Đạo tình

Posted at 27/09/2015

1998 Views

Cậu biết không thể che dấu bọn họ, hôm nay khi đối mặt với Tề Mặc và Jiaowen, cậu biết bọn họ đã nhìn ra bộ mặt thật của cậu".

Nhưng bình thường khi xảy ra chuyện này, người khác sẽ tương kế tựu kế để xem cậu giở trò gì. Tại sao Ly Tâm nói thẳng với cậu, về điểm này cậu không khỏi hiếu kỳ.

Ly Tâm nhìn theo khẩu hình của Phong Vân William, cô cười cười: "Không tại sao cả, mỗi con người đều có tấm mặt nạ và thủ đoạn riêng để đối phó với cuộc sống. Tôi chỉ là không muốn nhìn thấy một cậu bé thông minh giả vờ yếu ớt. Tuy tôi không lợi hại bằng người khác nhưng em cũng đừng làm nhục IQ của tôi như vậy".

Phong Vân William bật cười: "Đúng là chị kém hơn người khác nhiều".

Ly Tâm lườm Phong Vân William, cậu bé nhìn Ly Tâm bằng vẻ mặt nghiêm túc, môi tiếp tục mấp máy: "Vậy chị chuẩn bị xử lý tôi thế nào?"

"Chuẩn bị gì cơ? Em nói tôi cần chuẩn bị gì?" Ly Tâm hỏi lại.

Phong Vân William cười cười, cậu dùng khẩu hình nói từ tốn: "Tại sao chị lại mua tôi? Chắc không phải chị mở lòng từ bi hay vì tôi là con riêng nên lưu tình đấy chứ? Tôi muốn biết tôi có tác dụng gì?"

Nhìn thấy ánh mắt vừa ngây thơ vừa châm biếm và những lời nói sắc bén của Phong Vân William, Ly Tâm tức giận trừng mắt với cậu bé: "Em nghĩ ngợi nhiều quá đấy. Tôi chỉ là thấy em xinh đẹp nên không muốn em bị hủy hoại. Em nghĩ em có tác dụng gì hay sao? Người của gia tộc William dù ghê sớm đến mấy cũng bị Jiaowen tiêu diệt, ngay cả lão đại của em cũng không thoát khỏi, em có bản lĩnh gì gây nên sóng gió ở Tề Gia?".

Lời nói của Ly Tâm không hề tỏ ra coi thường và khoa trương, cô chỉ nói ra một sự thật mà thôi. Phong Vân William bất giác mỉm cười: "Xem ra số tôi gặp may".

"Em biết thì tốt rồi". Ly Tâm lườm Phong Vân William, gõ lên đầu cậu bé rồi đột nhiên cô nhấn mạnh: "Em đừng tính giở trò gì ở đây. Người của Tề Gia tuy không phải là người tốt nhưng bọn họ đều rất ngạo mạn, nếu em không bày trò, bọn họ tự nhiên sẽ chẳng động đến em. Tôi không muốn một cậu bé đẹp đẽ như em bị hủy diệt. Em nhớ phải giữ chừng mực, đừng có vượt quá khuôn khổ biết chưa hả?".

Phong Vân William chăm chú nhìn Ly Tâm một lúc rồi đột nhiên mấp máy môi: "Tôi biết nguyên nhân vì sao chị được Tề lão đại yêu thương, nhưng những người khác không kính trọng chị".

Ly Tâm cau mày nhìn Phong Vân William, chờ đợi câu nói tiếp theo của cậu ta. Phong Vân William nói chậm rãi: "Tề Gia xuất hiện một cô ngốc như chị, khâm phục, khâm phục quá".

"Em nói gì hả?" Ly Tâm không ngờ cậu bé lại nói câu này, cô liền tung nắm đấm về phía Phong Vân William. Phong Vân William phản ứng nhanh lộn mấy vòng trên giường, tránh được cú đấm của Ly Tâm.

Phong Vân William ngồi ở mép giường bên kia, cậu ta nhìn Ly Tâm rồi lắc đầu: "Chị có biết tại sao gọi là hắc đạo không? Đó là vì mọi việc diễn ra trong bóng tối, không thể lộ ra bên ngoài. Vậy mà chị hành sự kiểu quang minh chính đại. Sống ở nơi như thế này hành vi của chị đúng là muốn tự sát".

Quang minh chính đại? Lần đầu tiên có người dùng từ này với cô, Ly Tâm bất giác ngây người, cô làm việc quang minh chính đại ư? đi ăn trộm cũng là quang minh chính đại?

"Trong giới hắc đạo nhắc đến từ quang minh chính đại thì chính là kẻ ngốc. Đặc biệt với những người như Tề lão đại hay Lam Tư lão đại, chị đừng bao giờ nhắc đến từ này. Hôm nay chị khuyên nhủ tôi kiểu đó, nếu tôi bề ngoài giả vờ ngoan ngoãn nghe lời nhưng đằng sau có những hành động trái ngược liệu chị có nắm được? Tôi có thể sinh tồn ở gia tộc William, chị tưởng từ trong cốt tủy của tôi muốn sống an lành? Nói cho chị biết, cách tự bảo vệ bản thân tốt nhất chính là phản kích, chính là tạo ra thế lực cho bản thân". Phong Vân William nhìn Ly Tâm một lúc rồi lắc đầu: "Nói với chị cũng chỉ tốn nước bọt thôi".

Ly Tâm nhăn mặt khi thấy Phong Vân William có bộ dạng nhỏ bé yếu ớt nhưng lời nói vô cùng mưu lược và sắc bén, hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình của cậu ta. Thằng bé này đúng là thâm sâu khó lường.

Cô cau mày cất giọng đầy tức giận: "Tại sao em nói cho tôi biết".

Phong Vân William tựa người vào thành giường, nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt coi thường: "Vì tôi cảm thấy chị đang làm nhục IQ của tôi".

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William. Cô đã sớm đoán ra thằng bé này không phải là người đơn giản, nhưng không ngờ quá đáng đến mức này. Cô nói lạnh lùng: "Vậy tôi không làm nhục nữa, tôi trực tiếp giải quyết cho xong". Vừa nói cô vừa rút khẩu súng chĩa thẳng vào Phong Vân William.

Phong Vân William lắc đầu mấp máy môi: "Rõ ràng chị không muốn giết tôi, dọa nạt tôi làm gì chứ?"

Một câu nói trúng tâm tư của Ly Tâm, cô liền thay đổi sắc mặt, hừ một tiếng cất khẩu súng vào trong áo và ngồi xuống giường. Nếu muốn giết thằng bé, cô đã không đưa nó về đây, thằng bé này tinh ý thật.

Bắt gặp vẻ mặt bình tĩnh trở lại của Ly Tâm, Phong Vân William gật đầu mấp máy môi: "Như vậy mới đúng, không được bộc lộ tâm trạng ra ngoài là bước đầu tiên tiến đến vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia".

Ly Tâm nhíu mày hỏi: "Em rốt cuộc bao nhiêu tuổi hả?"

Phong Vân William cười nhạt, ánh mắt cậu ta thâm trầm như đám Hồng Ưng chứ không phải là ánh mắt của một đứa trẻ. Vài giây sau, cậu ta mở miệng: "Tề lão đại nắm quyền hành ở Tề Gia năm 18 tuổi, tôi như thế này cũng không phải là chuyện kỳ lạ. Thân thế của chúng tôi đã định chúng tôi không thể đi con đường dễ chịu. Muốn bảo toàn mạng sống, chỉ có thể gấp rút trưởng thành".



Chương 107 - Liên thủ



Ly Tâm không ngờ Phong Vân William lại nói như vậy, cô ngây người trong giây lát rồi gật đầu: "Nhưng em vẫn còn là đứa trẻ".

Ánh mắt Phong Vân William lóe lên tia sắc lạnh: "Chị coi thường tôi?"

Nhìn bộ mặt đẹp đẽ như thiên thần nhưng đôi mắt tối tăm như địa ngục của Phong Vân William, Ly Tâm lắc đầu bất lực. Cô giơ tay vuốt tóc Phong Vân William: "Tôi vẫn muốn nhắc lại câu đó, tôi đã đưa em về đây thì sẽ không bỏ mặc em. Nếu em muốn bảo toàn mạng sống thì phải từ bỏ những thứ từ trong cốt cách của em. Em cũng biết là tôi không phải dọa em".

Phong Vân William không né tránh động tác dịu dàng của Ly Tâm, cậu ta nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. Cậu ta làm sao có thể không biết, đây là Tề Gia, tất cả mọi người đang chờ cậu ta mắc sai lầm để giải quyết cậu ta. Người của kẻ thù tuyệt đối không thể cắm rễ sinh trưởng ở nơi này, tuy tuổi còn nhỏ nhưng bản thân cậu ta hiểu rõ hơn ai hết. Có lẽ chỉ cô gái trước mặt là người duy nhất đối xử tốt với cậu ta.

Thấy Phong Vân William không lên tiếng, Ly Tâm vỗ đầu cậu ta nói ngắn gọn: "Xem xét nặng nhẹ". Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài.

Phong Vân William nằm trên giường nhìn theo bóng lưng Ly Tâm, cậu ta hơi cau mày, xem xét nặng nhẹ là một lời nhắc nhở sắc bén thể hiện tâm tư rất thông minh.

Mấy ngày sau đó Tề Gia không có bất cứ động tĩnh gì, Jiaowen đã quay về Italy giải quyết công việc của anh ta, còn đám Tề Mặc và Hồng Ưng vẫn như bình thường, không có động thái nào đặc biệt. Ly Tâm do không hiểu nội dung cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông nên hàng ngày cô chịu khó đến phòng điều khiển, tìm kiếm và nghiên cứu mọi tài liệu. Cô biết cô phải học hỏi từ đầu, một tòa lớn cũng bắt đầu từ nền móng. Tề Mặc cũng không bắt ép Ly Tâm, để mặc cô muốn làm gì thì làm.

Cầm tập tài liệu dày cộp trong tay, Ly Tâm cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cô bóp nhẹ mi tâm. Cô thật sự khó có thể tiêu hóa nổi tập tài liệu về lịch sử giới hắc đạo này.

Người luôn dính với cô như hình bóng chính là Phong Vân William. Nhìn quanh không thấy một ai, cậu bé thu lại vẻ yếu ớt đáng yêu và lườm Ly Tâm: "Đi theo chị là sai lầm của tôi".

Ly Tâm đang cắm cúi xuống đống tài liệu liền hừ một tiếng: "Em đừng có...". Lời nói của Ly Tâm dừng ở đây, cô lập tức ngẩng đầu nhìn Phong Vân William đang ngồi trên ghế sofa ở bên cạnh bằng vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: "Em có thể nói chuyện?"

Phong Vân William lật tập tài liệu trong tay và cất giọng lạnh lùng: "Tôi nói với chị là tôi bị câm bao giờ chưa?"

Ly Tâm nhíu mày: "Thằng nhóc này dấu kỹ quá". Đến tư liệu điều tra của Hồng Ưng cũng chỉ ra cậu bé này bị câm, thế mà bây giờ có thể nói chuyện. Điều đó chứng tỏ cậu bé rất lợi hại mới có thể lọt qua mạng lưới tin tức của Tề Gia.

Phong Vân William hừ một tiếng, tỏ thái độ coi thường câu nói của Ly Tâm. Ly Tâm cũng chẳng để ý, cô tiếp tục cúi xuống xem tư liệu: "Sao tự nhiên em cho tôi biết?"

Thấy vẻ mặt của Ly Tâm không hề tỏ ra kinh ngạc ngược lại vô cùng bình thản, như cô dễ dàng chấp nhận việc cậu ta có thể nói chuyện, Phong Vân William trừng mắt với Ly Tâm: "Đồng loại phải thương lấy nhau, nếu chị bị tèo vì quá vô dụng thì cũng sẽ liên lụy đến tôi".

Quan sát Ly Tâm vài ngày, Phong Vân William thấy Ly Tâm luôn coi cậu ta như đứa trẻ. Nếu đổi lại là người khác, cậu ta sẽ không thể không đề phòng. Điều này chỉ có thể kết luận Ly Tâm thuần khiết, thuần khiết đến mức cậu ta muốn đánh người.

Ly Tâm rõ ràng là một con hồ ly lười biếng, đúng là chỉ có Tề Mặc mới nghĩ ra chuyện cải tạo cô thành chim ưng. Nếu không phải sinh mạng của cậu ta nằm trong tay Ly Tâm, cậu ta chắc chắn chẳng thèm để ý đến cô. Cô làm cậu ta tức chết đi được.

Không nghĩ đến thì thôi, càng nghĩ càng bực mình, nếu gặp người khác cậu ta có thể dễ dàng ứng phó. Về phần Ly Tâm, nói cô không thông minh thì không đúng lắm, nói cô nghĩ không ra cũng không đúng, nói cô ngốc nghếch thì cô thông minh, nói cô thông minh thì cũng chẳng thấy thông minh ở điểm nào. Cô khiến cậu ta không thể chịu đựng nổi. Dõi theo tấm lưng Ly Tâm quay về cậu ta, Phong Vân William liền cầm quyển sách ném về phía cô.

Nghe tiếng gió xẹt qua, Ly Tâm liền né người tránh sự tấn công của Phong Vân William, cô gắt lên: "Ngứa da lắm phải không?"

Phong Vân William nghiến răng trừng mắt với Ly Tâm: "Chị xem những thứ vớ vẩn đó có tác dụng gì? Rốt cuộc chị muốn làm nữ chủ nhân của Tề Gia hay muốn làm thuộc hạ của Tề lão đại? Đầu óc chị để đi đâu? Chị đúng là đồ óc heo, Tề lão đại sao lại thích người như chị?"

Ly Tâm sa sầm mặt, cô đứng dậy đi tới ấn đầu Phong Vân William. Cậu ta hét lên: "Sao tôi có thể xui xẻo như vậy, tưởng rằng có cơ hội thoát thân, nào ngờ gặp phải người lắm chuyện như chị. Bây giờ chị còn hung dữ với tôi, tôi đánh chết chị". Nói xong cậu ta vung tay đá chân vào người Ly Tâm.

Phong Vân William không có công phu, Ly Tâm lại luyện được thân thủ né tránh nên chẳng mấy chốc cô đã đè Phong Vân William xuống ghế sofa. Cô giơ tay phát vào mông Phong Vân William mấy cái: "Tôi lắm chuyện phải không? Nếu tôi không mua em, liệu em có thể sống đến ngày hôm nay? Em đúng là đồ không biết phân biệt phải trái".

Phong Vân William bị đánh như đứa trẻ, cậu ta tức đến mức đỏ bừng mặt. Cậu ta túm chặt cánh tay Ly Tâm, móng tay cậu ta chuẩn bị bấm vào da cô nhưng không hiểu tại sao cậu ta dừng lại và cuối cùng buông tay. Phong Vân William hét lên với Ly Tâm: "Nói vớ vẩn, tôi đã để bọn họ bắt tôi, tự nhiên sẽ có cách thoát thân, chị nghĩ tôi là đồ vô dụng sao?". Phong Vân William vừa mắng vừa trừng mắt với Ly Tâm.

Ly Tâm hơi sững sờ, cô nhìn Phong Vân William chăm chú: "Là em cố ý?"

Phong Vân William vẫn chưa hết tức giận: "Nếu tôi không cố ý, kẻ ngốc như Phong Hành có thể bắt nổi tôi sao, ông ta còn chưa có bản lĩnh đó".

Ly Tâm liền buông người Phong Vân William và ngồi xuống ghế sofa. Phong Vân William ngồi dậy chỉnh lại quần áo, động tác cậu ta rất tự tin và cao quý, không có vẻ gì là một người bị hại, Ly Tâm bất giác cau mày: "Người em sợ là Tề Gia?". Phong Vân William nói rất đúng, Ly Tâm không hề ngốc nghếch, chỉ là không nhắc đến thì cô không nghĩ tới, một khi nhắc đến cô có phản ứng nhanh hơn bất cứ người nào.

Phong Vân William cất giọng lạnh lùng: "Ai mà không biết Tề Gia từ trước đến nay luôn đuổi cùng giết tận. Nếu tôi không lộ diện trước mặt người của Tề Gia, liệu tôi có thể thoát khỏi sự truy sát của Tề Gia? Dù tôi có bản lĩnh đến mấy, một mình tôi cũng chẳng làm gì được"...

Polly po-cket