Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1817 Views
. các người... muốn làm gì?” Tôi ngơ ngác há hốc mồm, đứng ngoài vòng bủa vây của đám người đó.
“Các bạn trẻ vẫn ổn cả chứ?” Trong lúc đầu óc chúng tôi đang lùng bùng, không hiểu chuyện gì thì một giọng nói quen thuộc chợt vang lên sau lưng tôi, tôi quay lại nhìn, hóa ra là ông chú râu xồm Nhã Văn.
“Chú Nhã Văn, sao chú lại tới đây ạ?” Kim Nguyệt Dạ tò mò hỏi.
“Các anh kiểm tra lại kết quả, có lẽ giống như dự đoán của chúng tôi!” Chú Nhã Văn không trả lời Dạ mà đi thẳng về phía những người ban nãy rồi nói với họ.
“Được thôi, chúng tôi bắt đầu ngay đây...” Trưởng nhóm gật đầu với chú Nhã Văn.
Nhận được lệnh của trưởng nhóm, các thành viên trong nhóm bắt đầu lấy các dụng cụ, kiểm tra khắp người Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ, rồi bàn luận xôn xao.
“Ừm... Chỉ số an toàn chúng ta dự đoán trước đó vẫn khá chuẩn xác...”
“Có điểu, phạm vi hoạt động của họ đã vượt qua đự đoán của chúng ta, cho nên...”
“Nhưng tình hình không nghiêm trọng, bên trong vẫn bình thường, xương cũng không bị tổn thương...”
Chuyện... chuyện gì thế này?
Đúng rồi, còn cả cuộc thi mà Anna nói lúc nãy, kết quả số 2 nghĩa là sao?
“Chú Nhã Văn, chuyện này... chuyện này là sao? Bọn họ... Bọn họ...” Tôi không giữ nổi bình tĩnh nữa, lắp ba lắp bắp chẳng biết nói gì.
“Khà khà... Hựu Tuệ, hôm nay chú đại diện cho ngài chủ tịch tới đây, ngài chủ tịch có vài lời muốn nhờ chú chuyển lại cho các cháu” Chú Nhã Văn nói đoạn, ung dung vuốt bộ râu xồm của mình.
Ngài chủ tịch có lời muốn nói với chúng tôi ư? Tất cả chúng tôi đều dỏng tai lên, hướng về phía ông chú râu xồm.
“Thực ra việc Hựu Tuệ bị Hắc Long bắt cóc và nhẵng việc sau đó đều là kì thi sát hạch do ngài chủ tịch sắp xếp, khà khà khà...”
Kì thi sát hạch? Có nhầm không vậy? Cuộc thi này... sao lại... Chúng tôi ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.
“Ngài Nhã Văn, đã kiểm tra xong, tất cả đều nằm tỏng dự đoán!”
“Rất tốt!” Chú Nhã Văn gật gù, rồi quay mặt về phái chúng tôi, “Cuộc thi lần này tuy có hơi nguy hiểm, nhưng đã được ngài chủ tịch sắp xếp ổn thỏa, có nghĩa là, sự an toàn của các cháu đều được bảo đảm tuyệt đối, không để một ai bị thương cả”.
Nghe đến đây, tôi có cảm giác mình sắp phát điên đến nơi. Bày trò gì thế hả trời? Chẳng nhẽ hôm nay là ngày Cá Tháng Tư chắc?
Oái! Đợi đã... Chợt nghĩ tới một việc hết sức hệ trọng, miệng tôi giật giật như bị trúng gió.
“Vậy... Chú Nhã Văn... Kết quả của cuộc thi này là...” Tôi cuống đến nối líu cả lưỡi lại.
“Cảm ơn cô nhé, Hưu Tuệ!” Anna chạy tới, vỗ vai tôi, cười ranh mãnh, “Nhờ tấm lòng Bồ Tát của cô nên trường Sùng Dương chúng tôi mới thắng cuộc... Ô hô... Tôi phải tổ chức tiệc ăn mùng thật to mới được!”
Tôi đột nhiên thấy mình như con chuột bị tên mèo gian xảo giở trò vờn đi vờn lại. Cơn uất hận trong người tôi bộc lên ngùn ngụt, căng ra nhe quả bóng, sắp nổ tung đến nơi...
“Grừ! Kim Nguyệt Dạ!”
“Sao vậy?” Kim Nguyệt Dạ nhìn tôi với bộ mặt ngây thơ vô số tội “bẹ Hựu Tuệ, bé đang nghi ngờ tôi sao? Bé đừng quên là vì bảo vệ bé mà tôi bị thương đấy!”
“Kim Nguyệt Dạ, cậu còn mặt mũi nói câu đấy hả?” Tôi tức đến xì khói, “Chắc chắn cậu biết từ trước mọi chuyện, hợp sức với bọn họ gạt tôi, đúng không?”
“Bé Hựu Tuệ... Lẽ nào bé không tin là tôi chẳng màng đến sống chết để bảo vệ bé sao?” Kim Nguyệt Dạ nhìn sâu vào mắt tôi, rồi quay đầu đi không nhìn nữa.
“Tôi...”
Tô Hựu Tuệ! Mày có nên tin cái tên lượn lẹo này không?”
Tôi quay đầu lại thì thấy Anna không biết từ lúc nào đã đứng bên Kim Nguyệt Dạ rồi, hai người bọn ọ đang lầm rầm bàn tính chuyện gì đó. Không sai! Chắc chắn tên Kim Nguyệt Dạ biết chân tướng sự viếc từ trước! Tức thật... Đúng là thằng cha ác ma!
Nhưng mà... nhưng mà... cảnh tượng lúc nãy vẫn khiến tim tôi thấp thỏm không yên, tôi cảm thấy hoang mang, chưa kịp định thần trở lại...
THREE
Đầu óc quay mòng mòng...