Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1779 Views
..
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Hựu Tuệ, bà thấy Lý Triết Vũ đối với bà thế nào?
Ngọn gió thần sầu:
Hả? Thế nào.. là thế nào? Đừng có nói nhảm!
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Hựu Tuệ, bà làm sao qua mắt được tôi! Lý Triết Vũ lo lắng cho bà như thế cơ mà. Đã vậy buổi tối hôm sinh nhật Hiểu Ảnh, sau khi đi dạo với cậu ấy về, thái độ của bà cứ kì kì thế nào ấy... Khai thật đi! Giua hai người đã xảy ra chuyện gì?
Thiên thần rớt cánh:
Đúng đó! Đúng đó! Mà ngay cả Dạ... cũng lạ lắm cơ! Hôm đấy Dạ chỉ bảo Vũ cầm hộ quà sinh nhật cho Hiểu Ảnh chứ không đến dự party!
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Đúng! Hiểu Ảnh, bà có đầu óc trinh thám đấy, ha ha ha!
Ngọn gió thần sầu:
Thôi, thôi, mấy bà đừng có chọc ngoáy linh tinh nữa... Tô Cơ, bà đa nghi quá, giữa tụi tôi không có gì thật mà...
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Hựu Tuệ, bà tưởng mắt tôi bị đui à? Đến nước này vẫn còn chối!
Ngọn gió thần sầu:
Được rồi, được rồi! Đúng là hôm ấy tôi và Lý Triết Vũ đang đi dạo thì tình cờ gặp Kim Nguyệt Dạ. Còn về Lý Triết Vũ... tôi thấy cậu ấy vẫn thế mà!
Ôi...Chuyện tối hôm đó Lý Triết Vũ ôm tôi, có chết tôi cũng không thể hé răng nói cho hai con nhỏ này biết được. Tụi nó mà biết thì đừng hòng cho tôi đi ngủ!
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Chẹp chẹp...
Thiên thần rớt cánh:
Hi hi hi...
Ngọn gió thần sầu:
Hai bà làm trò gì thế?
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Hựu Tuệ, lại có chuyện gì nữa à? Bạn trai cũ nhìn thấy bà và bạn trai mới đi dạo với nhau, thế là hắn mất niềm tin vào cuộc sống quay sang báo thù bà cùng bạn trai mới! Hựu Tuệ, sao bà lại rơi vào tình cảnh lãng mạn thế nhỉ?
Ngọn gió thần sầu:
Tô Cơ, bà nói vớ vẩn gì thế? Kim Nguyệt Dạ chỉ yêu bản thân mình nên mới...
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Hựu Tuệ, vậy là bà không hiểu đàn ông rồi! Mặc dù bây giờ Kim Nguyệt Dạ không cùng hội với chúng ta nữa nhưng tôi thấy cách hắn nhìn bà vẫn còn “tình củm” mặn nồng lắm, hơn nữa nếu tôi đoán không nhầm thì có thể do Lý Triết Vũ là người thứ ba xen vào nên Kim Nguyệt Dạ mới nổi máu ghen muốn hơn thua với Lý Triết Vũ!
Ngọn gió thần sầu:
Orz! Tô Cơ, tôi thấy bà nên chuyển qua viết tiểu thuyết tình yêu ba xu đi...! Mà thôi, mặc kệ bà, tôi đi ngủ đây! BB!
Ranh giới giữa tình yêu và đau khổ:
Hựu Tuệ, tôi vẫn chưa nói xong mà!
Bỏ mặc Hiểu Ảnh và Tô Cơ buzz liên tục, tôi vội vàng out khỏi QQ, tắt máy vi tính rồi leo lên giường đi ngủ.
Nhưng cảnh gặp nhau giữa ba người tụi tôi buổi tối hôm sinh nhật Hiểu Ảnh lại hiện lên trong đầu.
“Có lẽ...cậu sẽ chăm sóc cho cô ấy tốt hơn tôi, Vũ ạ!”
Kim Nguyệt Dạ nói vậy là ý gì? Sao tự dưng hắn lại nói vậy...
Lại còn vụ thi nhảy cao hôm nay nữa, liệu có phải là hắn cố tình thua...
Ôi... Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ...
Ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu mình phải đối diên với hai người họ thế nào đây? Tôi phải làm sao bây giờ?...
Ôi...Tất cà là do con nhỏ Tô Cơ đáng ghét đó cả!
(1): Mạng chat nổi tiếng của Trung Quốc. Gần giống với Yahoo Messanger
CHƯƠNG 4: Chuyến Thám Hiểm Khu Kí Túc Xá Ma Quái
Địa điểm:
Căng tin trường Minh Dương
Khu kí túc xá ma quái
Nhân vật:
Tô Hữu Tuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lý Chấn Dực: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
ONE
Kim Nguyệt Dạ… Lý Triết Vũ… Kim Nguyệt Dạ… Lý Triết Vũ…
Hừ! Tô Cơ đáng ghét! Câu nói lúc chat trên QQ của nhỏ ta cứ như câu thần chú lúc nào cx ám ảnh trong đầu tôi. Tối qua tôi còn nằm mơ thấy Kim Nguyệt Dạ và lý Triết Vũ!
Tôi ngồi trước bàn học, đờ đẫn ngoảnh mặt ra ngoài, sau đó nhìn lên trời thỏ dài thườn thượt.
Nhưng… dù thế nào đi nữa, cuộc thì vừa qua, tôi và Kim Nguyệt Dạ đã hòa nhau. Mấy ngày nữa trường Minh Dương sẽ làm lễ chính thức công bố người quản lí khu biệt thư số 23…
Tô Hữu Tuệ, phấn chấn lên nào! Mày đã thắng rồi còn lo gì nữa! Hà hà hà!
Cứ nghĩ đến đây, tôi lại vênh ngược mặt lên giời được.
“Chị Hữu Tuệ!” Tiểu Dực và Hiểu Ảnh ko biết từ đâu nhảy xổ ra làm tôi giật bắn mình, suýt nữa thì ngã chỏng gọng, “Anh Vũ mời chúng ta đi ăn trưa đấy!”
Ừm… đã đến giờ nghỉ trưa rồi à? Tôi vuốt vuốt ngực định thần lại rồi liếc nhìn hai tên đang hớn hở ra mặt đó.
Nhiều khi thấy phục hai cái tên đầu óc đơn giản này thật, từ sáng đến tối lúc nào cx cười nhăn nhở được, cứ như trên đời này ko có việc gì phiền muộn cả.
Trên đường đi, tiểu Dực cứ như siêu sao đang bước trên thảm đỏ, nhiệt tình vẫy tay với mấy nữ sinh đứng 2 bên đường.Không hiểu sao nhìn khuôn mặt giống hệt Lý Triết Vũ mà lại làm hành động nhí nhố trẻ con thế kia, tôi cứ thấy hơi… kì kì…
“Á! Lý Triết Vũ! Là Lý Triết Vũ kìa! Trông anh ấy uống trà mới lịch lãm làm sao!”
“Lâu lắm rồi ko gặp anh ấy, mình có cảm giác bây giờ anh ấy đẹp trai hơn trước kia nhiều. Đẹp trai quá đi mất, làm tim mình đập thình thịch rồi nè!”
“Ừ… Ước gì mình biến thành cốc trà trong tay anh ấy! Nếu ko được thành cốc trà thì thành cái khay bưng trà kia cũng mãn nguyện lắm rồi!”
Làm gì thế nhỉ? Sao cửa căng tin lắm người thế ko biết, cứ như thể nữ sinh cả trường đều tụ tập ở đây vậy! Mấy cô nàng này đến đây ngắm Lý Triết Vũ ăn trưa chắc? Xỉu mất…
Từ khi Lý Triết Vũ quay về, số lượng fan của cậu ấy đông chẳng kém Kim Nguyệt Dạ là mấy.
“Xin lỗi, phiền mấy cậu nhường đường cho chúng tôi đi vào với!” Tiểu Dực lớn tiếng, mấy cô nàng quay đầu lại trừng mắt hung hãn với tên vừa phá đám họ chime ngưỡng thần tượng của mình. Nhưng khi nhìn thấy người lên tiếng ban nãy là Tiểu Dực thì những ánh mắt hình viên đạn đó đột nhiên nhân từ hẳn, mặt cô nàng nào cx e lệ:
“Ây da! Hóa ra là Tiểu Dực! Em họ Lý Triết Vũ à!”
“Tiểu Dực và Lý Triết Vũ mà ngồi ăn cùng nhau thì tuyệt phải biết”
“Cho đi nhờ chút!” Dưới sự hộ tống của Tiểu Dực, Hiểu Ảnh dìu tôi qua bức tường fan cuồng 1 cách an toàn.Tô Cơ và Lăng Thần Huyền đã ngồi sẵn trong căn tin đợi chúng tôi từ lâu.
“Hữu Tuệ, Tiểu Dực, Hiểu Ảnh., đến cả rồi à?” Vừa thấy chúng tôi từ cửa bước vào, Lý Triết Vũ tươi cười đứng lên, kéo ghế bên cạnh mình cho tôi ngồi.
Tôi còn chưa kịp cười đáp lại thì đã dán mắt vào các món ăn thịnh soạn được bày trên bàn trưa nay.
Đây…đây mà là căng tin trường sao? Sao tôi có cảm giác món ăn hôm nay ở đây chẳng khác nào nhà hang 5 sao nhỉ?
Bàn ghế được kê lại ngay ngắn. Trên chiếc khăn trải bàn màu vàng bày toàn những bát đĩa, dao dĩa cao cấp và những chiếc ly đã được rót sâm banh thơm nồng nàn,còn có cả những cốc kem hoa quả nom rất đáng yêu nữa…
“Yeah! Chúc mừng anh Vũ nhé, đương kim vô địch nhảy cao!”
“Chúc mưng |Hữu Tuệ đã thắng Kim Nguyệt Dạ , giành được quyền quản lý khu biệt thự số 23!”
“Đúng rồi, cùng nâng ly chúc mừng chiến thắng nào!”
“Cạn!”
Trên bàn ăn vang lên tiếng cười nói vui vẻ. Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Tiểu Dực và Lăng Thần Huyền cụng ly chúc mừng thắng lợi.
“Ha ha ha! Sướng thật! Kim Nguyệt Dạ cuối cùng cx biết chúng ta lợi hại thế nào. ! Phục vụ, cho thêm 2 chai coca to nữa!” (gọi cô ca mà cứ như vào quán bar gọi rượu ) Lăng Thần Huyền phấn khích, nhảy chồm chồm như con khỉ trên ghế.
Hiểu Ảnh và Tiểu Dực cx hét lên rồi múa vũ điệu ăn mừng do Hiểu Ảnh phát minh ra.
“Anh Vũ nè! Hình như mọi người đều chạy đến đây để ngắm anh đấy!” Sau 1 hồi nhảy nhót, Tiểu Dực rướn cổ ra nhìn đám fangirl đang đứng chen chúc, nháy mắt tình tứ lia lịa với Lý Triết Vũ. Tiểu Dực hí hửng hạ thấp giọng, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
“Hữu Tuệ, tối qua mất ngủ à?” Lý Triết Vũ mỉm cười với Tiểu Dực, sau đó quay đầu sang lo lắng nhìn đứa vẫn đang ngồi đực mặt suốt nãy giờ là tôi, “Trông em có vẻ mệt mỏi”
“Hiểu Ảnh biết rồi!” Hiểu Ảnh đang nhảy múa loạn xạ bỗng nhiên lon ton chạy đến trước mặt Lý Triết Vũ, “Tối qua Tô Cơ nói là cả VŨ và Dạ đều thích Hữu Tuệ, nên Hữu Tuệ mới… Ư ư ư…”
Hiểu Ảnh còn chưa nói xong, Tô Cơ vội vàng giơ tay ra bịt miệng nhỏ ta lại, vờ cười khì khì với tôi và Lý Triết Vũ.
Tôi trừng mắt nhìn Tô Cơ và Hiểu Ảnh, điên tiết đến nỗi chỉ muốn bóp cổ cho 2 đứa nó chết tươi.
“Ha ha ha! Hóa ra là thế!” Lý Triết Vũ chẳng hề cảm thấy bối rối mà trái lại còn mỉm cười trìu mến với tôi.
“Ơ hi hi hi… Ko có gì, mọi người uống trà đi…” Các dây thần kinh trên mặt tôi lúc này đều co rúm lại, tôi vơ bừa 1 chiếc côc trên bàn uống ừng ực để chữa ngượng.
“Oái, Hữu Tuệ, cái côc đấy vừa bị mù tạc rơi vào…”
Im ắng… im ắng…
Nhìn thấy tôi uống 1 hơi hết sạch cốc trà, cả phòngăn đột nhiên nín thing.
Tôi quay đầu nở nụ cười hình bán nguyệt với Tô Cơ, ( công nhận chị Tuệ siêu thật ) rồi từ từ đứng lên trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Sau đó tôi vừa chảy nước mắt ròng ròng, vừa lao thẳng về phía nhà vệ sinh.
Một phút sau, từ nhà vệ sinh vọng ra tiếng kêu thảm thiết…
“Á á á á! Cay quá! Cay quá! Cay quá!”
“Ha ha ha ha! Tô Hữu Tuệ, cô ngộ ghê đo! Ko làm diễn viên hài thì hơi phí!”
Lúc tôi quay ra, ngồi vào chỗ cũ thì thấy tất cả mọi người trong căng tin, kể cả Lý Triết Vũ đều đang cố nhịn cười.
Chỉ có mỗi tên khỉ ngu si Lăng Thần Huyền là đang ôm bụng cười nghiêng ngả.
Đáng ghét…Dù sao tôi cx là missteen Milan, là công chúa trường Minh Đức chứ bộ, họ ít nhiều cx phải giữ sĩ diện cho tôi chứ. Hừ, chỉ là sặc mù tạc thôi mà, có gì đáng cười đâu?
Tôi tức nổ mắt nhìn Lăng Thần Huyền, rồi cắm đầu cắm cổ vào ăn như để trút giận. Mọi người xung quanh chợt cười ồ lên.
“Hơ hơ hơ! Náo nhiệt quá nhỉ!” Tiếng nói quen thuộc vang lên khiến mọi người lập tức im bặt.
“A, là Kim Nguyệt Dạ, Kim Nguyệt Dạ đến rồi!”
“Trời ơi, anh ấy có nụ cười hút hồn, mình ngưỡng mộ anh Dạ quá!”
“Hay quá, hiếm khi bọn họ họp mặt đông đủ thế này! Máy ảnh đâu, nhanh lên, mau ghi lại khoảnh khắc có 1 0 2 này!”
Kim Nguyệt Dạ cười tươi bước vào căng tin trong tiếng gào thét điên cuông của các nữ sinh đứng ở cửa. Chúng tôi đều đưa mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng vô cùng quen thuộc đó, ai cx cảm thấy lúng túng.
“Kim Nguyệt Dạ! Lại là cậu, sao cậu cứ lởn vởn như ma thế?” Lăng Thần Huyền vừa nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ đã hậm hực ra mặt rồi quay ngoắt mặt đi, miệng lầm bầm “Làm người khác cụt cả hứng!”
Mọi người đều bối rối...