trên bàn, bọn họ hiện tại đều đang thổn thức ngoài miệng khen con gái của Giang gia quả đúng là mỹ nhân. Giang Nhân Mạn trong lòng mọi người sớm đã là một mỹ nữ, không ngờ sự xuất hiện của Giang Nhân Ly đã trực tiếp khiến cho hai cô con gái của Giang Thánh Minh bị đem ra so sánh. Thế giới này mỹ nhân có nhiều, nhưng có thể liếc mắt khuynh thành như vậy nhất định là số ít.

Mạc Tu Lăng dừng mắt trên người Giang Nhân Đình, sau đó liền mỉm cười với cô.

Sau khi ăn xong, Giang Nhân Đình kéo tay Mạc Tu Lăng vào trong sân ngồi, "Bọn họ đều nói chị hai sau khi lớn lên nhất định sẽ là đệ nhất mỹ nữ, anh Tu Lăng, anh có thấy thế không ?"

Mạc Tu Lăng xoa xoa đầu Giang Nhân Đình, "Một người đàn ông nếu như chỉ coi trọng vẻ bề ngoài của phụ nữ, nhất định là một người nông cạn. Hơn nữa, trong lòng anh Lăng, Đình Đình vẫn là xinh đẹp nhất."

*******

Mạc Tu Lăng bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, lúc này máy bay đang chuẩn bị hạ cánh. Anh day day trán, hóa ra chỉ là đang nằm mơ, trên trán còn vương lại chút mồ hôi. Tiếp viên hàng không thân thiện đưa cho anh chiếc khăn tay. Anh nhìn đối phương gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi lau trán. Anh vẫn có chút cảm thấy váng đầu, một chuyến đi công tác chuyển máy bay liên tục khiến cơ thể vốn thiếu ngủ của anh càng không chịu nổi. Hết lần này đến lần khác đối tác bên kia xuất hiện nhiều chuyện lớn như vậy.

Bây giờ trở về, anh nhất định phải nghỉ ngơi.

Mạc Tu Lăng mới ra khỏi sân bay, chuẩn bị đi đến bãi đỗ xe thì thư ký Chương Tâm Dật gọi điện đến. Hôm nay có một bữa tiệc quan trọng không thể không đến dự. Sắc mặt anh sa sầm xuống, nhưng vẫn phải miễn cưỡng lấy lại tinh thần lái xe quay về công ty.

Anh hoàn toàn không hay biết, có một người vẫn luôn chú ý mình.

***

Giang Nhân Ly đang đứng bên móc treo quần áo, phân loại lại chúng. Một vài khách hàng thử trang phục xong mà tùy ý vứt lung tung khắp nơi, khiến cô lại một lần nữa phải sắp xếp lại. Lúc này đã đến giờ ăn trưa, không còn khách hàng nào nữa. Cô vừa mới nghĩ ra một ý, nên đi mua hay là thuê một cửa hàng nhỏ, thì Tần Ngả Trữ hùng hùng hổ hổ xuất hiện.

"Đã về rồi sao? Đúng lúc quá, cùng đi ăn nhé!"

Cửa hàng gần đại học C này là của Tần Ngả Trữ, nhưng mấy ngày nay cô đi du lịch Hongkong nên nhờ Giang Nhân Ly trông coi cửa hàng.

Tần Ngả Trữ trong tay vẫn còn xách hành lý, vẻ mặt tỏ ra vô cùng vội vã, uống xong một cốc nước mới mở miệng: "Cậu biết mình trên máy bay đã gặp ai không?"

Giang Nhân Ly liếc Tần Ngả Trữ một cái, "Vị học trưởng mà cậu từng thầm mến ngày trước?"

Tần Ngả Trữ lườm cô một cái: "Chồng của cậu đấy"

"Hả?" Giang Nhân Ly kéo dài âm cuối, lập tức bất bình mà kêu lên: "Cậu thực có phúc nha, vậy mà lại ngồi khoa hạng nhất!"

Lúc trước chính là ai luôn miệng nói bên tai cô, nhất định phải tiết kiệm, nhất đinh phải tiết kiệm.

Tần Ngả Trữ không nói gì, chỉ lặng lẽ xoa trán: "Giang Nhân Ly , chúng ta quen biết bao nhiêu năm rồi hả? Ngay cả chuyện trọng yếu mình muốn nói câu cũng không hiểu sao?"

Kỳ thực không phải Giang Nhân Ly không rõ Tần Ngả Trữ muốn nói gì, mà là cô không cần thiết phải biết hành tung của Mạc Tu Lăng. Trước đây không cần biết, hiện tại càng không cần biết... Cô nếu muốn sống tốt, cần phải học cách không quan tâm quá nhiều chuyện. Người ta khổ sở cũng chỉ vì muốn biết nhiều chuyện, nhưng hết lần này đến lần khác ông trời không có tốt như vậy mà thỏa mãn ham muốn cá nhân của người ta.

Về đến nhà, căn nhà vẫn như trước lạnh như băng. Cô cũng không hề ngạc nhiên, cô không biết chuyện Mạc Tu Lăng đi công tác, cũng không biết anh ngày đêm không về nhà thì làm gì ở đâu. Như vậy cũng tốt. Cô tùy ý nấu cơm, ăn qua loa cho xong bữa rồi ngồi ở sô pha xem ti vi. Cũng không phải có thứ gì hay để xem, chỉ là cô có quá nhiều thời gian, cô không muốn ngủ sớm, cũng không muốn ngày mai đến quá nhanh.

Ngủ liền một lúc, đã là mười rưỡi.

Trong quán bar "Không bao giờ ngủ" nổi tiếng của thành phố, Mạc Tu Lăng cùng một đám người nhậu nhẹt hỗn loạn. Đã định bàn bạc chi tiết cho hợp đồng, anh cố gắng giữ đầu óc tinh táo để tránh sai sót . Lúc anh tỉnh lại, đã thấy mình bị đặt trên giường trong khách sạn. Đầu anh không phải chỉ là bị choáng váng thông thường, nhưng vẫn có thể ý thức được. Một người phụ nữ đang cởi quần áo của anh, thấy anh tỉnh lại, cô ta dường như ngạc nhiên một chút, nhưng vẫn không dừng lại động tác.

Anh chớp mắt, lúc này mới nhớ ra cô ả vừa rồi chính là người đã bồi rượu mình, cũng không có ngăn cản cô ta.

Cô ả tựa hồ hiểu rằng đã được đồng ý ngầm, cũng tự mình cởi bỏ quần áo, nhẹ nhàng tựa lên người Mạc Tu Lăng. Mạc Tu Lăng nghiêng người, đem cô ả đặt ở dưới thân, môi anh cúi xuống tìm kiếm lỗ tai cô ta, vừa mới chạm tới, anh lập tức giật mình như tỉnh giấc mộng, "Cô đi đi!"

Người phụ nữ nằm trên giường dường như cảm thấy không thể tin được.

Mạc Tu Lăng tự mình mặc lại quần áo, nhìn cô ta bất động, cũng không nói gì chỉ lặng lẽ xoay người bỏ đi. Anh tin chắc ngày hôm nay người chiêu đãi nhất định đã trả tiền, hơn nữa anh lúc này cũng không cần phải tỏ ra hào phóng làm gì.

Xe chạy với tốc độ cực nhanh, vận khí anh gần đây rất tốt, không có gặp phải bất kỳ cảnh sát giao thông nào.

Giang Nhân Ly bị tiếng chuông cửa đánh thức, cô mặc áo ngủ, tóc rối bời đi ra mở cửa. Mạc Tu Lăng lại bắt đầu cảm thấy có chút ngà ngà, chếnh choáng. Anh dựa lưng vào tường: "Sao lâu vậy?"

Giang Nhân Ly nhăn mặt, mùi rượu trên người anh cùng với mùi nước hoa phụ nữ hòa vào nhau khiến cô thực sự chán ghét. Cô không có tức giận nhưng ngay lập tức quay vào trong: "Lần sau muộn như vậy tốt nhất anh đừng về!"

Cô vừa mới xoay người, anh liền kéo cô lại, quai hàm nhấc lên: "Cô có ý gì?"

Cô không muốn nhiều lời với anh, đẩy cánh tay anh ra: "Anh nghĩ có ý gì thì là ý đó!"

Mạc Tu Lăng trên mặt lộ ra ý châm chọc, nhìn cô hận không thể ngay lập tức bắt lấy tay cô: "Thế nào? Chán ghét tôi?"

Cô cố hết sức vũng vẫy khỏi anh: "Tôi đi chuẩn bị nước cho anh tắm"

Anh ôm chặt cô: "Tôi không làm."

"Anh muốn làm gì?"

"Cô nói xem?"

Giang Nhân Ly giãy giụa: "Buông ra!"

"Cô chê tôi bẩn, cô cho rằng cô sạch sẽ lắm sao?" Mạc Tu Lăng cười lạnh tuyên bố.

Giang Nhân Ly vì những lời này mà hoàn toàn cứng đờ người, thân thể anh còn đang run lên. Mạc Tu Lăng một tay ôm lấy cô trở lại, sau đó đi vào phòng, dùng sức đá lên cánh cửa.



Chương 2 - Sự xuất hiện của nàng



Một năm qua, Giang Nhân Ly đã sống rất tốt trong biệt thự Giang gia.
Giang Nhân Ly chỉ hơn Giang Nhân Đình hai tháng tuổi. Không cần suy đoán nhiều cũng có thể biết sau chuyện này còn có một bí mật. Thực ra, Giang Nhân Đình mới chính là con gái riêng của Giang gia. Sự việc xảy ra trong gia đình này là một câu chuyện cũ rất thô tục. Giang Thánh Minh và Uông Tố Thu sống với nhau bảy năm, có một cô con gái tên là Giang Nhân Mạn. Không lâu sau khi Uông Tố Thu mang thai với với Giang Thánh Minh đứa con thứ hai, tình nhân của Giang Thánh Minh ở bên ngoài cũng cùng lúc có thai.

Nếu như giống như những gia đình giàu có khác, cùng lắm là sẽ mang Giang Nhân Đình về nuôi, nhưng Uông Tố Thu không phải là người dễ dàng chịu nhục như vậy. Bà ta sau khi sinh hạ Giang Nhân Ly không lâu sau liền tự mình tới tìm Bạch Thanh Hà gây phiền phức, còn đẩy Bạch Thanh Hà từ cầu thang xuống.

Cũng không biết là Giang Nhân Đình mạng lớn hay mệnh ngạnh, từ trên cao lăn xuống, Bạch Thanh Hà liền sinh non.

Giang Thánh Minh và Uông Tố Thu ầm ĩ một trận, sau đó Uông Tố Thu liền đưa đơn ly hôn. Quan hệ thông gia và chuyện làm ăn buôn bán vốn có liên quan đến nhau, đôi bên cùng có lợi, nhưng Uông Tố Thu vẫn liều lĩnh lựa chọn ly hôn, mang theo đứa con mới chào đời hai tháng Giang Nhân Ly .

Giang Thánh Minh đối với Uông Tố Thu cũng không phải là không có tình cảm, nhưng tính cách bà quá sức ương ngạnh, cuối cùng vẫn cứ là ly hôn. Không lâu sau, Giang Thánh Minh liền đưa Bạch Thanh hà vào nhà, muốn cho bà một danh phận.

Vậy mà mười lăm năm sau, Uông Tố Thu vì dốc sức trên thương trường, quá vất vả mà sinh bệnh nặng, phải ra nước ngoài chữa trị, không thể chăm sóc Giang Nhân Ly, cho nên bây giờ Giang Nhân Ly mới được Giang Thánh Minh đưa về.

Những điều này đều là Mạc Tu Lăng nghe được từ mỗi người dăm ba câu mà xâu chuỗi lại, anh cũng không có kinh ngạc, vẫn như xưa mỗi ngày đều đến trước cửa tiểu khu chờ Giang Nhân Đình. Anh lớn hơn cô hai tuổi. Từ lúc anh mười hai tuổi, cô mười tuổi, anh đã bắt đầu mỗi ngày cùng cô đi học. Giang Nhân Đình sức khỏe không tốt, tuy không có bệnh gì nghiêm trọng nhưng thân thể thoạt nhìn luôn khiến người ta có cảm giác yếu ớt. Mặc dù, Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà luôn suy nghĩ cho Giang Nhân Đình, nhưng chăm thế nào cũng không khiến cho Giang Nhân Đình khá hơn.

Mạc Tu Lăng đến không lâu, Giang Nhân Đình liền đi ra, bước chân cô rất nhẹ nhàng. Trước kia Mạc Tu Lăng luôn cười nói rằng cô giống như con thỏ, mà hiện tại con thỏ này đang từng bước đi đến phía anh.

Giang Nhân Ly đi sau Giang Nhân Đình, sau lưng đeo một cái túi vải màu trắng. Cô dừng lại quan sát Mạc Tu Lăng vài lần rồi mới tiếp tục đi tới.

Mười bảy tuổi, Mạc Tu Lăng đã có riêng mình một chiếc xe, anh tựa hồ lúc này mới phát hiện ra Giang Nhân Ly ở phía sau, liền đi lên trước nói: "Đi cùng nhau đi!"

Giang Nhân Ly gật đầu, không hề cự tuyệt.

Giang Nhân Đình nhìn Giang Nhân Ly cười hì hì, cố chừa ra một khoảng trống. Cũng không biết Giang Nhân Ly không thấy hay là cố tình không thấy, cũng không quay lại nói thêm gì.

Mạc Tu Lăng nhìn qua gương chiếu hậu hai chị em ngồi phía sau, không nghi ngờ gì Giang Nhân Ly chính là quá màu mè,cũng rất có thể bắt mắt. Ý nghĩ như vậy khiến anh rất khó chịu, cho nên anh lại nhìn Giang Nhân Đình, cô quả thật đúng là mỹ nữ, vốn rất xinh đẹp, rất quyến rũ, vẻ đẹp này không thể nào sao chép được...

80s toys - Atari. I still have