Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1728 Views
"
"Đúng rồi, ban nãy lúc kiểm tra phòng, tôi tình cờ phát hiện ra chỗ này rất hay, đi với tôi đến đó nào."
Lý Triết Vũ làm vẻ mặt bí mật nhìn tôi, sau đó k đợi tôi nói hết câu đã kéo tôi ra khỏi phòng, bước vào phòng sách ở trên gác xép.
FOUR
Phòng sách là căn phòng tối tăm nhất trong khu biệt thự, vì lâu nay không có người vào, hơn nữa mùi ẩm mốc bốc ra từ những cuốn sách trên giá kia và cả cái không khí âm u, lạnh lẽo của căn phòng này, khiến người ta chỉ mới đứng ở cửa thôi cũng đủ rùng mình.
Còn nhớ năm ngoái, tôi và Kim Nguyệt Dạ từng đứng trong đó nghe điện thoại, nhận nhiệm vụ mà thấy chủ tịch giao cho. Không hiểu lúc đó tôi có ăn nhầm thứ gì mà can đảm dữ!
Phòng sách thực ra chỉ là gác xếp trên nóc nhà này, cho nên có một bức tường được xây hơi nghiêng xuống dưới. Mặt tường nghiêng đó có cánh cửa sổ to, ánh trăng xuyên qua cánh cửa đó rồi chiếu lên mặt sàn phòng sách, khiến cho sàn nhà vốn đã lồi lõm càng trở nên nham nhở.
Lý Triết Vũ kéo tay tôi vào phòng sách, đứng dưới cửa sổ. Sau đó, cậu ấy giơ tay lên mở cửa.
Tôi chăm chú quan sát từng động tác của Vũ. Không ngờ Vũ lại bám tay vào thành cửa sổ, nhảy phắc lên rồi trèo ra ngoài.
"Lý Triết Vũ... Sao cậu lại trèo ra ngoài đó? Nguy hiểm lắm!" Tôi hét lên. Lý Triết Vũ quay lại, mỉm cười và đưa tay ra nắm lấy tay tôi.
"Hựu Tuệ, trèo ra ngoài này đi, ở đây cảnh đẹp lắm!"
Cảnh đẹp ư? Khu biệt thự này đã đủ ma quái lắm rồi, không ngờ còn có chỗ cảnh đẹp nữa sao? Nhưng... Lý Triết Vũ sẽ không lừa tôi đâu...
Tôi cố gắn hít một hơi thật sâu, bắt chước Lý Triết Vũ trèo ra ngoài. Nhờ cậu ấy đỡ, cuối cùng tôi cũng trèo được ra ngoài.
"Hựu Tuệ, ngắm trời đi..." Sau đó kéo tôi lên nóc nhà. Vũ chỉ tay lên trời.
Tôi vuốt lại mái tóc vừa bị gió thổi rối tung, sau đó ngửa đầu lên trời.
Woa... Đẹp quá! Tối nay trời nhiều sau thật, hơn nữa mỗi ngôi sao đều lắm lánh như viên ngọc. Cả bầu trời giống như một chiếc áo khoác đính toàn những viên đá quý đẹp mê hồn.
"A... Tuyệt thật!" Tôi suýt xoa.
Lý Triết Vũ hít nhẹ một hơi, sau đó khẽ thì thầm:
"Ừm... Lâu lắm rồi không trèo lên nóc nhà ngắm sao thế này. Mặc dù vào tháng bảy và tháng tám, trời mới nhiều sao như thế, nhưng đầu hè thì những vì sao trông mới thần bí và quyến rủ..."
"Hả? Lý Triết Vũ, cậu có vẻ am hiểu thiên văn nhỉ!" Tôi quay đầu nhìn Lý Triết Vũ, "Đúng rồi, Kim Nguyệt Dạ cũng rất giỏi thiên văn! Tôi và Dạ cũng từng ngắm sao cùng nhau lúc mùa thu..."
Ôi! Điên thật! Tôi đúng là con ngốc! Sao tư dưng nhiên lại nhắc tới Kim Nguyệt Dạ nhỉ?
Vừa nói xong, tôi ước gì có thể cắn đứt lưỡi mình.
Nghe thấy thế, Lý Triết Vũ sững người ra một lát, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng.
"Ha ha ha! Đương nhiên là am hiểu về thiên văn rồi! Hồi trước tụi tôi thích ngắm sao cùng nhau mà"
"Hả? Cậu... cậu và Kim Nguyệt Dạ hồi trước hay ngắm sao cùng nhau ư?"
“Ừ!" Lý Triết Vũ gật đầu. Cậu ấy bước đến bên tôi và ngồi xuống. Ánh mắt Lý Triết Vũ dường như rất xa xăm, hình như đang chìm đắm trong những hồi ức trước đây.
"Lúc đấy, mỗi khi tôi và Dạ có chuyện không vui, tụi tôi thường trèo lên nóc nhà Dạ để ngắm sao. Thực ra những hiểu biết của tôi về thiên văn, đều là do Dạ dạy cả. Sau đó, tụi tôi còn đặt tên cho hai ngôi sao trên trời"
"Là hai ngôi sao nào?" Tôi tròn mắt tò mò hỏi.
"Nhìn ngôi kia đi!" Lý Triết Vũ giơ tay chỉ vào ngôi sao sáng nhất phía bên trái, "Tên nó là Lý Triết Vũ."
"Hả? Ngôi sao đó tên Lý Triết Vũ ư? Có vẻ rất hợp với cậu đấy! Lúc nào cũng phát ra aánh sáng màu bạc, át đi ánh sáng của những ngôi sao bên cạnh!" Tôi phấn khích ra mặt, say sưa ngắm ngôi sao sáng nhất bầu trời, "Thế... Kim Nguyệt Dạ là ngôi sao nào?"
"Ha ha ha... Là ngôi kia..." Lý Triết Vũ mỉm cười bí hiểm, giơ tay chỉ.
Tôi nhìn theo hướng Lý Triết Vũ chì, đó là "ngôi sao" sáng chói nhất trên bầu trời!
"Mặt... mặt trăng ư?"
"Đúng vậy!" Lý Triết Vũ gật đầu khẳng định
"Mặt trăng là Kim Nguyệt Dạ ư? Hắn có vẻ tự cao tự đại quá nhỉ..." Tôi tặc lưỡi.
"Ha ha ha!" Nghe tôi nói vậy, Lý Triết Vũ cười phá lên, "Nhưng tên Kim Nguyệt Dạ cũng có nghĩa là ánh trăng ban đêm mà, vả lại tính của cậu ấy thì tôi chẳng thấy có gì lạ cả."
"Thế à?" Mặc dù nghe Lý Triết Vũ nói vậy nhưng tôi vẫn không thể gắn kết mối quan hệ giữa mặt trang và tên Kim Nguyệt Dạ đáng ghét đó được.
Lý Triết Vũ mỉm cười nhìn tôi, cứ như là đọc thấu suy nghĩ của tôi vậy.
"Hựu Tuệ, em biết không? Mặt trăng mặc dù rất đẹp, lúc nào cũng kiêu hãnh tỏa sáng trên bầu trời đêm... Nhưng nó mãi mãi chỉ có thể tồn tại dưới cái bóng của mặt trời. Lúc nào cũng phải đợi đến khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, nó mới cô độc đứng một mình ở trên cao để cảm nhận thế giới này."
"Nó có thể chọn lựa làm sao! Nhiều sao như thế, nó sẽ thấy cô đơn nữa!" Tôi gắt lên rồi đưa mắt nhìn mặt trăng đơn độc treo lơ lững trên bầu trời. Tại sao nó lại lựa chọn con đường đơn độc một mình cơ chứ?
"..." Lý Triết Vũ cúi đầu trầm tư, "Hựu Tuệ..."
Tôi quay sang nhìn Lý Triết Vũ.
"Em phải hiểu rằng, có người chỉ có thể là mặt trăng, cũng giống như chỉ có người chỉ có thể là sao!"
Giọng nói nhẹ nhàng của Lý Triết Vũ như cơn gió thoảng qua mặt tôi.
"Bây giờ...có lẽ Dạ không muốn làm một mặt trăng cô đơn nữa, cho nên mới bất chấp tất cả như thế.....