Yêu đi để còn chia tay

Posted at 25/09/2015

204 Views


Yêu nhau cũng giống như cùng nắm tay lội ngược dòng nước siết, rất vất vả, rất khó khăn, chỉ cần buông tay, dòng nước sẽ cuốn trôi, không cách nào nắm lấy tay nhau thêm một lần nữa.

Tình yêu cũng giống như một bóng ma, đến lúc nào không biết, đi lúc nào không hay.Người ta nói về nó nhưng chẳng mấy ai thực sự nhìn thấy nó.

Uyển Quân – Cô gái ngang tàng hơi có chút bất cần, lần đầu tiên biết yêu; cô ngỡ ngàng bước vô một thế giới hoàn toàn khác, không hiểu được tâm lí đối phương, càng không thể hiểu được diễn biến tâm trạng của chính mình.

Thiên – anh chàng mang gương mặt thanh tú, bước vào cuộc đời Quân như mở ra trước mắt cô một thế giới bí ẩn cần cô kiên nhẫn khám phá từng ngày. Đồng thời, với anh, chính cô cũng là một kho tàng bí mật để anh từng ngày đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Họ yêu nhau không hẹn ước, bắt đầu không bằng lời nói yêu. Họ có thể khám phá những góc khuất trong tâm hồn nhau để hiểu nhau hơn hay không? Liệu cả hai có thể cùng nắm tay nhau đi hết đoạn đường?

Trải qua biết bao nhiêu khó khăn, biết bao nhiêu sóng gió liệu họ có cùng nhau bước trên con đường hạnh phúc dệt mộng yêu đương? Họ sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường hay phải tìm cho mình một lối rẽ khác ?




Phần 1: Yêu đi để còn chia tay


Chương 1:

Mùa hè Bảo Lộc không quá hầm nhưng cái nóng vẫn hiện diện. Trong không khí cơ hồ có thể cảm thấy từng sợi hơi nóng đan xen vào nhau, áp vào da thịt người, vắt ra từng giọt mồ hôi. Cảm giác dinh dính khó chịu do mồ hồi còn tệ hơi cái nóng rất nhiều. Cũng may mùa hè tuy nắng nóng nhưng vẫn có gió. Gió thổi nhè nhẹ đủ để hong khô lưng áo ướt.

Quân lười biếng ngồi trên chiếc ghế bàn máy tính, xoay vòng vòng, đầu ngửa hẳn lên trần nhà. Thẳng ngay trên đầu cô là chiếc quạt trần đang gồng mình quay liên tục. Mái tóc búi cao mới ban nãy còn ẩm ướt do mồ hôi nay được thổi khô, những sợi tóc con lất phất bay qua bay lại.

Vẫn ngửa cổ, Quân rít một hơi thuốc dài rồi thổi khói bay thẳng lên trên, mắt mơ màng nhìn những cuộn khói trắng xóa bung tỏa trong không trung đang tan dần thành những sợi trắng mờ ảo và biết mất.

Cô đã từng rất ghét thuốc lá! Nhưng rồi một đêm trắng nào đó xa lắm trong ký ức, cô nhận ra mọi điều tốt đẹp đều giống như thuốc lá. Làm người ta nghiện, làm người ta say, muốn hưởng thụ thì phải đốt cháy để rồi cuối cùng chỉ còn lại đầu lọc giữ lại những tổn thương, tàn thuốc để người ta nhìn mà tiếc nuối. Còn thứ được gọi là hạnh phúc đã sớm hóa thành khói mà bay mất.

“Dì có ngồi gọn vào không?”

Tiếng Diệu bất ngờ vang lên rất gần. Ngay khi vừa nghe thấy cũng chính là lúc Quân thấy chiếc ghế của mình đang ngồi ngừng quay. Người cháu hơn cô mười tuổi đang một tay giữ lấy lưng ghế, tay kia trắng trợn cướp điếu thuốc cô kẹp hờ hững giữa hai ngón tay mà rít một hơi rõ dài rồi thổi khỏi ra mù mịt cả một khoảng.

Không hề khó chịu khi bị quấy rầy, Quân chỉnh lại tư thế ngồi cho thẳng rồi nhe rằng cười huề.

“Vào trong kia ngồi ngay!”

Nhìn nét mặt Quân, Diệu hiểu dì mình sẽ không ngoan ngoãn kéo ghế rời đi. Đành vậy, anh mạnh tay đẩy chiếc ghế lăn vào trong.

Ngày nào Quân cũng ngồi chễm chệ giữa tiệm phay tiện Quang Huy, ngay vị chí thẳng với cái quạt trần. Chỉ những hôm tiệm có việc, bị Diệu thẳng tay tống cổ đi để lấy chỗ làm cô mới miễn cưỡng ngồi tránh qua một bên.

Diệu nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi, nhà Quân có điều hòa sao cô không ở, lại đi ngồi dưới một cái quạt trần cũ kỹ tìm kiếm chút gió mát? Có những hôm cô đến từ sáng, cũng ngồi chính giữa tiệm, chẳng nói chẳng rằng cứ như thể cô đến đó chỉ để ngồi.

Chiếc ghế lăn đi mang theo Quân đến bên bàn máy tình.

Diệu lén nhìn xem biểu hiện của Quân thế nào, chỉ thấy lưng cô quay về phía anh, hoàn toàn không nhìn thấy được gương mặt cô lúc này.

Trên màn hình máy tính, trò chơi đấu trường thú đang chạy. Quân chọn Mèo Uriko rồi bắt đầu đánh. Uriko trên màn hình ra đòn liên tục không cho đối phương có cơ hội phản công, từng đòn tấn cô đều chính xác và rất nhanh nhưng bàn tay Quân di chuyển trên bàn phím lại vô cùng bình thản.

Diệu cười khổ, khẽ lắc đầu rồi đi đến chỗ máy tiện. Anh nhớ trước đây mỗi khi anh làm gì không vừa ý, Quân luôn trợn mắt phồng miệng dọa nạt, có lúc còn đuổi theo anh không mệt mỏi chỉ để đánh anh một cái nhẹ hều. Mọi người khi đó vẫn nói cô “chỉ được cái ương”. Cô lần nào cũng nheo mắt lườm một lượt rồi hậm hực ra ghế ngồi chơi điện tử. Dáng vẻ khi ấy trông rất trẻ con. Đáng yêu vô cùng! Nhưng chẳng ai còn cơ hội nhìn thấy cô như thế nữa. Từ lúc nào, cô trở nên thờ ơ với mọi thứ, thái độ luôn nhàn nhạt như dù có thế nào cũng chẳng liên quan.

Trời mùa hè mang bản sắc rất riêng, tuy tiếng ve luôn kêu không mệt mỏi trong những vòm lá nhưng vẫn làm người ta cảm thấy vô cùng yên tĩnh. Cô tịch đến mức tiếng xào xạc nho nhỏ của lá cây va vào nhau khi có một cơn gió nhỏ thong thả bay qua cũng có thể nghe rất rõ.

Từ máy tiện, tiếng xè xè khe khẽ vang lên như tiếng ru cái nóng trưa hè.

Ở phía trong, trên màn hình máy tính đang diễn ra một trận đấu nảy lửa nhưng lại hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ của Quân.

Đấu trường thú còn được gọi là đấu trường đẫm máu. Trong trò chơi này, mỗi nhân vật có khả năng hóa thành một loại thú khác nhau. Người chơi có chín nhân vật để lựa chọn. Quân thường chơi kiểu đấu Survival tức là lần lượt đấu với chín đối thủ, đến vòng thứ mười gặp Sư Tử Gado, đánh thắng Gado sẽ gặp Hổ Trắng Shenlong – nhân vật mạnh nhất trong trò chơi. Thắng Shenlong bắt đầu gặp lại chín đối thủ ban đầu với mức độ khó hơn, không bao giờ có vòng cuối cùng cho đến khi thua.

Tiếng gõ đều đều trên bàn phím của Quân bắt đầu nhanh hơn, Diệu ở bên ngoài đang làm việc cũng có thể đoán ra cô đang đánh với Sư Tử Gado. Gado không mạnh bằng Shenlong nhưng cũng rất mạnh, mỗi lần đánh trúng khiến đối phương mất rất nhiều máu, hơn nữa lại rất giỏi tránh đòn nên khó giết. Muốn thắng, tay và mắt phải thật nhanh, các đòn đánh phải liên tục, kết hợp đòn tay lẫn đòn chân để không thể tránh.

Đánh thắng Gado, Uriko chính thức vào vòng mười một gặp Shenlong – đối thủ mạnh nhất. Mèo Uriko rất nhanh nhưng máu rất yếu, chính vì vậy khi gặp những đối thủ đánh mất máu nhiều, phải vừa tránh đòn vừa ra tay thật nhanh và chính xác, tuyệt đối không được để đối phương có cơ hội tấn công.

Uriko bắt đầu đánh với Shenlong, ngón tay Quân trên bàn phím nhanh nhẹn thao tác, do tập trung mà không hề hay biết có một chiếc bóng cao lớn đang đổ trên người mình.

“Uống cà phê đi này!” – Vừa nói Huy vừa đặt li cà phê sữa đá mới mua xuống bàn máy tính. Anh vừa trở về từ một lò ren để đặt sắt, sẵn tiện mua luôn cho Quân một li cà phê.

Quân ậm ừ, tiếp tục chơi game bằng một tay, tay kia cầm li cà phê uống một ngụm rồi liếm môi trông rất ngon lành. Vị đắng và ngọt hài hòa quyện vào nhau, nuốt xuống rồi vẫn còn cảm giác nơi đầu lưỡi, hương thơm quyết rũ lấp đầy khoang mũi phập phồng làm đầu óc trở nên thoải mái hơn.

“Dì không định kiếm việc gì làm à?”

Kéo một chiếc ghế ngồi cạnh Quân, Huy vừa mồi một điếu thuốc vừa hỏi trong khi người nhoài ra xem Diệu phía ngoài đang làm gì.

“Thì ngày nào chẳng làm việc.”

Quân đáp hờ hững, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính.

“Việc gì?”

Huy lập tức thu lại cái nhìn đang dành cho Diệu mà chăm chú quan sát Quân, giọng cao vút ngạc nhiên. Ngày nào anh cũng thấy cô ở đây, có bao giờ nghe thấy ai nói gì đến chuyện cô đi làm.

“Có cái việc đi chơi mà ngày nào cũng làm đó. Mệt thôi rồi!”

Quân tỉnh bơ trả lời trong khi tay liên tục thao tác trên bàn phím.

Huy nín thinh, chả biết nên cười hay nên khóc với nhỏ dì quái dị này. Từ tính cách đến suy nghĩ đều quái dị! Chẳng thế mà ở cái khu “nửa cây số ăn chơi” này, Quân được ưu ái gọi bằng cái tên “người cõi trên”.

Huy hơn Quân một giáp, có thể nói là đã chứng kiến cô từng bước lớn lên, từng nựng cô khi cô còn đỏ hỏn, cũng từng cõng cô đi mua quà bánh, có khi chở cô đi học. Anh nhớ rõ cô là một đứa trẻ ương bướng, thậm chí còn rất phá phách. Đối với mọi thứ đều yêu ghét rõ ràng, một khi đã thích, cô nhất định sẽ giữ bên mình, cái gì không vừa mắt lập tức đá văng đi thật xa. Năm 2008, anh xuống thành phố học nghề, đến khi trở về bắt gặp cô trong một tính cách hoàn toàn lạ lẫm.

Còn đang suy nghĩ thì chợt tiếng cười giòn dã và tiếng vỗ tay chan chát của Quân vang lên bên cạnh làm Huy giật mình. Không cần nhìn cũng biết lí do khiến cô khoái trí như vậy. Lại còn chẳng phải vì đã giết được Shenlong sao?

Sau mỗi lần đánh thắng Senlong, Quân luôn nhường máy. Lần này thay vì đứng sang một bên xem người khác đánh, cô bất ngờ dùng chân mình làm đà đẩy chiếc ghế lăn về phía cửa.

Huy đang ngồi trên ghế lập tức đứng bật dậy.

Diệu đang làm việc cũng đông cứng người mà trợn mắt nhìn theo.

Ra khỏi cửa là một bậc tam cấp, chiếc ghế lăn với tốc độ này thì rất có thể Quân sẽ té nhào xuống đó.

Nhưng những điều hai anh em họ Đỗ lo lắng đã không thành sự thật. Ghế vừa lăn đến cửa Quân đã nhảy qua bậc tam cấp, tiếp đất bằng hai chân nhẹ nhàng. Chiếc ghế đứng chững lại ngay ngưỡng cửa, xoay tròn rất nhiều vòng mới dừng lại.

“Ai đánh tiếp thì đánh đi! Về đây”

Đứng ngoài sân, Quân vẫy vẫy tay với hai người cháu còn chưa kịp hoàn hồn rồi đi nhanh đến chỗ chiếc LX màu xanh đen của mình.

Giữa cái nắng hè chói chang, con LX biển số 0138 kiêu hãnh xé gió lao về phía trước.


Chương 2:

Quân là con một trong một gia đình làm nông. Gia đình cô có một nông trường cà phê tương đối lớn trên Buôn Mê Thuật. Ba mẹ cô dù mượn người làm nhưng vẫn ở trên đó giám sát. Khi còn bé cô được gửi ở nhà bà con, đến năm 18 tuổi thì chính thức về nhà sống một mình. Có người cho rằng cô rất cô đơn và thiếu thốn tình cảm. Nhưng cô tuyệt đối không có cảm giác như thế. Việc sống một mình đã huấn luyện cô thành người chịu đựng sự cô đơn một cách hoàn hảo. Không như những cô gái cùng tuổi mỗi khi ở một mình thường mơ mộng hay suy nghĩ lung tung, cô dành phần lớn thời gian để ngủ và hầu như ít khi suy nghĩ về một điều gì quá lâu. Với cô, một mình không phải là một trạng thái, mà là một thói quen.

Cái nắng mùa hè đánh bóng chiếc LX xanh đen.

Trên mặt đường phía xa xuất hiện những vũng nước ảo giác.

Quân về đến nhà trời đã gần trưa, cái nắng gay gắt khiến da cô có cảm giác bỏng rát. Nắng vàng vọt vén rèm cây, hùng dũng thiêu đốt mặt đất. Tiếng ve vang lên rền rỉ như sợ người ta quên mất sự tồn tại của chúng. Căn nhà sơn trắng nằm trong một con hẻm vắng người im lìm cánh cửa đóng phảng phất sự cô liêu. Không gian ngoài tiếng ve cũng chỉ có tiếng ve...

Insane