Old school Swatch Watches

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1710 Views

.. không phải dẫn đến giếng cổ sao?

Tôi rảo bước nhanh hơn, đi theo sát bóng đen đó. Bóng đen trước mặt tôi càng đi càng nhanh.

Trời đất! Đi đến chỗ rẽ thì cái bóng đen đó biến mất tăm.

Tôi vội vã đuổi theo, đột nhiên bị cái gì đó đập mạnh phái sau đầu, tôi choáng váng, cả người ngã xuống đất.

Trong mơ màng, dưới ánh trăng mờ ảo, một tia sáng kim loại chiếu rọi vào mắt tôi.

Hà? Đó không phải là chiếc nhẫn định mệnh màu bạc mà tôi từng nhìn thấy sao?


---Hết tập 10---




BÍ MẬT TÌNH YÊU PHỐ ANGEL TẬP 11


Tóm tắt nội dung:


Nỗi khát khao khám phá bí mật khu biệt thự cổ vẫn không nguôi. Điều đó khiến Hựu Tuệ vi phạm "luật định" và không được làm người quản lý nữa. Vẫn là sự thay đổi "ngôi vị" giữa hai "kỳ phùng địch thủ" Tô - Kim, nhưng lần này "hoàng tử bạch mã" lạnh lùng đến khó hiểu. Và cuối cùng nhóm bạn lại "trùng phùng" trong hang sâu dưới đất. Tất cả lại bắt đầu từ sự chỉ dẫn của... bản vẽ cung hoàng đạo, ngôi sao năm cánh, ánh trăng, bóng cây... huyền ảo ly kỳ.

------------


Chương 1: CHIẾC NHẪN BẠC CỦA CHÀNG HIỆP SĨ ZORRO


Địa điểm:

Văn phòng hiệu trưởng

Khu biệt thự số 23 phố Angel

Happy House


Nhân vật:

Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Sun: Thần tượng tuổi teen.

Bạch Ngưng: Hiệu trưởng trường cấp III Minh Đức cũ

Thôi Khởi Thánh: Hiệu trưởng trường cấp III Sùng Dương cũ

Nhã Văn: Trợ lý chủ tịch trường Minh Dương


ONE

“Hựu Tuệ không sao chứ? Làm tôi sợ hết hồn…”

“Tôi chỉ lo Hựu Tuệ nếu biết chuyện chắc không chịu đựng nổi mất…”

“Vũ và Tuệ sao lại ở đây chứ?...”



Ôi… đau đầu, tức ngực quá…

Mình đang ở đâu thế này? Mình còn sống ư?

Tôi thấy đầu mình nặng trĩu, không thể phân biệt đâu là thật, đâu là mơ nữa. Những tiếng bàn tán xôn xao cứ dội vào tai, tôi muốn mở mắt ra nhìn xung quanh xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng mi mắt cứ như bị dính chặt lại, không tài nào mở ra được!

“Tô Cơ! Hựu Tuệ vẫn chưa tỉnh à?”

Ồ, là giọng của Lý Triết Vũ.

“Ừm, vẫn chưa tỉnh, nhưng cậu cứ yên tâm, Hưu Tuệ chỉ bị đập nhẹ một cái thôi mà! Hựu Tuệ còn sống dai hơn cả giun đất, không có chuyện gì đâu!”

Hèn chi đầu mình đau thế, bị ai đấy đánh lén ư?

Nhưng con nhỏ Tô Cơ to gan thật, giám ví công chúa này với giun đất à?

“…Đúng rồi, Lý Triết Vũ! Sao cậu và Hựu Tuệ lại ngất xỉu ở giếng cổ nhỉ? Tối qua mama tôi nhận được điện thoại của thầy tuần tra, thầy ấy nói cậu và Hựu Tuệ đến đó tìm kho báu! Nghe thấy vậy, mama tôi giận dến tím mặt.”

Tôi và Lý Triết Vũ đi tìm kho báu ư? Tô Cơ đang nói linh tinh gì thế?

“ Tối qua tôi và Tuệ nói chuyện với nhau trên nóc khu biệt thự số 23, sau đó tôi ngủ quên mất. Khi tôi tỉnh dậy thì không thấy Tuệ ở đó nữa. Thấy lo cho Tuệ nên tôi mới đi theo, ai ngờ bị đánh lén…” Lý Triết Vũ nói như tự trách mình.

“Hả? Bị đánh lén á? Thế cậu có nhìn thấy tên đánh lén hai người không?”

Câu hỏi của Tô Cơ khiến tôi bồi hồi nhớ lại việc xảy ra tối hôm qua, từng mảnh ghép kí ức dần dần hiện lên trong đầu…

Tiếng bước chân kì lạ ở khu biệt thự số 23… Còn cả bóng đen bí ẩn nữa…

“Không nhìn thấy, nhưng…”

Chiếc nhẫn màu bạc?

Đúng rồi, đó là chiếc nhẫn mà Lý Triết Vũ đã từng đeo! Lẽ nào khoảnh khắc tôi bị đánh ngất đi, Lý Triết Vũ đã đi theo tôi?

Rầm!

Đúng lúc tôi cố mở mắt ra nhìn thì cánh cửa bật mạnh, một tiếng đọng lớn vang lên làm tôi giật mình.

“Kìa, Huyền, Hiểu Ảnh! Hai người làm gì mà thở hổn hển thế?”

“Vũ! Không xong rồi!” Lăng Thần Huyền dường như rất căng thẳng, hắn thở dốc, giọng nói đầy lo lắng,”Tôi và Hiểu Ảnh vừa từ trường về , tôi nghe chú Khởi Thánh nói có người tố cáo với hiệu trưởng Bạch Ngưng là cậu và Hựu Tuệ đang bí mật điều tra kho báu ở khu biệt thự số 23, họ còn nói có bằng chứng hẳn hoi. Ngày mai hai cậu sẽ bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng, nếu đúng như vậy thì các cậu sẽ bị đuổi học đấy.

“Cái gì? Tố cáo tụi tôi bí mật điều tra kho báu ở khu biệt thự số 23 ư? Sao lại thế?” Nghe Lăng Thần Huyền nói vậy, tôi bật dậy như lò xo.

“Hựu Tuệ! Bà tỉnh rồi à? Bà vẫn ổn chứ?...”

“Tuệ, Vũ! Hai người mau nghĩ cách đi!” Không đợi Tô Cơ nói hết câu, Lăng Thần Huyền kéo Tô Cơ ra, hốt hoảng nhìn tôi và Lý Triết Vũ,“Nếu cứ đà này thì hai người sẽ bị đuổi học thật đấy!”

“Hu hu hu hu! Hiểu Ảnh không muốn Hựu Tuệ và Vũ bị đuổi học đâu!”

“Hựu Tuệ… Vũ… Chúng ta phải làm thế nào đây?”

“Đợi đã…” Không còn thời gian ngồi ca cẩm nữa, tôi vội vàng tóm lấy tay trái của Lý Triết Vũ, rồi nhìn cậu ấy chằm chằm, “Lý Triết Vũ, chiếc nhẫn bạc của cậu đâu rồi?”

“Hựu Tuệ, hóa ra em cũng nhìn thấy à!” Lý Triết Vũ mỉm cười đau khổ, định nói gì đó nhưng lại thôi.

“Hựu Tuệ! Bây giờ là lúc nào mà cô còn tâm trạng nói chuyện yêu dương hả?” Lăng Thần Huyền lắc đầu ngán ngẩm, “Vũ không đeo nhẫn từ lâu lắm rồi, chỉ có Kim Nguyệt Dạ vẫn còn đeo thôi!”

Kim Nguyệt Dạ ư?

Vậy… tối qua người mà tôi nhìn thấy là…

Mặt tôi trắng bệch quay sang nhìn Lý Triết Vũ. Cậu ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Tôi cảm thấy như có một tảng đá nặng nghìn cân đè lên tim mình.

Tôi ngốc quá … Cần gì phải đoán già đoán non chứ? Chắc chắn mọi chuyện do Sun và Kim Nguyệt Dạ dựng lên.

Tôi còn nuôi hi vọng gì nữa…

“Hựu Tuệ, đừng lo…” Lý Triết Vũ nãy giờ im lặng đột nhiên quay sang nhìn tôi, rồi mỉm cười an ủi, “Tin tôi đi, dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng luôn ở bên em.”

“Lý Triết Vũ…”


TWO


“Mời em Tô Hựu Tuệ đến phòng hiệu trưởng gấp!”

“Mời em Tô Hựu Tuệ đến phòng hiệu trưởng gấp!”

Sáng hôm sau, tôi chưa kịp bước vào lớp thì loa trường đã vang lên inh ỏi, tôi đành phải mang theo cặp sách đến phòng hiệu trưởng.

Vừa mở cửa bước vào, tôi đã cảm thấy không khí trong phòng ngột ngạt vô cùng, có vẻ như không thể thở được.

Lý Triết Vũ đến trước tôi. Cậu ấy ngồi trên chiếc ghế đặt giữa phòng, vẫn điềm đạm uống trà bình thường. Cô hiệu trưởng Bạch Ngưng, thầy hiệu trưởng thôi, thầy Nhã Văn nghiêm nghị ngồi trước mặt cậu ấy chẳng khác nào “hội đồng thẩm vấn”, thế mà Vũ vẫn vô cùng bình thản, cứ như thể đến đây để dự tiệc trà vậy!

“Ô, Hựu Tuệ đến rồi hả? Hình như sắc mặt cô không được tốt lắm!” Một giọng nói mỉa mai vang lên.

Tôi co rúm người lại, nhìn về phía ra giọng nói đó. Kim Nguyệt Dạ cũng bước vào phòng từ lúc nào. Hắn nở nụ cười đầy ẩn ý, rồi nhìn tôi chằm chằm như thể đọc thấu tâm can tôi.

Đáng ghét! Hắn dám giễu cợt tôi à?

Tôi trừng mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ, sau đó đến ngồi cạnh Lý Triết Vũ.

“Dạ, cậu cũng đến hả?” Lý Triết Vũ mỉm cười hỏi Kim Nguyệt Dạ.

Kim Nguyệt Dạ quay đầu sang gật đầu với Lý Triết Vũ: “Với tư cách là ứng viên quản lí khu biệt thự số 23, tôi đương nhiên có quyền biết đầu đuôi chuyện này, hơn nữa thầy hiệu trưởng Thôi bảo tôi đến đây nghe.” Kim Nguyệt Dạ vừa cười gian gian vừa nhìn tôi chòng chọc, không hiểu sao tôi bỗng thấy căng thẳng vô cùng.

Bóng đen đánh lén tôi… lẽ nào đúng là hắn…

“Tô Hựu Tuệ, Lý Triết Vũ”, cô hiệu trưởng Bạch Ngưng nghiêm nghị nhìn chúng tôi, “chắc các em đã biết chúng tôi gọi các em lên đây là có chuyện gì rồi, các em còn gì để nói nữa không?”

Tôi và Lý Triết Vũ hết nhìn nhau, rồi lại quay sang nhìn ba thầy cô.

Thưa thầy cô, tối hôm qua em và Lý Triết Vũ đúng là có đến chỗ giếng cổ, nhưng chúng em không hề điều tra kho báu, em nghĩ đây chỉ là hiểu nhầm thôi ạ.”

“Hả? Vậy ư?” Cô Bạch Ngưng chau mày, “Tô Hựu Tuệ, đừng quên trường đã dạy em thế nào, làm người quan trọng nhất là phải thành thật!”

“Thưa cô, em xin thề, em không hề nói dối ạ!” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô Bạch Ngưng, sau đó trả lời rất dứt khoát.

“Được rồi.”Cô Bạch Ngưng thở dài, “Em có thể nói cho biết, đêm hôm đó tại sao em lại ngất xỉu bên giếng cổ được không?”

“Vì em muốn đi theo Kim…” Vừa nói đến chữ “Kim”, tôi đã ngậm chặt miệng lại.

Làm thế nào đây? Có nên nói ra không? Nói rằng tối đó trước khi ngất đi tôi nhìn thấy chiếc nhẫn bạc ư?...Nhưng nếu thế… Kim Nguyệt Dạ sẽ bị lôi vào chuyện điều tra kho báu…

Trời ơi! Tôi bị làm sao vậy? Đến nước này còn đi lo cho Kim Nguyệt Dạ! Đến thân mình lo còn chẳng nổi nữa là… Nhưng nếu tối qua đúng là hắn đánh lén làm tôi ngất đi… thì chính hắn là hung thủ hãm hại tôi… Nhưng tôi…

Chẳng hiểu sao tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào sự thật tàn khốc này. Biết đâu… tôi đã nhìn nhầm, biết đâu tất cả chỉ là sự hiểu nhầm? Hơn nữa, tôi cũng chẳng có bằng chứng rõ ràng gì cả…

Cuối cùng tôi mím chặt môi, lựa chọn cách im lặng.

“Em muốn đi theo ai?” Thầy hiệu trưởng Thôi hỏi dồn. Giọng thầy đã cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi.
“Dạ, em…” Tôi bối rối nhìn các thầy cô.

Trời ơi… cũng tại tôi cứ ấp a ấp úng làm mọi người càng nghi ngờ tôi và Lý Triết Vũ hơn!

“Em… em nghe thấy tiếng động lạ, cho nên em đi xem đã xảy ra chuyện gì…”

“Chỉ thế thôi sao? Chứ không phải em đi tìm kho báu à?” Hiệu trưởng Bạch Ngưng cao giọng hỏi.

“Thưa cô, không phải em muốn tìm kho báu mà là có người hãm hại em, nhân lúc em mất cảnh giác người đó đã đánh em ngất đi!” Đối mặt với những câu chất vấn lạnh như băng của cô Bạch Ngưng, tôi hoang mang tột độ.

“Hựu Tuệ…” Lý Triết Vũ vỗ nhẹ vào vai tôi, rồi khẽ nhắc nhở, “Bình tĩnh đã nào…”

Thôi chết! Bây giờ tôi mới nhận ra ban nãy mình hơi kích động quá.

“Vậy à…” Hiệu trưởng Bạch Ngưng trầm giọng, “Thầy Thôi, thầy lấy hộ tôi cái kia ra.”

Cái gì vậy?

Thầy Thôi rút chiếc túi nhựa trong ngăn kéo bàn ra, bên trong có đựng mấy thứ, có vẻ nằng nặng.

“Hựu Tuệ, khi chúng tôi tìm thấy em trong giếng cổ, tay em đang cầm chặt thứ này.” Thầy Thôi nhìn tôi rồi nói với giọng rất lạnh nhạt.

“Bản đồ các cung hoàng đạo ư?” Tôi tròn mắt nhìn, không thể tin được trong túi nhựa lại là bản đồ các cung hoàng đạo.

Tại sao… tại sao khi tôi ngất đi trong tay lại có tấm bản đồ này?

“Hựu Tuệ, nhà trường đã cấm việc điều tra về kho báu, vậy tại sao trong tay em lại cầm tấm bản đồ này?” Cô Bạch Ngưng ngiêm mặt thấy tôi thấy bối rối vô cùng.

“Em…em không… Bức hình này không phải là…”

Tôi cố gắng giải thích, nhưng tôi biết nói thế nào đây? Tôi đưa mắt nhìn Lý Triết Vũ, nhưng Vũ vẫn im lặng, không biết cậu ấy đang nghĩ gì.

“Bị đánh ngất đi? Sao lại thế…”

Lúc lòng tôi đang rối như tơ vò thì một giọng nói khe khẽ vang đến bên tai. Tôi quay sang nhìn thì bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Kim Nguyệt Dạ. Nét mặt hắn rất khó hiểu, nhưng ngay lập tức hắn lại vờ vịt mỉm cười để che giấu vẻ mặt đó.

“Thưa cô, chỉ có em và Hựu Tuệ biết bản đồ các cung hoàng đạo, bây giờ nhân chứng, vật chứng đều đủ cả, em nghĩ không cần phải giải thích thêm gì nữa…”

Kim Nguyệt Dạ!

Tôi trừng mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ. Hắn đang cười rất quái đản, chăm chăm nhìn tôi và Lý Triết Vũ.

Tôi tức run cả người.

“Kim Nguyệt Dạ, cậu quá đáng vừa thôi!” Tôi tức tối nhìn Kim Nguyệt Dạ.

“Tôi chỉ nói sự thật thôi mà.” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười rồi nhún vai. “Hựu Tuệ à, dám làm thì dám nhận, các thầy cô sẽ phán xử công bằng.”

Lúc này tôi chẳng con nghĩ gì được nữa, nỗi căm phẫn dồn lại trong lồng ngực như muốn nổ tung ra!

“Tôi đã làm gì sai nào? Thực hư thế nào chỉ có cậu là biết rõ nhất! Được thôi! Muốn tôi nói ra sự thật thì tôi sẽ nói cho bằng hết!” Tôi nhìn thẳng vào mắt Kim Nguyệt Dạ, “Tối hôm đó em đi theo tên trộm đột nhập vào khu biệt thự số 23 nên mới đến chỗ giếng cổ! Tên trộm đó chính là Kim Nguyệt Dạ! Sau đó, em bị cậu ta đánh ngất đi!”

Tôi vừa nói xong, cả văn phòng im lặng đến đáng sợ.

Mắt cô Bạch Ngưng sáng lên, thầy hiệu trưởng Thôi thì kinh ngạc, còn thầy Nhã Văn vẫn ngồi yên không nói gì.

Lý Triết Vũ lặng lẽ nhìn tôi.

“Hựu Tuệ, cô nói đùa gì thế?” Kim Nguyệt Dạ ngẩn người nhìn tôi, sau đó cười phá lên, “Nói dối thì cũng phải biết cách chứ, tối hôm đó tôi làm thêm ở happy house, thầy Nhã Văn có thể làm chứng.”

Lời nói của Kim Nguyệt Dạ như bóp chặt tim tôi lại, tôi cố gắng mở to mắt nhìn mọi người, nhưng sao tôi thấy khó thở thế này?

“Thầy hiểu rồi.” Thầy Nhã Văn bấy giờ mới lên tiếng, rồi đưa mắt nhìn chằm chằm Lý Triết Vũ, “Tập đoàn Lý Thị và trường Minh Dương đã thỏa thuận với nhau, ban lãnh đạo nhà trường sẽ nhanh chóng xử lý êm đẹp chuyện này. Bây giờ tôi tuyên bố, chuyện này đến đây là kết thúc, hi vọng tất cả mọi người ở đây sẽ không nói chuyện này ra ngoài.”

Nhà trường đã thỏa thuận với tập đoàn Lý Thị ư? Mọi chuyện đến đây là kết thúc sao?

Tôi ngạc nhiên, hết nhìn thầy Nhã Văn, rồi lại nhìn Lý Triết Vũ, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao cả.

“Có điều…” thầy Nhã Văn quay sang nhìn tôi, “Khu biệt thự số 23 phố Angel là biểu tượng của trường Minh Dương, cho nên không thể để nó có điều tiếng gì. Hựu Tuệ, chuyện em tự ý điều tra kho báu vẫn con chưa sáng tỏ nên nhà trường quyết định, ngày mai sẽ tước quyền quản lý khu biệt thự số 23 của em, nhiệm vụ này sẽ do Kim Nguyệt Dạ tiếp nhận.”

“Thầy bảo sao cơ ạ?”

Giọng nói dứt khoát của thầy Nhã Văn như đòn giáng mạnh vào đầu tôi.

Tôi tròn mắt nhìn thầy Nhã Văn và hai thầy cô hiệu trưởng.

“Thôi, các em lên lớp đi.”Thầy Nhã Văn giơ tay ra hiệu”Ngày mai nhà trường sẽ chính thức dán thông báo tước quyền quản lý khu biệt thự của em Tô Hựu Tuệ...