Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1844 Views
.. đúng 6h tối, tôi đã lởn vởn ở cửa công viên Clover.
Còn tệ hơn thế... là tôi... tôi còn trang điểm nữa!
Áo liền váy, đi tất cao cổ! He he, ăn mặc kiểu này trông tôi xinh hơn hẳn. Tôi vừa mới hồi phục lại tinh thần, không thể để tên Kim Nguyệt Dạ nhìn thấy vẻ tiều tụy của mình...
Á? Tôi bị ấm đầu rồi chắc? Sao lại nghĩ vẩn vơ thế nhỉ? Việc gì tôi phải bận tâm tên Kim Nguyệt Dạ nghĩ gì.
Nhưng mà... rõ ràng trước khi ra khỏi cửa tôi đã ngắm mình tới sáu lần trong gương, trên đường đi lại còn hồi hộp, thổn thức...
Haiz! Nể mật thằng cha đó lọ mọ gọi điện hẹn tôi, thôi thì coi như gặp mặt người khác cũng nên giữ phép lịch sự, chú ý vẻ ngoài đôi chút, hơn nữa tôi lại là Miss teen Milan Tô Hựu Tuệ! Chăm chút cho vẻ bề ngoài của mình cũng không phải làm thừa...
“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Tụi tôi ở đây nè!”
Ủa? Không phải kia là Tô Cơ và Hiểu Ảnh sao? Sao 2 nhỏ lại ở đây? Lý Triết Vũ và Lăng Thần Huyền cũng có mặt! Á... đứng sát bên cạnh Kim Nguyệt Dạ là... Anna! Còn nhỏ phù thủy đó cũng mò đến cơ à...
Tôi sững người ra, do dự đi về phía họ.
“Hựu Tuệ, cô đến muộn 3’ đấy!” Anna chỉ vào chiếc đồng hồ sáng bóng trên tay với bộ mặt vô cảm.
“À... xin lỗi...” Tôi ngượng ngập vuốt tóc.
Mà quên, sao tôi phải xin lỗi con nhỏ phù thủy đó nhỉ?
“Yahoo! Ngọc nữ trường Minh Đức mà cũng tới trễ cơ đấy! Ăn mặc sành điệu thế, chắc là tưởng đi hẹn hò bí mật với Dạ hả?” Tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền huýt sao, cười nhăn nhở, háo hức chờ đợi xem màn tẽn tò của tôi.
Hừ hừ! Tên Lăng Thần Huyền cà chớn! Không nói có ai bảo hắn câm đâu? Nhưng mà... Hựu Tuệ ơi là Hựu Tuệ, sao mặt mày đỏ như gấc thế?
“Thôi được rồi, chỉ đến muộn có chút xíu, không sao đâu?” Lý Triết Vũ mỉm cười, hắng giọng, “Hựu Tuệ này, Anna sắp tới sẽ sang nước ngoài, hôm nay chúng ta tới đây để tiễn Anna”.
Anna sắp sang nước ngoài? Sao tôi không hề biết tin sốt dẻo này nhỉ? Con nhỏ đó đi đâu vậy?
Tôi nghi hoặc nhìn lén tên Kim Nguyệt Dạ từ nãy giờ cứ đứng im như thóc.
Thấy vậy, Kim Nguyệt Dạ chỉ nhếch lông mày cười, nhưng hắn vẫn chẳng nói lời nào.
“Tiểu Tuệ! Xem ra số cô cũng may mắn chán! Danh hiệu Miss teen Milan cô ngang nhiên ẵm trọn, bây giờ tình địch của cô là tôi lại sắp biến mất tăm. Ông nội tôi muốn tôi sang Canada du học, chuyến bay tối nay...” Anna đi nhẹ nhàng như con mèo đến bên cạnh tôi, nở nụ cười ác ma độc chiều, mặt vênh váo nhìn tôi.
“Ha ha ha! Anna, cô đừng khách sáo thế! Chúc cô lên đường bình anh! Mà này, tới Canada cần phải chú ý đến cử chỉ lời nói của mình, nghe nói kẻ xấu bên đó đầy rẫy! Tiếc thật, tôi cũng muốn nhường ngôi Miss teen Milan cho cô lắm cơ! Thời gian vừa qua cô nhường cho tôi bao nhiêu là vận hên...”
Nghe tôi nói với giọng đầy khiêu khích, Anna không hề có chút phản ứng nào, chỉ mỉm cười rồi quay đầu nhìn Kim Nguyệt Dạ:
“Trong thời gian tôi vắng mặt, gửi tạm Kim Nguyệt Dạ ở chõ cô vậy. Đợi đến bao giờ về nước, tôi sẽ tới đòi lại! Lúc đó đừng có mà đổi mặt không trả nhé!”
Gửi tạm? Con nhỏ phù thủy đó coi tôi là cái két bảo hiểm chắc?
“Nhưng mà an toàn là trên hết, cái này thì tôi phải lấy đi!” Anna nói đoạn bỗng quay người lại, ôm cổ Kim Nguyệt Dạ!
...
Oái! Lợi dụng sàm sỡ! Lợi dụng sàm sỡ! Đừng có nhìn!
Hừ... không biết con nhỏ Anna còn định “mi” tên Kim Nguyệt Dạ bao lâu nữa? Ức nhất là tên Kim Nguyệt Dạ háo sắc đó cũng không hề đẩy nhỏ ta ra.
Tôi tức đến nổ đom đóm mắt, lúc đưa mắt lên nhìn mọi người xung quanh, ai nấy đều như bị điểm huyệt, mồm miệng há hốc, chỉ thiếu chút nữa rớt hàm răng xuống đất.
“Hơ hơ hơ! Anna, cô muốn tôi chết sớm hả? Cố nhìn xem, ánh mắt bé Hựu Tuệ sắc như dao thế kía, thiếu chút nữa là gây án mạng đó...” Lát sau, Kim Nguyệt Dạ mời bật cười, đẩy Anna ra khỏi người.
“Xin lỗi nhé, Dạ!” Anna nháy mắt tinh nghịch, làm động tác cúi người xin lỗi “Gửi cậu ở chỗ Hựu Tuệ tôi không an tâm lắm, nhưng mà nụ hôn đầu đời của cậu đã thuộc về tôi rồi, tôi đi Canada cũng an tâm!”
“...”
“Thôi chào mọi người nhé! Ông nội đang đợi tôi ở nhà! Sau này sẽ có dịp gặp lại! Bye bye!” Anna vuốt lại mái tóc, rồi vẫy tay với chúng tôi.
Chưa đi được vài bước, Anna đột nhiên quay người lại, hét lên với tôi đang đứng tức run người:
“Tô Hựu Tuệ... lần trước cô cứu tôi, coi như tôi nợ cô! Cảm ơn nhé!”
FOUR
“Eo ôi! Không ngờ trên đời lại có loại con gái như vậy! Đúng là được mở rộng tầm mắt!” Tô Cơ trợn trò mắt nhìn theo bóng Anna, tức giận lẩm bẩm.
“Ha ha ha! Không sao đâu Tô Cơ, đời này thiếu gì loại người mặt dày hơn cả da voi, thích gì làm nấy, không thèm để ý xem ngwofi khác nghĩ gì, kệ cô ta đi!” Tôi cố “nuốt” cục tức xuống, cười nhạt tiếp lời Tô Cơ.
“Ủa? Bé Hựu Tuệ này... bé định nói chuyện chúng ta đã từng bất chấp tất cả, “mi” nhau trên phố Angel trước mặt bàn dân thiên hạ chứ gì?
“...”
Grừ... Thằng cha chết băm chết vằm này! Chuyện nhục nhã ấy mà hắn vẫn toang toác nói ra được! Hắn đứt mất dây thần kinh xấu hổ rồi chắc?
“Hơ hơ... bé Hựu Tuệ đỏ mặt rồi kìa! Nom ngộ ghê!”, Kim Nguyệt Dạ cười ranh mãnh ló đầu về phía tôi.
Lại là mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng... Chết thật! Tim tôi đập như gõ mõ. Tôi vội vã quay người lại.
“Tôi... tôi đi về đây!”
“Hựu Tuệ, vừa mới đến mà đã đòi về rồi à?” Lý Triết Vũ dịu dàng nói...