XtGem Forum catalog

Nếu chỉ là thoáng qua

Posted at 27/09/2015

285 Views

Nếu Chỉ Là Thoáng Qua

Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình…

Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ…

Nếu ngày hôm đó cô không gặp anh…

Dù có nghĩ đến bao nhiêu giả thiết đi chăng nữa thì Triệu Tử Mặc cũng không thể quay trở về thời điểm ban đầu, quay trở về lúc cuộc sống của cô không có ba tiếng Giang Tu Nhân. Sớm nếm trải cuộc sống đầy thực tế nên cô gái trẻ Triệu Tử Mặc không còn tin tưởng vào những câu chuyện như Lọ Lem và chàng hoàng tử, không tin vào việc hai con người thuộc hai thế giới khác biệt có thể đến được với nhau. Có lẽ vì suy nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức ấy nên dù trái tim đã rung động trước anh chàng hào hoa Giang Tu Nhân nhưng lý trí vẫn bắt Triệu Tử Mặc phải từ bỏ, bắt cô phải đeo lên chiếc mặt nạ thờ ơ và hờ hững khi đối diện anh. Nhưng cô càng lạnh lùng lại càng khiến anh thêm hứng thú muốn chinh phục. Mối quan hệ của họ như một trò chơi chưa tìm thấy điểm dừng, có lúc nồng nhiệt, có lúc lạnh lùng… Một Giang Tu Nhân hào hoa bạc tình rơi vào tình yêu cũng trở nên hoang mang như bất cứ ai. Anh muốn làm một phép thử, một phép thử khiến cô rời xa anh.

Khi anh phát hiện trái tim mình ngập tràn hình bóng cô thì đã muộn. Nếu hối tiếc không thể níu giữ bước chân cô, vậy anh đành dùng mọi thủ đoạn của mình, nếu điều ấy có thể khiến cô quay lại đối diện anh lần nữa…




Chương 1: Trái tim chưa rung động


Nỗi cô đơn như nước thấm vào lòng, muốn bám lấy một cây gỗ nổi giữa biển cả mù khơi, như dây tơ hồng bám vào thân cây to, mong có thêm chút sức mạnh.

Đó là lần đầu tiên cô gặp anh, tại X. Tối đó cô phải đi cùng ông chủ tiếp một khách hàng. Việc này vốn không phải phận sự của cô, đã có thư ký đảm trách, nhưng đúng lúc thư ký có việc bận, vậy là bị ông chủ kéo đi thay.

Ở đó, ánh đèn màu điên đảo, khói thuốc mịt mù, rượu mạnh trào bọt, không gian chao đảo, và vô số những người đẹp rực màu son phấn, những ai thích cảm giác mạnh sẽ thấy phấn khích. Nhưng Tử Mặc hoàn toàn dửng dưng, thỉnh thoảng cô cũng đến đây giải trí cùng bạn bè, đồng nghiệp, nhưng một khi phải cùng ông chủ tiếp khách thì chỉ thấy cực kỳ vô vị, vậy là tìm cớ ra hành lang hít thở không khí trong lành.

Hành lang nhập nhoạng tối, những chiếc đèn đỏ thẫm treo trên tường làm đá ốp tường càng lóng lánh như thủy tinh. Một làn hương thơm lướt qua bên cạnh, Tử Mặc cũng không bận tâm. Người đó đi qua mấy bước, chợt dừng lại, ngoái đầu, ngạc nhiên reo lên: “Tử Mặc? Triệu Tử Mặc!” Giọng lanh lảnh hơi run, nhưng rõ ràng vô cùng quen thuộc. Cô ngỡ ngàng ngẩng phắt đầu, một bóng người yểu điệu hiện ra trong tầm mắt, chính là Vu Sính Đình, cô bạn thời đại học.

“Thì ra là cậu! Tốt nghiệp lâu như vậy rồi mà cũng chẳng liên lạc gì với bạn bè, mọi người nói cậu bốc hơi rồi.” Vu Sính Đình nói với giọng có phần điệu đà. “Hôm nay cậu bị tóm rồi, đừng hòng chạy đi đâu!”

Mặt Tử Mặc thoáng đỏ, may có ánh đèn màu nên không bị phát hiện. Bốn năm đại học, với người khác có lẽ đó là khoảng thời gian học hành, vô tư hưởng thụ những thú vui của tuổi trẻ, nhưng đối với cô lại là những ngày làm thêm triền miên, hoàn toàn không có thời gian giao du bạn bè. Đến giờ, thỉnh thoảng nhớ lại những ngày đó, cô vẫn cảm thấy đáng tiếc. Nhưng biết làm sao, nếu thời gian quay trở lại, cô vẫn không có lựa chọn nào khác.

“Đi, đến chỗ mình ngồi một lát, cho mình số điện thoại của cậu. Mấy năm nay, hội cùng khóa cũng tụ tập mấy lần, nhưng không ai liên lạc được với cậu.” Sau mấy ngụm rượu mạnh, hai má Sính Đình đỏ hồng như sắc hoa đào, đẹp rực rỡ.

Sính Đình vừa bước chân vào trường đại học đã làm chấn động cả khoa Ngoại ngữ, mấy năm nay lại biết cách làm đẹp, bây giờ thực sự là một đại mỹ nhân, ngay cả siêu sao màn bạc nếu đứng bên, e cũng bị lu mờ.

Lần đầu tiên Tử Mặc gặp Sính Đình là trong trường đại học. Hôm đó là buổi học đầu tiên, ông thầy trẻ tuổi đang xúc động, vừa nhìn những gương mặt các cô cậu tân sinh viên bên dưới vừa tự giới thiệu về mình. Lúc đó, một giọng nói vô cùng dịu dàng, dễ nghe ngắt lời thầy: “Xin lỗi, em đến muộn.”

Sau này, mỗi lần nhớ lại cảnh đó, Triệu Tử Mặc lại nghĩ tới câu nói trong Hồng lâu mộng : “Chưa thấy người, đã thấy tiếng.”

Lúc đó, hầu như tất cả mọi người đều ngoái đầu, thấy một cô gái rất xinh đẹp, mái tóc dài xõa sau lưng, điềm nhiên đứng trước cửa lớp. Vu Sính Đình chỉ cần khẽ chớp đôi mắt long lanh như hồ nước là đương nhiên chiếm giữ danh hiệu hoa khôi khoa Ngoại ngữ. Thực tế, suốt bốn năm đại học, không ai có thể làm lung lay ngôi vị đó của cô. Nhưng đẹp như vậy cũng mang lại không ít phiền toái cho cô, trong đó khổ nhất là bị các cô bạn cùng phòng ghẻ lạnh. Sau khi Sính Đình chuyển phòng đến ba lần, Tử Mặc mới được nghe kể bao nhiêu “sự tích” về đại mỹ nhân này.

Thời sinh viên, Tử Mặc nổi tiếng là người bận rộn, ngoài thời gian phải lên giảng đường, hầu như cô đều đi làm thêm. Cô từng làm đủ việc, gia sư, bán hàng, tiếp thị... bất kể việc gì, chỉ cần có thể kiếm được tiền là cô không nề hà... Sau này nghĩ lại, cảm thấy mình quả thật làm quá nhiều công việc, đến mức bản thân cũng thấy ngạc nhiên, nhưng hồi đó cô lại không cảm thấy quá vất vả, chỉ có điều, bận như vậy nên không có thời gian chơi bời, không thân thiết lắm với bạn bè, kể cả Sính Đình.

Mãi về sau, nhà trường tổ chức một chuyến du lịch. Khi nghỉ tại khách sạn, lớp trưởng phân phòng ngủ, các cô gái trong lớp đã chọn đủ cặp, cuối cùng chỉ còn lại cô và Sính Đình. Thấy các bạn đã nhận chìa khóa, lần lượt về phòng của mình, nhìn quanh chỉ thấy Vu Sính Đình đang đứng ở một góc phía xa, ung dung nghe MP3, dường như không bận tâm đến những chuyện diễn ra phía bên này. Tử Mặc ngoảnh sang, cười, nói đùa với lớp trưởng lúc đó vẫn đang phân phát chìa khóa phòng cho các bạn: “Hay quá! Mình được ở cùng phòng với đại mỹ nhân!” Lớp trưởng làm bộ đau khổ, đẩy cặp kính trên sống mũi, nói: “Phải chăm sóc thật tốt báu vật của lớp mình, chỉ cần mỹ nhân mất một sợi tóc là tôi hỏi tội cậu!”

Tử Mặc cười hỉ hả nhận chìa khóa phòng, giơ tay vẫy Vu Sính Đình: “Sính Đình, lại đây.” Rất lạ, Sính Đình lập tức ngẩng đầu nhìn cô, dường như vừa rồi không phải đang nghe nhạc. Tử Mặc cười cười, đi đến nói: “Tối nay hai đứa mình ở cùng phòng.”

Sính Đình nhìn chiếc chìa khóa trên tay cô, khẽ “ừ” một tiếng.

Khi từ phòng tắm bước ra, thấy Sính Đình đang ngồi ở đầu giường bấm điều khiển ti vi, mái tóc đen óng, đẹp đến mức ai cũng phải ghen tỵ. Biết điều kiện nhà Sính Đình rất tốt, được nuông chiều, nên lúc tắm Tử Mặc cũng nhường bạn tắm trước, vả lại, xưa nay cô không bận tâm mấy chuyện vặt vãnh đó.

Thấy tóc Sính Đình vẫn ướt, cô cười hỏi: “Sao cậu không sấy khô tóc? Mẹ mình dặn gội đầu xong phải sấy khô tóc, nếu không rất dễ bị đau đầu.”

Sính Đình có vẻ ngạc nhiên, ngước đôi mắt ướt nhìn cô, nói: “Nhưng trong cẩm nang làm đẹp lại bảo, tóc để khô tự nhiên mới giữ được màu và độ óng.”

Trời ạ, người đẹp như thế mà vẫn còn muốn đẹp nữa! Thì ra trên đời, khao khát của con người ta về cái đẹp quả thực là vô cùng vô tận! Còn mình thì sao? Nghĩ đến nhan sắc của mình, cô chỉ muốn đập đầu vào miếng đậu phụ chết cho rồi!

Cô chỉ cười không nói nữa, cầm máy sấy vào nhà tắm, sau khi sấy khô mái tóc lửng lơ, không dài không ngắn của mình, bước ra, thấy Sính Đình đưa điều khiển ti vi cho mình, nói: “Vậy thì mình cũng phải sấy thôi!” Vào phòng tắm đóng cửa rồi còn ngó đầu ra: “Tử Mặc, trên giường mình có đồ ăn đấy, nếu không chê, cậu lấy mà ăn.”

Cô mỉm cười, thầm nghĩ, thực ra Sính Đình không kiêu ngạo, không tự cho mình là nhất như mấy cô bạn trong lớp nói. Có lẽ Sính Đình chỉ tỏ ra kiêu ngạo để che đậy con người thật của mình, và ở mức độ nào đó, cô cũng mong được mọi người chia sẻ, quan tâm. Còn sự quan tâm của người khác đối với mình, Sính Đình cũng thật lòng ghi nhận, chẳng hạn vừa rồi Tử Mặc chỉ buột miệng nói cần sấy khô tóc, cô ấy cũng lưu ý tiếp thu.

Ngày hôm sau, cả lớp đi leo núi. Toàn sức thanh niên, chẳng mấy chốc đã lên đến đỉnh núi. Từng nhóm hai, ba người đi riêng, làm gì tùy thích. Tử Mặc và Sính Đình đi dạo, ngắm cảnh từ đông sang tây, chụp rất nhiều ảnh. Nhưng cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, khi chuẩn bị xuống núi, Sính Đình sơ ý bị trẹo chân, bước tập tễnh rất khó khăn. Vốn có không ít các chàng trai hâm mộ đi theo họ, nhưng lúc cần giúp đỡ thì chẳng hiểu họ biến đi đằng nào. Sính Đình cương quyết đẩy cô ra: “Cậu xuống núi trước đi, rồi gọi người lên đây giúp mình.”

Theo kế hoạch, mọi người sẽ tập hợp ở đài hóng mát lưng chừng núi, lúc này chắc cũng sắp đến. Tử Mặc nhìn cô, khuôn mặt trắng như tuyết của Sính Đình ẩn trong mái tóc dài, rèm mi hơi hạ. Tử Mặc nói: “Để mình cõng cậu xuống!” Sính Đình không nói gì, nhìn cô với vẻ hết sức ngạc nhiên. Cô cười, nói đùa: “Có phải cậu thừa cân nên mới không chịu cho mình cõng?”

Vu Sính Đình bật cười: “Vớ vẩn, cậu mới thừa cân, mình là dáng người mẫu chuẩn.”

Nhưng cuối cùng Sính Đình vẫn không chịu để cô cõng, hai người dìu nhau lần từng bậc xuống núi. Đi mãi, Sính Đình bỗng trở nên cởi mở hơn: “Lúc nào cũng thấy cậu tất tả, bận gì vậy?”

Cô đáp: “Đi làm thêm.”

Sính Đình không hiểu: “Ngày nào cũng phải đi làm thêm sao?”

Trong lớp cũng có người đi làm thêm nhưng cùng lắm là làm gia sư, cả tuần chỉ một, hai buổi. Cô thản nhiên trả lời: “Ừ, biết làm thế nào!”

Sính Đình không hỏi gì nữa, nói sang chuyện khác.

Sau đó, khi trở về ký túc xá, Tử Mặc bỗng phát hiện thấy trong ba lô của mình có nhiều đồ ăn vặt rất ngon, sô cô la, thịt bò khô, bánh ngọt... toàn hàng nhập khẩu. Biết đó là của Sính Đình, nhưng Sính Đình bỏ vào ba lô lúc nào mà cô không biết, rõ ràng lúc chuẩn bị lên xe ra về, cô còn sắp xếp lại đồ trong ba lô. Bất giác mỉm cười, cô nàng Sính Đình hóa ra cũng rất đáng yêu. Từ đó về sau hai người dần dần trở nên thân thiết.

Tử Mặc không ngờ Sính Đình lại bao một phòng ăn VIP như vậy, còn sang trọng hơn nhiều so với căn phòng ông chủ cô tiếp khách. Có mấy người đàn ông đang vây quanh bàn đánh bài, những người khác đang mải hát với mấy cô gái rất đẹp. Họ không mặc com lê, đi giày da, trang phục rất thoải mái nhưng vẫn cực kỳ sang trọng. Vừa liếc mắt, Tử Mặc đã biết họ không phải tầng lớp cô có thể giao du, cả trước đây, bây giờ hay sau này cũng vậy. Cô sẽ không xâm nhập vào tầng lớp này, cũng chưa bao giờ có ý nghĩ muốn xâm nhập.

Không biết do Tử Mặc ăn vận giản dị khác hẳn họ, hay do cô được đại mỹ nhân Vu Sính Đình đích thân dẫn vào mà đám đàn ông đó đều đưa mắt liếc cô, sau đó lại ai làm việc nấy, người hát vẫn hát, người đánh bài vẫn đánh bài.

Vu Sính Đình kéo cô đến bên bàn rồi đặt chiếc di động đang cầm trong tay xuống. Tử Mặc liếc qua, đó là di động của hãng Apple thế hệ mới nhất, thậm chí còn chưa xuất hiện ở thị trường trong nước. Cô vốn chẳng biết gì về dòng điện thoại này, nhưng mấy năm lăn lộn trên thương trường nên cũng đã nhìn thấy.

Sính Đình nở nụ cười mê hồn, giới thiệu với mọi người: “Đây là Triệu Tử Mặc, bạn thời đại học của em.”

Cô mỉm cười gật đầu thay lời chào, mấy người kia cũng ngước mắt, khẽ gật đầu với cô. Anh cũng là một trong số đó, ngẩng đầu nhìn cô, sau đó cúi xuống ngay. Tử Mặc đã kịp nhìn, một đôi mắt đào hoa đen láy.

Sau lần gặp đó, cô tưởng Vu Sính Đình nói sau này sẽ thường xuyên liên lạc chỉ là câu xã giao, không ngờ ba ngày sau, đang làm việc thì nhận được điện thoại. Sính Đình hỏi ngay: “Cậu đang ở đâu? Mình đến đón!”

Cô vừa uống nước vừa trả lời: “Ở công ty, làm thêm.” Sính Đình nói ngay, dường như không cho cô cơ hội từ chối: “Hai mươi phút nữa gặp nhau ở trước cổng chính công ty cậu.”

Tử Mặc còn chưa kịp nuốt ngụm nước thì đầu dây bên kia đã ngắt máy.

Cô nhìn điện thoại, trên màn hình hiển thị thời gian cuộc gọi là mười tám giây. Từ bao giờ tác phong của Sính Đình trở nên nhanh nhẹn như vậy? Nhưng ở thành phố Bắc Kinh lạ nước lạ cái này, gặp được một người bạn cũ là phấn khởi lắm rồi...