Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1840 Views
.
Khuôn mặt điển trai cùng với đôi má lúm đồng tiền ấy khiến tôi bồi hồi nhớ lại quãng ngày đau khổ trước đây...
"Tiểu vũ..."
"Lại là cậu ?"
"Mình có thể làm bạn với cậu được không?"
"Tiểu vũ , đừng chơi với con nhỏ đó , nó xí tệ!”
Hình ảnh của Sun trên màn hình bỗng làm tôi nhớ tới Tiểu Vũ!
Chẳng nhẽ là cậu ta... Sao trùng hợp thế được? Từ ngày chuyển trường đến giờ tôi không còn nhìn thấy cậu ấy nữa...
Nói thật lòng, chuyện đó xảy ra cách đây khá lâu nên tôi chẳng còn nhớ nổi Tiểu Vũ trông ra sao, chắc bây giờ cậu ấy lớn lắm rồi và có lẽ cũng khác trước nhiều...
Nhưng, lúm đồng tiền của Sun...
Lòng tôi chợt dấy lên cảm giác bất an...
Chương 2: NGÔI SAO “HOÀNG TỬ” LẤP LÁNH HẠ PHÀM
Địa điểm:
Cửa trường Minh Đức
Phòng làm việc của hiệu trưởng trường Minh Đức
Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Bạch Ngưng: Hiệu trưởng trường cấp III Minh Đức
Xoẹt! Xoẹt!
Vô duyên vô cớ xuất hiện
Một anh chàng tự nhận là bạn trai
ở đâu ló ra cả một minh tinh
thủa còn thò lò mũi xanh
thượng đế ơi, mùa xuân của con đến
thật rồi sao?
Đúng là số đào hoa đã đến với con rồi ư?
ONE
... Cuối cùng cũng đến ngày khai giảng năm học mới rồi! Hô hô hô, kì nghỉ hè vừa rồi, ngọc nữ Tô Hựu Tuệ này đã làm được một việc cực kì “đỉnh”, đó là hoàn thành 20 cuốn bài tập dày cộp! 20 cuốn lận đó, đời này làm gì có ai pro hơn tôi!
Ô hô hô hô... Nhưng phải nói thật lòng, cả người tôi mệt mỏi rã rời... Nhân lúc xung quanh không có người, tôi vươn vai vặn người.
“Hi, bé Hựu Tuệ, mới khai giảng mà bé đã xuống sức thế cơ à?”
Aí! Tên nào thô lỗ thế, đập vào vai tôi đau điếng! Tôi quay người lại, mắt hình tia lửa đạn... Hừ, đúng là oan gia ngõ hẹp...
“Ha ha ha ha! Hóa ra là bạn Kim Nguyệt Dạ! Ngại quá, ngại quá!” Tôi lập tức nở nụ cười độc chiêu.
“Ngại quá? Bạn Hựu Tuệ mà cũng biết dùng từ này sao?”
“Đương nhiên là... Oái, Kim Nguyệt Dạ! Cậu vừa nói gì hả?” Tức thật, tôi mắc lỡm hắn rồi.
“Hơ hơ hơ!” Kim Nguyệt Dạ cười mỉa rồi nháy mắt với tôi, “Mong học kì này được bạn Tuệ chỉ bảo thêm cho!”
Hừ, Kim Nguyệt Dạ, người cứ đợi đấy, kì này ra quyết di ngươi bẹp dí như di con gián dưới chân, Di này! Ta di này! Di xuống gót giày này! Ơ hơ hơ hơ...
“Ôi, cậu ấy đến rồi sao? Đến rồi sao?”
“Oái! Đừng đẩy tôi mà! Cậu ấy ở đâu?”
Hơ, có chuyện gì vậy?
Tiếng gào thét ỏm tỏi ngắt quãng cuộc “khẩu chiến” giữa tôi và Kim Nguyệt Dạ, hai toán người đông như kiến chen lấn nhau giữa cổng 2 trường.
Ối giời ơi! Liệu có phải tụi fan cuồng của Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương không? Vừa mói khai giảng mà đã khùng dữ vậy? Hình như số lượng fan càng ngày càng đông đảo thì phải, nhiều gấp mấy lần trước đây.
Tên hồ li có bộ mặt thiên thần Kim Nguyệt Dạ này không biết đã “gài bẫy” thêm bao nhiêu bé fan đáng thương!
Chậc, còn nhớ lễ khai giảng năm ngoái, chỉ vì một phút sơ ý mà tôi bị tụi fan mê giai đè cho dẹp lép như cái bánh tráng, đôi giầy da mới toanh của tôi cũng “há mõm tắc tử” ngay tại chỗ! Lần này nên “rút” kinh nghiệm, tôi phải tránh xa lũ hám giai đẹp này càng nhanh càng tốt.
Tôi thở dài ngao ngán, đi về phía góc cuối đường.
“Á! Là cô ấy! Tô Hựu Tuệ kìa!”
Hử! Hình như có người gọi tên tôi.
“Đúng! Đúng! Chính là cô ấy, chính là cô ấy!”
Có chuyện gì vậy?
Tôi tò mì ngóc đầu lên nhìn, đám người túm tụm đông như nêm cối lúc nãy bỗng ào ào chạy về phía tôi như nước lũ được mở cửa xả.
Trời... Trời đất! Má ơi! ... Chuyện gì thế này?
Tôi sợ hú hồn, cả người dính chặt vào góc tường như con thạch sùng.
Tách! Tách! Tách!
“Xin chào, tôi là phóng viên của báo Good Morning! Xin cô cho biết cảm giác lúc này của mình!”
Ái chà... Hóa ra là phóng viên! Họ đến phỏng vấn cảm giác của ngọc nữ Tô Hựu Tuệ này về lễ khai giảng đầu năm ư? Mắt tôi sáng quắc như đèn pha ô tô.
“Hựu Tuệ! Là tụi tôi nè! Hựu Tuệ!”
Á? Là Tô Cơ và Hiểu Ảnh! Hai con nhỏ ấy đang chen lấn trong đám người bu như kiến thấy mỡ.
“Hựu Tuệ tài thật! Được bao nhiêu người ngưỡng mộ!” Hiểu Ảnh sung sướng vỗ tay đen đét.
“Rõ bất công! Sao chuyện may mắn nào cũng chẳng đến lượt tụi mình nhỉ?” Tô Cơ miệng méo xệch, thở dài.
Hà hà hà hà! Biết làm thế nào được, Tô Hựu Tuệ này “sinh ra là phận hồng nhân, thắm hoa thẹn nguyệt khó lòng rút đi” mà. Tôi vội cười duyên lấy hình, ót bụng, ưỡn ngực, cong mông, gật đầu thùy mị với những chiếc máy ảnh chĩa như mũi súng tua tủa, trước mặt.
“Tô Hựu Tuệ, cô có thế tiết lộ đôi chút về mối tình đầu của mình không?”
Hơ, mối tình đầu nghĩa là sao?
“Tô Hựu Tuệ! Đột nhiên có một người bạn trai là minh tinh, cô có cảm giác như thế nào?”
Bạn trai là minh tinh? Đám phóng viên này nói nhảm gì vậy nhỉ?
“Tô Hựu Tuệ, cô có tham gia vòa bộ phim sắp tới không?”
“Tô Hựu Tuệ, cô có định kết hôn với anh ấy không?”
“Tô Hựu Tuệ, bạn dự định khi nào sinh con?”
“Tô Hựu Tuệ...”
Ối! Cứu với! Mấy tay phóng viên này bị điên chắc? Toàn hỏi những câu vớ vẩn.
“Tô Hựu Tuệ! Xin cô hãy trả lời thẳng thắn tất cả những câu hỏi của chúng tôi!”
Hu hu hu! Tôi bị họ ép chặt vào góc tường, no chẳng khác nào chiếc ti vi siêu phẳng!
Đèn flash của máy ảnh nháy loang loáng khiến tôi hoa cả lên.
Tôi cố gắng tiến lên vài bước, tách ra khỏi tường thì bị đám phóng viên quây tròn lại xung quanh.
Cứu tôi với! Đừng có lại đây, tôi sắp ngạt thở vì khí rồi!
Tôi hốt hoảng nhìn ngó khắp nơi với ánh mắt cầu cứu, ngờ đâu bắt gặp ngay bộ mặt hả hê kiểu “xin chúc mừng cô về miền cực lạc” của thằng cha Kim Nguyệt Dạ.
“Kim Nguyệt Dạ! Cậu... Á á á?”
Tôi điên tiết định quay đầu phản kích hắn, ai ngời bị đám phóng viên đó xô đẩy, ngã sưng vều cả đầu.
Tôi, Miss Teen Milan Tô Hựu Tuệ, trước mặt bàn dân thiên hạ lại ngã chỏng gọn, miệng đáp đất, ngậm đầy bụi cát.
Hu hu hu... Sao Thượng Đế không biến hôm nay thành ngày Nhật Thực luôn đi để mọi người khỏi nhìn thấy thảm cảnh này của con.
Tách! Tách! Tách!
Ánh đèn flash lại nháy liên hồi trên đầu tôi, ngay cả kiến và côn trùng trên mặt đất chỗ tôi ngã cũng sợ mất mật, rúc vội vào hang.
Híc... Toi cũng muốn có chỗ chui vào ẩn nấp như bọn chúng.
“Hựu Tuệ! Không sao chứ? Hựu Tuệ!” Giọng nói lo lắng của Kim Nguyệt Dạ bên ngoài vọng vào.
Hu hu hu... Không sao mới lạ! Lần này thì hết thật rồi! Ôi, hình tượng của tôi! Bộ mặt của tôi! Hu hu hu...
“Á á á á á á!” Đám người cung quanh gầm rú lên như sư tử.
Sao vậy ta? Quái vật xuất hiện à?
Tôi lo lắng, từ từ ngước đầu lên.....