Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1765 Views
.” tôi muốn lấp đi khoảng trống bối rối giữa 2 người nên cúi đầu gượng gạo chuyển chủ đề khác.
“Vì nghe nói căn phòng 501 bí ẩn chính là nơi nữ sinh đó tự vẫn.”
“Cái gì?” Lý Triết Vũ vừa nói dứt câu, tôi rùng mình,, khuôn mặt đỏ ửng vừa nãy lại lập tức biến sắc.
“Hữu Tụê, đừng sợ.” Lý Triết Vũ an ủi tôi, “ Vừa nãy 2 người kia rời khỏi đây an toàn mà, có lẽ ma nữ ở đây là ma lương thiện.”
“Cậu… cậu nói cũng phải… ha ha ha!” tôi cố gật đầu, “Có điều ko biết nếu 2 chúng ta đi vào đó thì sẽ ra sao…”
Vừa buột miệng nói xong, tôi chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình. Còn Lý Triết Vũ thì đờ người ra nhìn tôi.
Má ơi! Thật kinh khủng! Tô Hữu Tuệ, hôm nay miệng mày bị chúng tà chắc? toàn ăn nói linh tinh, tự rước họa vào thân! Sao mày lại mặt dày nói ra câu đó vậy?
Nhìn gương mặt khó hiểu của Lý Triết Vũ, tôi đột nhiên định thần lại, xua tay rối rít rồi cười giả đò, vôi vàng chữa cháy câu lỡ miệng ban nãy:
“Ko, ko! Lý Triết Vũ, thực ra ý tôi là…”
“Ko sao đâu!” tôi còn chưa nói xong thì cậu ấy đã ngước đầu lên, dịu dàng nhìn tôi, “tôi cũng rất muốn biết điều đó… chúng ta vào trong đó xem sao.”
“Hả? Vào trong đó…”
“Ừ!” Lý Triết Vũ mỉm cười, tay bật điện thoại cho sáng. Ánh sáng yếu ớt của chiếc điện thoại chiếu vào từng bậc thang, dẫn lối cho chúng tôi đi tiếp, “Chắc chắn chúng ta sẽ giống như họ.”
“…”
Lý Triết Vũ…
Tôi ngây người nhìn theo Lý Triết Vũ, đầu óc quay mòng mòng.
Lý Triết Vũ… Cậu ấy nói vậy là sao? Kể từ khi Vũ quay về, dường như tôi vẫn ko thể hiểu đc mối quan hệ phức tạp giữa chúng tôi là thế nào nữa. Tôi muốn cậu ấy luôn ở bên cạnh mình. Nhưng tại sao khi phải đối diện với cậu ấy, tôi lại né tránh…
Còn Kim Nguyệt Dạ… hắn mãi mãi giống như 1 cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện trong trái tim tôi. Đây rốt cuộc là tình cảm gì, bản thân tôi cũng ko hiểu nổi…
Híc… Hữu Tuệ, sao mày lại nghĩ đến Kim Nguyệt Dạ vậy? đã nói là ko đc nghĩ đến hắn nữa cơ mà! Ko được nghĩ đến hắn! mau vứt bỏ hình ảnh hắn ra khỏi đầu mày ngay!
Tôi cố lắc đầu thật mạnh, muốn rũ bỏ hình ảnh của Kim Nguyệt Dạ ra khỏi đầu mình. Nhưng khi tôi kịp trấn tĩnh lại thì phát hiện ra ko thấy Lý Triết Vũ đâu cả.
Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ đi đâu rồi?
Tôi sợ hãi chạy lên mấy bậc thang, ssau đó đứng ở bậc thang trên cùng của tầng 5, mở to mắt hết ngó sang trái rồi lại ngó sang phải, nhưng cả 2 bên đều tối om, ko nhìn thấy gì cả. đương nhiên cũng chẳng thấy bóng dáng Lý Triết Vũ đâu.
Sao lại thế này… Sao lại thế này! Tô Hữu Tuệ, mày đúng là đồ ngốc, sao lại để lạc khỏi Lý Triết Vũ được cơ chứ?
“Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ! Cậu ở đâu?” tôi đứng 1 mình trong bóng tối, có cảm giác như đang rơi xuống 18 tầng địa ngục, sợ đến nỗi ko khóc nổi.
Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ…
FIVE
Tôi khóc thút thít như đứa trẻ bị lạc đường, ko tìm thấy bố mẹ trong thành phố lạ lẫm, thất thểu bước về phía hành lang tầng 5. Căn phòng 501 bí ẩn hình như nằm ở tầng này.
Vừa nãy Lý Triết Vũ luôn ở bên cạnh, cho nên dù thấy sợ nhưng tôi vẫn cảm thấy yên tâm và an toàn. Nhưng giờ đây ko có Lý Triết Vũ bên cạnh nữa, cảm giác đó đã tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi như vỡ òa ra, nuốt chửng lấy tôi.
Ghê… ghê quá! Nơi này thật là đáng sợ!
Hành lang tối thui, đã thế lại còn ẩm ướt nữa chứ. ở đây lúc nào cũng có gió lạnh lùa vào mọi ngóc ngách trong hành lang, táp cả vào mặt tôi. Hai mắt tôi thì cứ như chiếc rada, liên tục dò xét xung quanh, chỉ nếu lơ đễnh 1 chút thì từ phía sau, hoặc 2 bên trái phải, mà cũng có thể là trước mặt sẽ có quái vật nhảy sổ ra, khiến tôi ko kịp trở tay.
Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ! Cậu đang ở đâu hả?...
Lập lòe… lập lòe…
Hả? Phía trước… phía trước hình như có ánh đèn! Là Lý Triết Vũ ư?
Tôi cố cất giọng gọi tên Lý Triết Vũ nhưng ko thể gọi ra tiếng được.
Đi … đi về phía đó thôi! Đi về phía có ánh đèn!
Bây giơg trong đầu tôi chỉ có duy nhất suy nghĩ đó.
Trong nơi tối tắm đáng sợ này đột nhiên lại xuất hiện ánh đèn. Nó chẳng khác nào 1 tia hi vọng nhỏ nhoi lóe lên trong nỗi tuyệt vọng miên man. Chẳng cần biết ánh đèn đó liệu có phải là cái gì khác ko, tôi vẫn cắn răng bước thật nhanh về phía đó.
Tuy muốn bước thật nhanh đến đó nhưng do sợ quánên 2 chân tôi nhũn ra như con chi chi, chẳng đi nhanh nổi. tôi lấy hết can đảm bước về phía ánh đèn, nhưng ánh đèn chỉ lóe sáng 1 lúc trên hành lang, sau đó biến mất hút.
Sao… sao lại thế? Tôi lo lắng, bước vội về phía đó, nhưng khi sắp tới gần thì trước mắt tôi hiện ra tấm biển phòng đã bạc phếch: 501!
Là… là căn phòng bị ma ám… Tôi bước chậm lại, mặt tráng bệch… Lẽ nào ma quỷ đã dẫn đường đưa tôi đến đây…
Cộp! Cộp! Cộp!
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy âm thanh giống như tiếng bước chân, bước đi rất châm và nhẹ nhàng.
Là bước chân ma… hay lại như vừa nãy, là bước chân của ai đó…
Tôi nín thở rồi dừng bước, sau đó dỏng tai lắng nghe động tĩnh, nhưng lại ko nghe thấy tiếng gì nữa.
Xung quanh bốn bề tĩnh mịch, cả tiếng bước chân lạ lung ban nãy cũng biến mất, cứ như chưa bao h xuất hiện.
Lẽ nào đó chỉ là ảo giác?... sao cái bóng vật vờ ban nãy giờ cũng ko còn nữa nhỉ?...
Tôi lặng lẽ thở phào 1 cái, đang định bước tiếp thì…
Cộp! Cộp! Cộp!
Âm thanh lạ lùng lại vọng đến!
Âm thanh đó càng lúc càng gần, càng lúc càng gần… mà… ko phải chỉ là 1 người, mà là của 2 người liền, ko đúng, là của 3 người… lẽ nào đây đúng là tiếng bước chân ma mà mọi người hay đồn?
“Á!” tôi ko thẻ kìm nén được nỗi sợ hãi nữa nên hét lên thảm thiết.
“Á á á á…!” tiếng kêu của tôi dội ngược lại, cứ như đâm thủng màng nhĩ của tôi đến nơi.
Cộp! Cộp! Cộp! Cộp! Cộp cộp!
Bộp… bộp
Một mớ âm thanh hỗn độn vang lên tới tấp. Hình như xung quanh đều có tiếng bước chân, đâu đâu cũng xuất hiện những cái bóng trắng.
“Đừng… đừng lại gần tôi!” tôi ôm chặt đầu, nhắm nghiền mắt lại, chưa bao giờ rơi vào sự sợ hãi tột cùng thế này, “Đừng…”
“Hữu Tuệ!”
Đột nhiên 1 giọng nói quen thuộc vang lên phá tan nỗi sợ hãi trong tôi. Tiếng gọi đó có vẻ rất gấp gáp. Tôi hoang mang ngẩng đầu lên, nhìn thấy 1 dáng người cao lớn đang chạy về phía mình.
Là cậu ấy? Lý Triết Vũ!
Cậu ấy sắp chạy đến chỗ tôi rồi… sắp đến rồi…
Tôi nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán Lý Triết Vũ, tiếng thở gấp gáp cùng dáng vẻ vội vả của cậu ấy. tôi lao như bay đến bên Vũ.
“Á!” tôi ôm chặt Lý Triết Vũ, trong đầu tôi lúc này chỉ có 1 suy nghĩ duy nhất: Lý Triết Vũ! Lý Triết Vũ đã ở đây! Cậu ấy sẽ giúp tôi cảm thấy an toàn và bình tâm trở lại!
Cả thế giới dường như yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng thở của Lý Triết Vũ và tiếng nấc nghẹn ngào của tôi.
“Hữu Tuệ… xin lỗi vì vừa nãy để lạc mất em. Ko sao rồi, có tôi ở đây!”
“Có ma, có ma… ở đằng kia…”
Tôi chỉ về phía có cái bóng cứ lắc la lắc lư, tiếng bước chân vừa nãy hình như từ đó vọng ra. Trong tia sáng yếu ớt hình như còn có cái gì khác nữa…
Lý Triết Vũ cũng nhìn theo hướng tô chỉ, cậu ấy đột nhiên nhíu mày, nắm chặt lấy bàn tay tôi.
Tôi theo Vũ đến gần cái bóng đó, ngày càng gần…
Xoẹt…
Lý Triết Vũ giật mạnh tấm vải đen to ụ ra, tôi nhìn thấy 4 bóng người đang đứng túm tụm lại thành 1 nhóm.
“Tô Cơ, Hiểu Ảnh, sao các bà lại ở đây?”
Trước mắt tôi lúc này là Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Tiểu Dực và cả Lăng Thần Huyền nữa. Mặt tên Huyền cũng trắng bệch chẳng kém gì tôi. Bốn người họ đang mắt tròn mắt dẹt nhìn chúng tôi.
“Hữu… Hữu Tuệ!”
“Vũ…”
Hóa ra ban nãy chính là những con ma này dọa tôi sợ hú hồn!
“Hữu Tuệ, bất ngờ lắm đúng ko?” Hiểu Ảnh phấn khích lượn qua lượn lại trước mặt tôi như 1 chú ong nhỏ, “Hữu Tuệ, bà thấy bọn tôi đóng ma đạt chưa? Ha ha ha! Hiểu Ảnh đã bảo mấy người họ đóng giả làm bóng ma đó! Bà nhìn này, đây là vải đen, còn đây là túi ni lông, trùm lên dép thì sẽ ko phát ra tiếng to, Hiểu Ảnh thong minh ko?”
“Hiểu Ảnh, bà im mồm ngay…” Tô Cơ giơ tay bịt miệng Hiểu Ảnh lại, “Hữu Tuệ, tôi chỉ muốn giúp bà tìm được duyên số thôi mà. Bà nghĩ xem, thời khắc tuyệt vời thế này mà ko có người nào chứng kiến thì phí lắm… hê hê hê!”
“Tìm được duyên số?” tôi nghiến răng ken két nói. Mấy tên này giả ma giả quỷ dạo tôi sợ chết khiếp mà còn xảo biện là giúp tôi tìm được duyên số, nếu Lý Triết Vũ ko xuât hiện kịp thời thì có lẽ tôi đã vỡ tim mà chết rồi.
“Mọi người vừa nãy đều ở đây à?”
“Ừ” Tô Cơ cười mủm mỉm với tôi, “Vừa nãy là hiểu lầm… hiểu lầm thôi!”
“Ko phải hiểu lầm đâu! Ban nãy Tô Cơ bảo tụi mình đừng xuất hiện, đợi Vũ đến làm anh hung cữu mỹ nhân cơ mà, như thế Hữu Tuệ mới thấy cảm kích!”
“Khâu Hiểu Ảnh, bà ngậm mồm lại ngay!”
“Khâu Hiểu Ảnh, cô có im miệng ko thì bảo!”
Tô Cơ và Lăng Thần Huyền cùng quát to.
Nhìn mấy đứa bạn đáng ghét đang chấm chóe với nhau trước mặt, cuối cùng tôi cũng hiểu ra tất cả.
“Hữu Tuệ, tụi tôi chỉ muốn trêu bà chút thôi mà!” Tô Cơ vừa lấy tay nên Hiểu Ảnh 1 trận, vừa cười bợ đỡ với tôi, “Hê hê hê… nhưng mà nói thật nhé, tin đồn về căn phòng 501 là có thật đấy, tụi tôi ko lừa bà đâu. Nếu ko tin, bà với Vũ vào trong đó mà xem, tụi này đứng ngoài đợi.”
“Đúng đấy, Hiểu ẢNh và Tiểu Dực ủng hộ 2 người, cố lên!”
Ko! Có chết tôi cũng ko vào!
Nhưng…
“Hữu Tuệ, bà định bỏ cuộc à?”
“Hữu Tuệ à, Hiểu Ảnh nghe rất nhiều tin đồn đáng sợ về căn phòng bí ẩn 501 này lắm, có người bảo nếu đã đến đây mà ko vào thì sẽ bị ma ám, xui xẻo cả đời!”
“Hả! Khâu Hiểu Ảnh, chúng ta cũng chưa vào đó, làm thế nào bây giờ?”
…
Bị ma ám? Xui xẻo cả đời? Hu hu hu… tôi ko muốn thế!
“Có… có gì mà phải sợ chứ! Vào thì vào!” tôi cố kìm giọng nói run rẩy của mình, liều mạng đi tiếp.
Tôi kinh hãi nhìn Tô Cơ chỉ vào tấm biển căn phòng 501. Cánh cửa lâu ngày ko được tu sửa bị đóng chéo thành hình chữ thập = gỗ, nhìn mà sởn gai ốc.
“Hiểu… Hiểu Ảnh…” tôi run run nhìn mọi người.
Híc! Đúng là 1 lú nhát chết, đứa nào cũng lùi lại mấy bước, bỏ mặc tôi đứng 1 mình trước cửa phòng 501.
Bộp…
Tôi như bị rơi xuống hố băng lạnh cóng, toàn thân lạnh toát.
Ai… ai đến cứu tôi với!
“Hữu Tuệ, có tôi đây!” Lý Triết Vũ bước đến bên tôi, định đẩy cửa phòng 501 ra nhưng ko sao đẩy được.
Lạ thật, sao lại ko đẩy ra được?
Lý Triết Vũ và tôi ngây người nhìn nhau. Cậu ấy cố gắng đẩy mạnh cánh cửa ra nhưng nó vẫn ko nhúc nhích tí gì. Tôi quay lại nhìn mấy đứa bạn đang háo hức ra mặt mà tự dưng muốn bỏ cuộc quá!
Thế này thì ko thể trách tôi được, ai bảo cửa đóng chặt quá, làm sao vào được bên trong cơ chứ. Có lẽ ông trời ko muốn cho tôi vào, hic hic…
Cạch cạch!
Đúng lúc tôi đang nhụt chí thì ko biết Lý Triết Vũ đụng phải cái chốt nào mà cánh cửa đột nhiên vang lên âm thanh rất lạ, sau đó từ từ mở ra!
“Cửa mở rồi! mở thật rồi!”
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì ko biết ai đứng đằng sau đã đẩy tôi vào trong, thế là tôi va cả mặt vào cửa.
Bốp!
Đau quá! Ôi cái mặt tôi!
Còn chưa kịp đưa tay lên xoa xoa gò má vừa bị đụng vào cánh cửa đau điếng thì tôi đã ngửi thấy mùi bụi mù mịt, tôi đưa tay bịt mũi theo bản năng.
Bịch!
Tiếp đó, tôi lại cảm thấy vật gì đó mềm mềm rơi mạnh vào đầu mình.
Nhưng… thứ đó… hình như vẫn nằm nguyên trên đỉnh đầu tôi…
“Á…”
Tiếng hét như lợn chọc tiết đã phá vỡ ko gian tĩnh mịch trong khu kí túc xá bỏ hoang, làm kinh động đến cả những con quạ đang ngủ say trong bụi cây.
Chương 5: ÁNH TRĂNG MỜ ẢO TRONG ĐÊM THIÊN SỨ GIÁNG TRẦN
Địa điểm:
Trường cấp 3 Minh Dương
Khu biệt thự số 13 phố angel
Happy House
Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ: nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Bạch Tô Cơ: nữ sinh lớp 11 trưởng cấp III Minh Dương
Khâu Hiểu Ảnh: nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lý Triết Vũ: nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lăng Thần Huyền: nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Bạch Ngưng: hiệu trưởng trường cấp III Minh Đức cũ
Thôi Khởi Thánh: hiệu trưởng trường cấp III Sùng Dương cũ
Chú Nhã Văn: trợ lý chủ tịch trường Minh Dương
ONE
Sáng ngày hôm sau, mặt mày tôi xám xịt đứng dưới sân khấu.
" Này, các cậu đã nghe nói gì chưa? Tối qua trong khu ký túc xá ma quái lại có ma nữ hiện hình đấy!"
" Đúng rồi, nghe nói ma nữ sống lại, có người nhìn thấy đầu tóc nó bù xù bay ra!"
" Thế à? Mình nghe nói con ma đấy vừa bay vừa kêu gào thảm thiết, sợ thật đó..."
...
Ma nữ sống lại...đầu tóc bù xù...kêu gào thảm thiết.....