Ring ring

Thời gian hoa nở

Posted at 27/09/2015

309 Views

Chu Tiểu Viên là một cô gái ngoại hình bình thường, mập ú, lại chưa từng có bạn trai, nhưng tính tình đáng yêu, ngây thơ, trong sáng. Trong một lần đi xem mắt, vô tình cô gặp lại người bạn thuở nhỏ - Thang Hi Hàn - mà không hề nhận ra. Thang Hi Hàn lại là một chàng trai từ nhỏ đã thiếu thốn tình thân. Làm bạn với Chu Tiểu Viên, lúc nào cũng bị cô bắt nạt nhưng anh chẳng lấy làm khó chịu mà ngược lại, nhờ đó mà anh cảm thấy mình vẫn được quan tâm. Rồi anh chuyển nhà và họ mất liên lạc với nhau từ đó. Cho đến khi anh gặp lại cô bạn thanh mai trúc mã ấy trong chính buổi hẹn xem mắt của mình. Tình yêu của họ, như một mầm cây được nuôi dưỡng bằng những xúc cảm thuần khiết thuở thiếu thời, cứ thế dần dần bám rễ, đâm chồi, nở hoa. Không nhiều gay cấn, không lắm éo le, trong “Thời gian hoa nở”, tác giả Tô Lạc đã đem đến một câu chuyện tình dung dị, nhẹ nhàng giữa hai nhân vật chính. Tình yêu của họ giản đơn, bình lặng, bao dung lẫn nhau, có những lúc thật vụng về, nhưng chính những điều ấy sẽ để lại một dư vị ngọt ngào, ấm áp khó quên trong lòng độc giả, tựa như một tách trà chiều. Mời các bạn đón đọc



Lời tựa

Vẫn còn nhớ như in về một thời thơ ấu, anh hay nói chuyện, em thích cười. Thời gian như nước chảy, mang tuổi thanh xuân về một nơi xa mãi. Câu nói “Anh yêu em” đã bao lần muốn thốt lên mà chẳng dám mở lời, đến hôm nay mới được nói cùng em…

Nếu anh biết rằng có một ngày mình sẽ yêu em đến vậy, anh nhất định không để cho thanh mai là em rời xa trúc mã là anh.

Bạn đã bao giờ thưởng trà chưa? Nhấc tách trà lên, từ từ cảm nhận mùi thơm dịu dàng của trà, khẽ nhấp một ngụm rồi để cho nước trà tan trong miệng, và cuối cùng, một vị ngọt thanh tao nhưng sâu đậm sẽ đọng lại nơi đầu lưỡi. Đó cũng chính là cảm giác của tôi khi dịch xong cuốn tiểu thuyết này. Một câu chuyện nhẹ nhàng, không quá nhiều tình tiết hồi hộp, gay cấn, nhưng khi đọc xong, dường như một vị ngọt da diết cứ phảng phất đâu đây. Hy vọng, sau khi gấp cuốn sách nhỏ này lại, đặt nó xuống, bạn sẽ khẽ nhắm mắt, để cho vị ngọt ấy dần dần lan tỏa tới từng tế bào trong cơ thể mình, và cảm nhận…

Khi tôi đặt dấu chấm câu cuối cùng cho bản dịch cuốn tiểu thuyết bạn đang cầm trên tay, trong đầu tôi chợt lóe lên một đoạn status mà mình đã viết trên facebook: “Không hiểu sao, tôi luôn luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng số phận rồi cũng sẽ đưa những người yêu nhau trở về bên nhau theo những cách khó hiểu và phi lý nhất.” Đúng vậy, vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ lại về với nhau. Chỉ cần bạn có niềm tin, và trái tim hai người vẫn luôn hướng về nhau, thì sẽ có một ngày, bạn được hạnh phúc!

Tình yêu giản dị như thế đấy, mà sao cứ khiến con người ta bồi hồi mãi không thôi…

Phạm Minh Tuấn



Chương 1: Hai chú rùa vàng



Gió bấc đang thổi, hoa tuyết bay bay, còn bụng Chu Tiểu Viên thì đói meo… Đứng trước cửa hàng miến tiết vịt đông nghịt người, trong lòng Tiểu Viên thấy thực sự hối hận. Nếu không phải do cô quá ngốc nghếch, sao lại có thể chọn nơi này làm nơi gặp mặt cơ chứ?

Nói tên nào người nấy quả không sai, Chu Tiểu Viên có một thân hình rất mập mạp. Tuy không thuộc hàng xinh đẹp xuất chúng, nhưng lại vui vẻ, dễ gần, chẳng bao giờ lo nghĩ. Một cô nàng thuộc thế hệ “bốn có”, sinh ra và lớn lên dưới lá hồng kỳ của đất nước Trung Quốc mới.

Nếu bạn hỏi điều “bốn có” kia là gì, cô ấy sẽ chớp chớp đôi mắt nhỏ của mình và trả lời: Có bố mẹ - mặc dù từ khi nhà cô chuyển ra vùng ngoại ô, mỗi chuyến về quê của cô còn lâu hơn cả những lần ngồi xe đi du xuân cùng bạn bè ngày nhỏ. Có công việc - với thành tích học tập khá “khiêm tốn”, may mắn được xét tốt nghiệp với số điểm đủ qua, cô là một y tá mới vào nghề tại một bệnh viện. Có sức khỏe - tuy công việc thường xuyên phải thức đêm và ngủ ngày, nhưng với chiều cao còn thiếu vài centimét nữa mới được 1m60, cân nặng chưa bao giờ dưới năm mươi kilogam, rõ ràng là khỏe mạnh. Có tuổi xuân - với làn da nõn nà tưởng như chạm vào có thể chảy ra nước, đây chính là điều an ủi duy nhất đối với Tiểu Viên, ít ra thì mỗi lần soi gương, cô vẫn có thể tự đánh lừa chính mình rằng, chẳng sao cả, béo khỏe béo đẹp mà.

Điều duy nhất khiến Tiểu Viên phiền lòng là cô không có bạn trai. Thảm hại hơn điều đó là từ trước tới nay cô chưa bao giờ có bạn trai. Từ nhỏ cô đã thích đọc tiểu thuyết ngôn tình, rồi cả manga Nhật Bản, nhưng chưa bao giờ được trải nghiệm thực tế. Điều này đã khiến Tiểu Viên cảm thấy “bức bối” suốt bao năm qua. Kể từ khi tốt nghiệp ngôi trường mà tỉ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng này, Chu Tiểu Viên luôn hướng về những anh chàng đẹp trai với một trái tim nồng cháy như mặt trời buổi sớm. Nỗ lực hết mình, phấn đấu không mệt mỏi.

Một Tiểu Viên luôn luôn vui vẻ không thuộc mẫu những cô nàng hay lọt vào mắt xanh của các chàng trai, nhưng lại đặc biệt được các vị trưởng bối yêu quý. Năm ngoái, có một cụ ngày trước là hồng quân chuyển đến viện cô, ông cụ rất quý Tiểu Viên. Mỗi lần gặp cô đều hỏi: “Cháu gái, đã ăn gì chưa?” Lúc ấy, Tiểu Viên khi thì xoa xoa bụng tỏ vẻ đã no, khi thì trả lời: “Bây giờ cháu đi ăn ạ.” Ông cụ lại hỏi tiếp: “Ăn gì thế?” hay “Ăn gì vậy?” Và Tiểu Viên trăm lần như một đều trả lời, ăn miến tiết vịt. Sau đó, mỗi lần gặp Tiểu Viên, ông cụ kia đều hỏi: “Cháu gái, hôm nay đã ăn miến tiết vịt chưa?”

Thế đấy, nếu không thì cụ ông ấy sao lại có thể chọn một nơi như thế này làm nơi gặp mặt cho Tiểu Viên chứ? Dần dần, khi Tiểu Viên đã quen hơn, cụ ông kia rất nhiều lần nhắc đến người cháu trai của mình, còn nói muốn Tiểu Viên làm cháu dâu. Tiểu Viên cũng chẳng lấy gì làm lạ. Từ khi làm việc ở viện này đến nay, mười cụ thì có tới chín cụ rất quý cô. Thế nhưng lại chẳng có lấy một tên con trai thèm để ý. Ông cụ nọ miêu tả về cháu trai mình như thể trên đời chỉ có một, đời người có mấy lần được thưởng thức một đóa hoa thơm như vậy chứ? Tuy trong chuyện tình cảm Tiểu Viên là một người khá thực tế, nhưng ai mà không đọc ngôn tình, ai mà không có ước mơ?

Một hôm, sau khi bị ông cụ làm cho đầu óc quay mòng mòng, Tiểu Viên buột miệng hỏi: “Cụ ơi, thế anh ấy có Maybach không ạ?” Ông cụ ngay lập tức trả lời với vẻ rất chắc chắn: “Có chứ, sao lại không có được!” Đôi mắt nhỏ của cô nàng như phát ra những tia sáng lấp lánh, chẳng nói được câu nào. Cuối cùng thì sau những nỗ lực “vận động hành lang” của ông cụ, cô cũng run run mà nói ra một câu: “Cụ ơi, cháu cụ khi nào sẽ về nước ạ?”

Vì mục tiêu “Maybach”, có một thời gian rất dài Tiểu Viên không ăn miến tiết vịt, mà thật ra thì ngoài không ăn miến tiết vịt, cô cũng chẳng ăn thứ gì khác. Thấy Tiểu Viên như vậy, cô bạn cùng phòng Mục Mục than thở: “Chu Chu à, người ta nhịn ăn một tuần đã giảm được hai, ba cân, sao cậu nhịn ăn một tháng rồi mà vẫn cứ phây phây ra vậy? Thôi, đừng thế này nữa được không? Ông cụ ấy tiện miệng thì nói thế mà cậu cũng tin sao? Cứ cho là người ta có Maybach thật đi nữa, thì liệu cậu có thể trở thành nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình không?”

Tiểu Viên đáng thương xoa xoa cái bụng lép kẹp, nghiến răng nói với Mục Mục: “Không bỏ cuộc, không được bỏ cuộc, mình sẽ không bỏ cuộc đâu.”

Trong một lần trực đêm, không biết do bị ngất hay ngủ quên, chỉ biết sau lần đó tỉnh lại, Tiểu Viên chính thức kết thúc việc nhịn ăn dài ngày và khốc liệt nhất trong lịch sử của mình. Một, hai cân vừa mới tạm tiêu biến đi, nay như hổ thả về rừng, nhanh chóng quay trở lại với đội ngũ cũ.

Cậu cháu trai thì vẫn thường xuyên được nhắc đến, có điều chưa bao giờ gặp mặt. Nhưng đúng lúc Tiểu Viên chuẩn bị từ bỏ giấc mơ “Maybach” thì ông cụ ấy tuyên bố, cháu trai mình sắp về nước. Và thế là một cái hẹn với thời gian và địa điểm cụ thể nhanh chóng được vạch ra.

Một lần nữa vì mục tiêu Maybach, tối hôm qua Tiểu Viên không ăn gì, sáng nay cũng không, và có vẻ như cái bụng cũng đã không còn “ngang bướng” như trước nữa. Cả đêm hồi hộp, chẳng ngủ được mấy, tờ mờ sáng Tiểu Viên đã thức dậy, tô tô vẽ vẽ, khiến cho Mục Mục khi bước vào nhà vệ sinh đã được một phen hú vía, vội vàng bắt cô nàng rửa sạch đi, rồi trang điểm lại từ đầu.

Do sợ đến muộn nên Tiểu Viên đi sớm tận năm mươi phút. Trời mùa đông lạnh căm căm, người vốn rất sợ rét như Tiểu Viên, nhưng vì muốn “mảnh dẻ” hơn một chút nên cô chỉ mặc hai chiếc áo bên trong, đến áo khoác cũng chẳng dám choàng, chỉ có độc một chiếc áo ngoài mỏng manh.

Cửa hàng được chọn ấy có thể coi là nơi làm món miến tiết vịt ngon nhất thành phố. Người đến đông đếm không xuể, nhưng vì hình tượng, Tiểu Viên không dám bước vào. Không thể để khi Maybach đến lại nhìn thấy cô đang xì xụp được. Theo kinh nghiệm ngôn tình của cô, trước nay chưa thấy nhân vật nam chính nào lại “fall in love” với nhân vật nữ chính trong hoàn cảnh như vậy cả. Và thế là, Tiểu Viên đội mưa đội gió, cố giữ một tư thế tao nhã nhất có thể, đứng ngoài cửa hàng miến tiết vịt và chờ đợi.

Trong làn gió lạnh buốt, Tiểu Viên đã đứng đợi như vậy được bốn mươi lăm phút. Hết nhìn trời lại nhìn đất, điện thoại chắc hẳn sẽ chẳng rung, số điện thoại của người ta cũng không có nốt, ngoài một cái ám hiệu khi gặp mặt ra thì chẳng có gì hết. Thời giạn hẹn gặp là mười giờ ba mươi phút, mà bây giờ đã là mười một giờ, khách khứa ra vào còn mải tranh giành nhau chỗ ngồi, xì xụp ăn, đâu còn thì giờ chơi trò ám hiệu với cô nữa? Đi hẹn mà gặp phải những tên không đúng giờ thế này Tiểu Viên cũng đã quá quen. Vừa lúc ấy có một bàn trống, Tiểu Viên ngay lập tức chạy tới, ngồi sụp xuống, nhìn người phục vụ rồi tuôn một tràng: “Cho một miến tiết vịt đủ hành, tỏi, rau mùi.”

Khi bát miến tiết vịt bốc khói nghi ngút được đưa lên, Tiểu Viên liếc mắt nhìn điện thoại, đã mười một giờ năm phút rồi! Tiểu Viên xắn tay áo lên và bắt đầu ăn, bụng bảo dạ cái tên “Maybach” kia có đến mới là lạ. Hứ, có gì ghê gớm chứ! Hải quy1 thì cũng có gì là lạ? Thời nay ai mà chẳng là hải quy chứ, năm ngoái tôi cũng đi du lịch Singapore, Malaysia và Thái Lan cùng với cơ quan kìa! Có cần phải lôi tôi ra làm trò đùa vậy không? Chẳng qua là một tên con trai thôi, có gì ghê gớm? Hà mã ba chân mới khó tìm, chứ con trai hai chân thì đầy trên phố, không gặp anh thì đã sao, có cần hẹn rồi cho người ta leo cây thế không?

Tiểu Viên ăn từng miếng, từng miếng to, trong bụng, tất cả những từ ngữ cay độc nhất có thể dùng để “trù ẻo” tên “Maybach” kia đều được cô lôi ra. Khi bát miến đã gần nhìn thấy đáy, mặt Tiểu Viên gần như vùi hẳn vào trong lòng bát, chợt nghe thấy có người gọi mình.

“Cô là Chu Tiểu Viên phải không?”

Tiểu Viên ngẩng lên, chu choa, đây không phải là hải quy nữa, mà là một đại kim quy2 phát sáng chói lòa và có cả vầng hào quang trên đầu mới đúng. Tiểu Viên miệng ngậm mấy cọng rau mùi, ngẩn người nhìn chàng kim quy nọ. Ám hiệu, ám hiệu là gì nhỉ? Sao lại quên mất thế này? Chàng kim quy nọ nhìn cô rồi cười: “Chào cô, tôi là Diệp Thụ Thần, cô có thể gọi tôi là Diệp soái3.”

“Anh là… nguyên soái à?” Chu Tiểu Viên khó khăn lắm mới nuốt trôi cọng rau mùi. Trong lòng không khỏi thắc mắc, sao nguyên soái gì mà trẻ vậy?

Chàng kim quy liền giới thiệu rất nhiệt tình: “Ồ không, vì tôi đẹp trai nên gọi là Diệp đẹp trai, hay còn gọi là Diệp soái.”

Do không đề phòng, Tiểu Viên suýt nữa thì bị nghẹn.

Nhìn anh chàng kim quy đang ngồi đối diện mình, Chu Tiểu Viên có cảm giác lâng lâng, chân không chạm đất. Lẽ nào một người chưa bao giờ biết yêu như cô, ngay lần đầu tiên đã vớ được một “Maybach” như vậy sao? Diệp Thụ Thần thấy cô gái có đôi mắt nhỏ ấy vẫn còn đang ngẩn ngơ, chưa tỉnh hẳn, liền nhân cơ hội này nhìn kỹ cô một lượt, rồi cười nói: “Cô là Chu Tiểu Viên đúng không? Này, cô có phải là y tá thật không vậy? Cô còn bán bánh kem ở Kristen nữa phải không? Hay là làm thêm ở Haagen-Dazs hả?”

Tiểu Viên toát mồ hôi nhìn anh ta, cố gắng nhớ lại xem cháu của ông cụ ấy tên gì, vẫn không nhận ra anh chàng nọ đang có ý đá xoáy thân hình “phì nhiêu” của mình. Thang, đúng rồi, ông cụ ấy họ Thang, thì cháu ông không thể nào họ Diệp được! Thế thì tên đang ngồi trước mặt cô là ai? Sao lại biết tên cô? Vả lại, bọn họ đâu có khớp ám hiệu? Cụ Thang quả là sáng suốt khi cho cô ám hiệu gặp mặt, à, đúng rồi, Tiểu Viên nhớ ra rồi.

Tiểu Viên cố gắng mở to mắt, hạ thấp giọng, nói: “Trái tim lớn chừng nào…” Diệp Thụ Thần nhìn cô, không nhịn được cười. Ơ, Tiểu Viên ngẩn ra, đúng là nhầm rồi, đáng lẽ, khi nghe cô nói “trái tim lớn chừng nào…” thì “Maybach” phải trả lời “thì sân khấu cũng lớn chừng đó” chứ, sao tên này lại ngồi đó mà cười được, chẳng thèm khớp ám hiệu, hay là cô nhận nhầm? Thế thì sao hắn biết cô là Chu Tiểu

Viên nhỉ? Tiểu Viên nhíu mày nhìn kẻ vẫn đang ngồi đó cười, chưa kịp hỏi gì thì một phụ nữ trung niên đứng bên cạnh, quá sốt ruột vì nhìn thấy trước mặt Diệp Thụ Thần chẳng có bát đũa gì, liền lên tiếng: “Này cậu, ăn xong rồi thì đứng dậy nhường chỗ đi.”

Diệp Thụ Thần chẳng buồn ngẩng mặt lên, gọi lớn: “Phục vụ, cho một bát miến.” Cậu phục vụ trẻ nhanh chóng bưng lên một bát, nói với Diệp Thụ Thần: “Bốn tệ ạ.” Anh ta rút từ trong ví ra một tờ một trăm tệ mới coóng, cậu phục vụ không nhận, nói: “Anh có tiền lẻ không ạ?”

“Không có”, anh ta trả lời. Cậu phục vụ tiếp lời: “Trong ví anh chẳng phải có vài đồng xu đó sao?” Chu Tiểu Viên cũng lấy làm lạ nhìn anh ta, rõ ràng khi nãy cô cũng nhìn thấy trong ví anh ta, chỗ thường hay để ảnh kỷ niệm có vài đồng xu mà, còn xếp rất ngay ngắn.

Chẳng ngờ anh ta trừng mắt nhìn cậu phục vụ, nói: “Ai bảo cậu đó là tiền xu? Đó là đồng xu kỷ niệm!” Bỗng có âm thanh từ đâu vọng tới: “Cậu khá lắm! Bảo cậu vào gọi người ta, cậu lại vào đây gọi đồ ăn, cậu ăn cái này à?”

Chu Tiểu Viên ngước lên nhìn, ôi trời, lại chui ở đâu ra một con rùa vàng nữa thế này? Người này nhanh chóng đưa cho cậu phục vụ mấy đồng tiền lẻ, vừa nói với Diệp Thụ Thần, vừa dùng đúng ánh mắt của Diệp Thụ Thần lúc vừa bước vào nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới. Nhìn một lúc, lông mày bỗng nhíu lại, càng lúc càng nhíu chặt.

Diệp Thụ Thần ngay lập tức đứng dậy, nói: “Đón được người rồi thì đi thôi. Cậu xem đây là chỗ nào chứ, đông đến nỗi tớ sắp chết ngạt rồi đây.” Rùa vàng số hai vỗ vỗ vai rùa vàng số một, chỉ ra phía ngoài, bảo anh ta đi, rồi quay lại nhìn Tiểu Viên đang ngẩn ra chẳng hiểu gì: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Đi thôi!”

Chu Tiểu Viên theo bọn họ bước ra ngoài, chợt cảm thấy có gì đó rất rất không bình thường, liền gọi hai người họ lại: “Từ từ đã, đừng đi vội.”

Hai anh chàng rùa vàng dừng bước, cùng lúc nhìn cô, dù có chút do dự nhưng cô vẫn hỏi: “Gì nhỉ, trái tim lớn chừng nào…”

Diệp Thụ Thần không nhịn được cười, nói với bạn mình: “Này Thang Hi Hàn, ông cậu kiếm đâu ra cho cậu bảo bối này vậy… Tớ thật chẳng biết nói gì nữa rồi.”

Người con trai tên Thang Hi Hàn nhìn Tiểu Viên, nói: “Chu Tiểu Viên, cô thật là… Cô nhìn lại mình xem, cái lồng lớn chừng nào cô cũng lớn chừng đó à? À không, con heo ngốc thế nào thì cô cũng ngốc chừng ấy sao?”

Chu Tiểu Viên có ngốc đến mấy thì cũng hiểu rằng hắn đang mắng mình, có hiền lành đến mức nào thì cũng không thể nuốt nổi cục tức này, con rùa vàng này có lấp lánh hơn thế thì Chu Tiểu Viên cũng quyết định không cần nữa. Chu Tiểu Viên mím chặt môi, vuốt sống mũi cay cay, không nói lời nào, quay người bước đi. Thang Hi Hàn vội đuổi theo, nói: “Thôi nào, thôi nào, tôi sợ cô rồi, trái tim lớn chừng nào thì sân khấu cũng lớn chừng ấy, được chưa? Bây giờ đi được chưa?”

Tiểu Viên chẳng thèm để ý, anh ta lại nói tiếp: “Cô không đi thật chứ? Hôm nay ông tôi mời cả viện trưởng của cô tới nhà nữa đấy, lát nữa về mà thấy không đón được cô, có gì cô đi mà chịu.”

Tiểu Viên trừng mắt nhìn anh ta, bước về phía hai con rùa vàng nọ, coi như đã chấp nhận một cách ấm ức. Lượn lờ một hồi lâu với hai người họ, mãi vẫn không tới bãi gửi xe, Tiểu Viên bỗng thấy chột dạ, không phải là gặp hai kẻ xấu đấy chứ? Nghĩ vậy cô bèn bước nhanh hơn để nghe xem họ đang nói gì.

Người tên là Diệp Thụ Thần nói với Thang Hi Hàn: “Sao ông cậu lại chọn chỗ này làm nơi gặp mặt được chứ? Đến bãi đỗ xe cũng chẳng có. Mà kể cũng lạ, ông cậu trước giờ vẫn có sở thích mai mối cho cậu, nhưng có bao giờ cậu đồng ý đâu, sao lần này lại chịu đi gặp mặt thế?”

Người con trai tên Thang Hi Hàn trả lời: “Những lần đó khác.”

Diệp Thụ Thần hỏi tiếp: “Khác thế nào cơ?”

Phải rồi, khác thế nào cơ? Tiểu Viên bắt đầu cảm thấy tò mò.

Thang Hi Hàn trả lời: “Bởi vì cô ấy là Chu Tiểu Viên.”

Chu Tiểu Viên nghe xong càng chẳng hiểu gì. Ba chữ Chu Tiểu Viên này có gì đặc biệt à?

Chu Tiểu Viên lẳng lặng theo sau, trong đầu nghĩ vẩn vơ, chẳng nhận ra đã đến bãi đỗ xe từ lúc nào, chỉ đến lúc có tiếng gọi lên xe cô mới giật mình, mắt cô sáng lên khi nhìn thấy chiếc xe đang đỗ trước mặt. Đi một vòng quanh chiếc xe, nuốt nước miếng đánh ực, cô hỏi: “Đây là Maybach à? Tôi chụp vài cái ảnh được không?”

Diệp Thụ Thần đứng bên cố gắng không phì cười, còn Thang Hi Hàn mặt tối sầm lại, nói: “Không phải, đây là Land Rover.”

Land Rover? Chu Tiểu Viên nghĩ bụng, Land Rover thì Land Rover, dù sao thì vẫn thuộc hàng xe sang. Lúc này, Thang Hi Hàn tiếp tục nói: “Nhưng chiếc Land Rover này là của cậu ấy, tôi mượn tạm thôi.”

Chu Tiểu Viên nhìn anh ta, trong bụng nghĩ thầm, Mục Mục nói quả không sai, ông già kia đúng là chỉ nói mồm vậy thôi. Sáng nay, Mục Mục còn đánh cược với cô rằng nếu hôm nay cô có thể chụp một tấm ảnh cùng với siêu xe mang về thì cô ấy sẽ đãi cô món miến tiết vịt trong một tuần...