Ring ring

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1766 Views



Nghe những lời bàn tán không ngớt của đám đông tôi như bị sét đánh trúng người.

" Hựu Tuệ ở đây à?" Hiểu Ảnh đột nhiên nhảy chân sáo đến trước mặt tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ," Tối qua Hựu Tuệ cừ thật, chạy nhanh như nữ siêu nhân ấy!"

Con nhỏ Hiểu Ảnh đầu đất này...thật là...

" Hahaha..." Chẳng biết Tô Cơ từ đâu chạy đến, bịt mồm Hiểu Ảnh lại rồi lập tức chuyển chủ đề," À...đúng rồi! Hựu Tuệ nè, rốt cuộc là cái gì rơi xuống đầu bà vậy?"

"Cho bà này!" Tôi ném vật rơi xuống đầu tôi tối qua cho Tô Cơ

" Ồ, đây là cái gì nhỉ?" Lúc tôi đang mãi mê suy nghĩ, Tô Cơ cầm vật có hình thù kì dị đó lên rồi ngây người hỏi tôi.

" Tôi cũng chả biết, tôi đã ngồi nghiên cứu cả buổi tối nhưng không biết đấy là thứ gì"

Đáng ghét! Cũng tại tối qua mấy tên này dọa tôi sợ khiếp vía, rồi đột nhiên có vậy gì đó mềm mềm rơi trúng đầu, tôi không co cẳng chạy mới lạ. Lúc chạy tôi có hét toáng lên, đầu tóc rối như tổ quạ...nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đây là chuyện rất bình thường mà! Sao mọi người lại bảo tôi là ma nữ hiện hình nhỉ? Đúng là mấy đứa chẳng biết gì!

Nhưng...không ngờ rơi trúng đầu tôi lại là chiếc túi da dê nhỏ bằng bàn tay được buộc chặt, bên trong có 1 thứ rất lạ bằng kim loại.

Tôi ngờ vực nhìn vật bằng kim loại lấp lánh đó trong tay Tô Cơ.

Đây là miếng kim loại màu xanh đen được uốn cong thành hình số 6, trên mặt được khắc rất tinh xảo, ở giữa đính những hạt đá nhỏ lấp lánh, phía dưới có mấy lỗ trống xếp không đều nhau.

Đây là cái gì vậy? Tại sao lại ở trong phòng 501 bí ẩn lại có thứ này nhỉ? Hơn nữa xem ra nó có vẻ rất cũ kĩ...

" Các em trật tự nào..."

Giong nói oang oang của hiệu trưởng đã cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi, và cũng làm cả sân trường đang huyên nào bỗng im lặng

" Sáng nay chúng ta sẽ tổ chức nghi lễ tuyên bố người quản lí khu biệt thự số 23. Sau đây, nghi lễ sẻ chính thức bắt đầu!"

Tôi lén nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang nín thở giống mình. Sao họ lại phải căng thẳng đến thế nhỉ?...

" Sau khi cuộc thi giữa mười ứng cử viên kết thúc, chúng tôi đã có kết quả trong tay. Trước khi tuyên bố, tôi muốn nói đến 1 chuyện, đó là trong trận thi đấu chạy 2000 mét nữ, em Tô Hựu Tuệ mặc dù đã bị thương ở chân nhưng vẫn cố gắng chạy về đích và dành được giải nhất! Em ấy đã dùng hành động thiết thực để chứng minh lòng quyết tam và nghị lực của mình, khiến tất cả giám khảm và bạn bè xung quanh đều cảm động!" Cô hiệu trưởng Bạch Ngưng giơ cao tấm huy chương vàng lên, nhìn tất cả thầy cô và học sinh toàn trường 1 lượt, sau đó nhìn tôi âu yếm.

Trong giây phút đó, tôi nhìn thấy cô Bạch nở nụ cười hiếm hoi.

"...Do vậy, sau khi thảo luận kĩ lưỡng với nhau, ban giám hiệu đã đưa ra quyết định như sau: Danh hiệu thiêng liêng Người quản lí khu biệt thự số 23 phố angel thuộc về em Tô Hựu Tuệ!"

Rào rào rào rào rào!

Cô hiệu trưởng vừa dứt lời thì 1 tràng pháo tay nổ ra, các fan của tôi phấn khích hò hét.

" Hựu Tuệ! Hựu Tuệ!"

" Ôi! Miss teen Milan siêu thật!"

" Hựu Tuệ vô địch! Hựu Tuệ vô địch!"

Khà khà khà khà! Nói hay lắm! Vổ tay và reo hò cuồng nhiệt hơn nữa đi! Đây mới chính là thực lực của công chúa Milan Tô Hựu Tuệ này!

Tôi lên sân khấu, cất bước nhẹ nhàng như diều bay ó lượn, nở nụ cười hình bán nguyệt tuyệt chiêu, vãy tay chào những fan hâm mộ đang nhiệt tình cổ vũ mình.

" Sau đây là lễ trao danh hiệu Người quản lí khu biệt thự số 23 phố angel! Mời em Tô Hựu Tuệ bước lên trước 1 bước, nhận huy hiệu và cờ!"

Tôi trang nghiêm đứng trên sân khấu, hiệu trưởng Bạch Ngưng tận tay đeo huy hiệu Người quản lí khu biệt thự số 23 phố angel lên ngực tôi.

Sau đó, chú Nhã Văn đưa lá cờ màu xanh bên trên vẽ kí hiệu mặt trăng, mặt trời và những ngôi sao bao xung quanh cho tôi rồi cười nói:

" Tộ Hựu Tuệ, chúc mừng em! Kể từ hôm nay, trọng trách Người quản lí khu biệt thự số 23 phố angel được trao cho em, sau này em phải nỗ lực hết mình để bảo vệ khu biệt thự số 23, bởi nó không chỉ là di tích lịch sử gần 100 nay của trường Minh Dương mà còn là 1 trong những biểu tượng của trường Minh Dương chúng ta. Xim mời em đọc lời hứa trước toàn trường!"

" Vâng ạ, thưa thầy. Tôi- Tô Hựu Tuệ xin thề, nhất định tuân thủ nghiêm chỉnh mọi nghĩa vụ và quyền lợi của người quản lí khu biệt thự số 23, không để phụ lòng mong đợi của mọi người"

Rào rào rào rào rào!

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, làm tôi xúc động vô cùng, nhận lấy lá cờ mà tay cứ run run.

" Rất tốt" Nghe lời hứa nghiêm trang của tôi, chú Nhã Văn và cô hiệu trưởng Bạch Ngưng mỉm cười hài lòng, còn thầy hiệu trưởng Thôi mặt vẫn thãn nhiên như không dù rằng trên môi nở nụ cười bí hiểm.

" Như vậy bắt đầu từ hôm nay, em Tô Hựu Tuệ chính thức trở thành Người quản lí khu biệt thự số 23 phố angel!" Giọng chú Nhã Văn lại vang lên trong tiếng vỗ tay không ngớt.

Tôi khom người cúi chào 2 hiệu trưởng và chú Nhã Văn, rồi cầm chặt lá cờ trong tay, quay người đi xuống. Tôi có cảm giác mình giống như đại nguyên soái dẫn đầu 3 quân, giơ lá cờ về phía sân khấu, khuôn mặt uy nghiêm nhìn mọi người đứng dưới.

Hahaha! Cuối cùng tôi cũng thực hiện được ước mơ của mình, giành được quyền quản lí khu biệt thự số 23, tôi đã làm được thật rồi!

Tiếng vỗ tay trên sân trường kéo dài đến tận năm phút, sau đó chú Nhã Văn ra hiệu yên lặng mới ngớt dần.

" Tiện thể tôi muốn nhắc các em 1 chuyện!" chú Nhã Văn nghiêm giọng đứng trước micrô tuyên bố dõng dạc với toàn trường," Sau khi hai trường sát nhập làm 1, ban lãnh đạo nhà trường đã nghiêm cấm các học sinh tự ý điều tra kho báu ở khu biệt thự số 23. Nếu vi phạm, nhà trường sẽ kĩ luật rất nặng, bắt thôi học. Vì thế tôi hi vọng các em tiếp tục chấp hành nghiêm chỉnh nội quy nhà trường"

Lời nói của chú Nhã Văn khiến cả sân trường bàn tán hỗn loạn. Đột nhiên tôi nhìn thầy khuôn mặt lạnh lùng của Kim Nguyệt Dạ trong đám đông nhốn nháo.

Không hiểu sao, khi nhìn thấy nét mặt khó hiểu của Kim Nguyệt Dạ, sâu thẩm trong trái tim tôi bỗng dấy lên cảm giác bất an. Câu nói hôm ở căng tin của hắn lại văng vẳng bên tai tôi:

" Bé Hựu Tuệ à...bé nghĩ rằng tất cả đã kết thúc rồi sao? Hựu Tuệ, tất cả chỉ mới bắt đầu thôi..."


TWO


Khi bóng đêm nuốt gọn những tia sáng cuối cùng, con phố Angel trở nên tĩnh mịch vô cùng.

Những cửa hàng lớn hai bên đường đã đóng cửa, dường như tất cả đã chìm vào giấc ngủ.

Lúc này khu biệt thự số 23 vẫn sáng ánh đèn, đằng sau cánh cửa sắt cổ kính mà hoa lệ kia vọng ra những tiếng ồn ào, huyên náo.

Bộp! lạch bạch!

" Woa! Lau xong rồi! Hiểu Ảnh mỏi vai quá!" Hiểu Ảnh nheo mắt nói, rồi vứt cái giẻ lau sang 1 bên, ngồi bệt xuống đất, lấy tay phẩy phẩy khuôn mặt đang đỏ như gấc của mình.

" Mệt chết đi được! Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ chưa bao giờ bắt tôi phải làm việc nhà cả, thế mà hôm nay lại phải đến đây giúp cô ta chuyển nhà với cả dọn dẹp, đầu óc tôi đúng là có vấn đề thật rồi!"

" Lăng Thần Huyền! Đừng có ca cẩm nữa! Cậu không muốn giúp Hựu Tuệ dọn dẹp, vậy muốn giúp Kim Nguyệt Dạ dọn dẹp chăng? Khó khăn lắm Hựu Tuệ mới giành được danh hiệu Người quản lí khu biệt thự số 23 đấy! Tô Cơ khoanh chân ngồi dưới đất, thở hổn hển. Đột nhiên nhỏ ta quay đầu lại oán thán nhìn tôi," Nhưng có điều... Hựu Tuệ, sao bà lắm hành lí thế, tận 5 cai va li to ụ liền, bộ bà mang tất cả quần áo đến đây à? Mà nơi này lâu lắm rồi không có người đến ở, chỗ nào cũng bẩn thỉu, ẩm ướt! Bà muốn ở đây 1 mình thật sao?"

" Không sao!" Tôi vừa lau những vết ố bẩn trên bàn trà vừa lắc đầu," Tô Cơ, bà đừng quên là trước kia tôi từng ở đây rồi, nên rất tường tận nơi này, vả lại bay giờ tôi là người quản lí ở đây! Yên tâm đi, chẳng có chuyện gì đâu mà lo!"

" Đồ ngốc...bà cứ mở miệng ra là quản lí với chả không quản lí, bà tưởng mình là nữ siêu nhân chắc?" Tô Cơ lườm tôi, sau đó mắt nhỏ ta như lóe sáng, ghé sát mặt tôi," Dù gì bây giờ bà cũng ra đây 1 mình, tôi khuyên bà nên tranh thủ tiến triển tình cảm với Lý Triết Vũ đi...hê hê hê..."

" Bà có thôi đi không!" Tô Cơ cười gian, giơ tay sờ má tôi, rồi làm bộ như bị bỏng, đưa tay lên thổi phù phù," Thế sao mặt bà nóng thế? Nóng quá đi...Hựu Tuệ, bà bị tôi nói trúng tim đen rồi nhé! hahaha..."

"Vớ vẩn, bà còn nói linh tinh tôi sẽ..."

Cạch!

" Xong rồi, tôi đã đi kiểm tra các phòng, không có vấn đề gì đâu" Đứng lúc tôi ngượng chín người, vung tay lên nện cho nhỏ Tô Cơ lắm mồm 1 trận thì đột nhiên Lý Triết Vũ phủi bụi bám trên người rồi bước vào phòng khách." Hựu Tuệ, giờ cũng không còn sớm nữa, em mau đi nghĩ đi, mai tôi sẽ gọi người đến giúp em dọn dẹp lại lần nữa"

" Ơ...cám ơn cậu" Tôi vội rút lại nắm đắm vừa choảng vào trán Tô Cơ, cười trừ rồi gật đầu với Lý Triết Vũ.

" Tối nay em ngủ 1 mình ở đây không sao chứ?"

Lý Triết Vũ lo lắng nhìn tôi.

" Không sao, đây đâu phải lần đầu tiên tôi ở 1 mình!" Tôi cố đẩy mạnh Tô Cơ đang định nói gì đó qua 1 bên, đứng dậy đi về phía Lý Triết Vũ," Lý Triết Vũ, bây giờ cũng muộn lắm rồi, mọi người nên về nghỉ ngơi đi, hôm nay ai cũng vất vả rồi!"

" Nhưng..."

" Được rồi, đừng nhưng nhị gì nữa mà!" Lăng Thần Huyền gắng gượng đứng dậy, vịn tay vào vai Lý Triết Vũ," Tôi sắp gãy tay rồi đây này! Mà tôi có cảm giác khu biệt thự cổ này đâu đâu cũng đầy ám khí....