Polly po-cket

Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm

Posted at 25/09/2015

356 Views

Câu chuyện tình yêu của nhà khoa học và cô nữ sinh khoa Điện khí xinh đẹp trong sách cuốn hút người đọc bởi những cảm xúc tréo ngoe, mâu thuẫn nhưng đầy ngọt ngào và lôi cuốn…

Mãi mãi là bao xa tác phẩm của Diệp Lạc Vô Tâm – nữ tác giả ngôn tình nổi tiếng được rất nhiều độc giả trên các trang mạng văn học của Trung Quốc yêu thích.

Mãi mãi là bao xa là một trong số những tác phẩm hay nhất của Diệp Lạc Vô Tâm, ngay từ khi sắp xuất bản đã được các độc giả trẻ Việt Nam háo hức đón chờ.


Điều gì ở Mãi mãi là bao xa và những tác phẩm văn học của Diệp Lạc Vô Tâm lại là những "cái bẫy" ngọt ngào với độc giả đến thế? Vẫn là những câu chuyện yêu đương muôn thủa, chuyện tình yêu đã quá nhiều văn sĩ xây dựng thành công và thậm chí để lại dấu ấn khó phai qua những tác phẩm điện ảnh kinh điển. Vậy nhưng khi đọc tác phẩm của Diệp Lạc Vô Tâm, điều khiến người đọc lôi cuốn chính là cái cảm giác những nhân vật mà tác giả này xây dựng hình như đã được gặp ở đâu đó ngoài đời thực…

Trước tiên, phải kể đến cách xây dựng nhân vật của nữ nhà văn này. Cô luôn để những nhân vật của mình ở một nấc cao nhất trong bảng xếp hạng, "đẹp trai nhất, nho nhã nhất, khí chất nhất hoặc giang hồ nhất". Những nhân vật được xây dựng theo chỉ số hoàn hảo ấy lại không hề sến, không hề nhạt mà trái lại, lôi cuốn, hấp dẫn và rất thực.

Bạch Lăng Lăng, nữ sinh khoa Điện khí, trẻ trung, xinh đẹp và rất tự hào khi quen được một người bạn lý tưởng qua mạng. Chàng du học tại một trường nổi tiếng ở Mỹ, có nickname "nhà khoa học - Mãi mãi là bao xa". Qua những cuộc chuyện trò trên QQ, Lăng Lăng đã gắn bó với chàng trai đó lúc nào cô cũng không hay. Cảm xúc lớn dần, sự chia sẻ lớn dần và đến một ngày cô phát hiện ra mình đã yêu người con trai tài giỏi và không một chút khuyết điểm ấy.

Nhưng sự tỉnh táo giúp cô ý thức được rằng, thế giới mạng chỉ là ảo. Họ ở cách nhau cả một đại dương mênh mông. Anh lại quá xuất sắc và ưu tú. Mối quan hệ của họ sẽ không có kết quả gì. Nhất là khi anh thông báo, nếu anh tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu lần này, rất có thể anh phải định cư bên Mỹ, mãi mãi không trở về. Cô đã tỉnh táo đưa nick của anh vào danh sách đen, không bao giờ xuất hiện khi cô đăng nhập QQ nữa…

Một năm trôi qua, Lăng Lăng tưởng đã quên đi “nhà khoa học - Mãi mãi là bao xa” ở bên kia thế giới của mình. Bên cô đã có Uông Đào, bạn trai, người mang lại cho cô cảm giác an toàn, người cô muốn lấy làm chồng dù cảm xúc dành cho anh chưa hẳn là tình yêu. Cô bảo vệ đề án tốt nghiệp. Uông Đào luôn quấn quýt bên cô…

Và điều bất ngờ trong buổi bảo vệ đề án, Dương Lam Hàng, một giảng viên trẻ vừa trở về từ MIT, trường đại học danh tiếng của Mỹ, xuất thân từ một gia đình danh giá, đã tới tham dự buổi bảo vệ của cô và đưa ra những câu hỏi phản biện thật khó chịu. Tất cả các nữ sinh trong trường đều ngưỡng mộ và ao ước được trở thành bóng hồng trong trái tim của Dương Lam Hàng, nhưng với cô, đó đúng là ông thầy “biến thái”. Sự trớ trêu của số phận đưa đẩy khiến cô ngày càng tiếp xúc với anh nhiều hơn. Và chính anh là người gợi ý và nâng đỡ cho cô học tiếp thạc sĩ để có cơ hội ở lại trường.

Uông Đào, chàng trai cô tưởng mình sẽ lựa chọn đã khiến cô hoàn toàn thất vọng khi trong một lần say rượu, anh đã không kìm chế được mình và có những hành động vượt quá giới hạn với cô. Nhờ có Trịnh Minh Hạo, người bạn thân của Uông Đào và cũng là chàng sinh viên âm thầm yêu cô bấy lâu, giải cứu, cô đã thoát khỏi cảm giác hụt hẫng và quyết tâm từ bỏ mối quan hệ mà cô không thực sự yêu.

Thời gian học thạc sĩ, Lăng Lăng được Dương Lam Hàng hướng dẫn. Sự quan tâm và chăm sóc của người thấy từng bị cô nguyền rủa là "biến thái" này dần dần khiến trái tim cô thực sự xao động. Khi nhận thấy tình cảm dành cho thầy Dương cứ lớn dần, Lăng Lăng đã quyết định chọn Mãi mãi là bao xa và rời bỏ thầy Dương. Nhưng rồi, cuối cùng khi cô phát hiện Dương Lam Hàng và Mãi mãi là bao xa không những có rất nhiều điểm giống nhau mà hai người đó, một ảo, một thực kia đều là một con người bằng xương bằng thịt, luôn ở bên cô, yêu thương và chăm sóc cho cô từng ngày, cảm xúc vỡ oà…

Nhưng liệu cô học trò xinh đẹp nhưng hoàn cảnh xuất thân bình thường này có thể trở thành nàng dâu trong một gia đình thượng lưu, con trai một gia đình chủ một chuỗi siêu thị hạng sang? Sức hấp dẫn của tác phẩm này giống như một sợi chỉ xuyên suốt tác phẩm, khiến người đọc bị lôi cuốn và mê đắm…


Mở đầu


Tháng tư, mùa anh đào nở hoa rực rỡ.

Hoa đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong gió. Lăng Lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập trời.

Cô yêu nhất hoa đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của nó.

Có người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân gian.

Lăng Lăng nói: Không! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng. Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ rồi.

Bạn đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?

Có người hỏi: Người con trai như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng?

Bên cửa sổ, chậu hoa nhài lại nở, hương thơm tươi mát giống như mùi của người đó.

Gió nhẹ thổi qua trước khung cửa, mang hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.

Lăng Lăng nói: Một người con trai làm cho người con gái không thể quên...

Nhân nùng như mực, vị đạm như trà. (con người nồng nàn như mực, hương vị thanh đạm như trà)

Có người hỏi: Có thể kể cho bọn tớ nghe một ít chuyện xưa của cậu không?

Lăng Lăng nói: Được, nhưng chuyện cũ dài lắm, không biết nên bắt đầu từ đâu đây...

...

Quan Tiểu Úc nói: Vậy trước hết để tớ giới thiệu sơ qua với mọi người các nhân vật trong câu chuyện đi, người nào người nấy đều tuyệt!

Tâm Tâm nói: Nếu không muốn nghe cô ấy dông dài thì mời nhảy sang chương ba, để tớ kể cho mọi người một câu chuyện tình lãng mạn năm xưa...



Chương 1


Hôm nay đối với Quan Tiêu Úc là một ngày chấn động, cô phải chuyển sang phòng trọ mới.

Kéo theo túi lớn túi nhỏ đổi phòng tất nhiên không phải chuyện gì to tát, điều khiến cô kích động là bạn cùng phòng mới lại chính là người bị các cô mắng suốt ba tháng nay, hông nhan họa thủy không hẹn mà gặp – Bạch Lăng Lăng!

Nói thật, dùng cụm từ "hồng nhan họa thủy" để miêu tả Bạch Lăng Lăng có hơi khoa trương, nhưng nếu đi hỏi Tâm Di, bạn cùng phòng với Tiểu Úc ở đại học thì chắc chắn cô ấy sẽ không nói thế.

...

"Bạch Lăng Lăng!"

"Quan Tiểu Úc!"

Câu đầu tiên hai người chào nhau trong lần gặp đầu tiên là như vậy.

Tiểu Úc nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá từ trong ra ngoài cô bạn cùng phòng mới, Bạch Lăng Lăng hoàn toàn khác hẳn so với hình dung của cô.

Mái tóc đen mềm mại chấm eo buông xõa tự nhiên, làm tôn lên làn da mịn màng trắng nõn, dáng người cao gầy cân đối bên dưới lớp áo ngủ rộng thùng thình vẫn lộ ra những đường cong quyến rũ. Tuy thoạt nhìn giống như hơi thiếu ngủ, nhưng đôi mắt thông minh trong sáng lanh lợi, vẻ mặt ôn nhu xinh đẹp nền nã khiến người trước mặt cảm thấy rất dễ chịu. Một nữ sinh như vậy nếu đi trong vườn trường hẳn sẽ tạo nên một quang cảnh tuyệt đẹp, nhưng không thể gọi là tuyệt sắc mỹ nhân, càng chẳng nhìn ra ý vị hồn xiêu phách lạc chỗ nào.

Cô có thể làm cho Trịnh Minh Hạo, người được toàn đại học T công nhận là "nhân vật đình đám", đánh nhau một trận chí tử với bạn thân nhất của anh ta ư?

Tin đồn vẫn còn phải xem lại!

Ba tháng sau, Tiểu Úc nằm trên giường trong phòng ngủ, tay ôm một quyển tiểu thuyết ngôn tình, ánh mắt lại dừng trên người Lăng Lăng.

Cô những tưởng loại nữ sinh "họa thủy" như Lăng Lăng, có thể dùng nhiều thủ đoạn này kia để lượn lờ kết thân với các nam sinh ưu tú một cách thành thạo, nhưng qua một thời gian dài quan sát, cô phát hiện Lăng Lăng mỗi ngày ngoài việc đến phòng tự học ôn bài, thời gian còn lại đều ở trong phòng ngủ, quên ăn quên ngủ ngồi trước máy tính cười ngây ngô.

Nam sinh có quan hệ mập mờ với cô đến một mống cũng không có chứ đừng nói chi yêu đương lăng nhăng.

Trong thâm tâm Tiểu Úc rất muốn chán ghét cô nhưng rốt cuộc chẳng tìm được chỗ nào để ghét.

Có điều cô cũng có nhược điểm, Lăng Lăng rất hiếm khi cự tuyệt yêu cầu của người khác cho dù có khó xử đi nữa. Cô không bao giờ so đo với người ta, cũng không để bụng chuyện gì, mọi việc cứ thoải mái. Chẳng hạn có thể vô tình nhìn thấy sổ tiết kiệm hay thẻ ngân hàng của cô để bừa khắp nơi, hết tiền thì lấy đại một cái đi rút. Cô rất ít khi đi mua sắm, không đam mê hàng hiệu, lên mạng thấy bộ quần áo nào vừa mắt thì đặt mua luôn, chờ người ta giao tới cửa, tất nhiên điều kiện tiên quyết là cô sở hữu một dáng người vượt trên cả tiêu chuẩn người mẫu. Điều khó hiểu nhất là, cô ngay cả ăn cơm cũng không đúng giờ đúng giấc, trên giá sách nhét đầy đồ ăn vặt, khi nào đói thì lấy ra ăn tạm.

Nếu bảo cô không có cá tính thì chẳng có nữ sinh nào cá tính hơn cô cả. Đằng sau vẻ ngoài hiền hòa là một con người bướng bỉnh, không ai có thể kiểm soát suy nghĩ của cô. Thậm chí cô không bao giờ chủ động tâm sự chuyện của mình, ngay cả chuyện gia đình cũng không nhắc đến, lại càng không thích nghe ngóng việc riêng của người khác.

Cho nên ba tháng vừa qua, mọi người sống với nhau hết sức hòa hợp, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ sinh hoạt hàng ngày mà thôi.

Hôm nay, Tiểu Úc rốt cuộc không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, bỏ tiểu thuyết trong tay xuống, ngồi dậy trên giường, chọn hỏi một đề tài hơi riêng tư: "Lăng Lăng, lúc tớ vừa về thì gặp anh chàng siêu đẹp trai của khoa cậu, cặp mắt hút hồn vậy mà cũng không chinh phục nổi cậu sao?"

Lăng Lăng thờ ơ lắc lắc đầu, thong thả vén lại mớ tóc rối: "Đẹp trai có mài ra cơm ăn được không?"

Tiểu Úc nghe mà muốn té xỉu, quan niệm tình yêu hậu hiện đại chủ nghĩa gì thế này, thật khiến cô tâm phục khẩu phục mà.

Tiểu Úc tiếp tục nghĩ ngợi, bò xuống giường, cầm ly nước nóng thổi thổi hỏi: "Bạn nam lần trước đến phòng ngủ của chúng ta hình như có tình ý với cậu, hắn còn nhờ tớ hỏi cậu khi nào cậu có thời gian, hắn muốn mời cậu đi ăn cơm."

"Nể mặt cậu vậy! Nhưng với điều kiện là không có lần sau đâu."

"Tại sao cậu không thử cho hắn một cơ hội? Gia đình cậu ta chắc chắn rất giàu đó."

Lăng Lăng bày ra một vẻ mặt "Tha cho tớ đi": "Theo sau cái loại con nhà giàu này có vô số con gái rình rập như hổ rình mồi, hắn mà thủy chung được với mình tớ thì tớ nhảy lầu cho cậu xem!!! Cậu ta đối với tớ chẳng qua chỉ là tò mò, muốn quen chơi vậy thôi, nếu tớ tin hắn là loại người chung thủy đến chết, không phải tớ không cưới, thì thật uổng phí hơn hai mươi năm sống trên đời."

"Vậy cậu thích dạng con trai nào?" Cô hơi nghi ngờ phải chăng Lăng Lăng rốt cuộc không thích đàn ông.

"Loại này nè!"

Thấy Lăng Lăng chỉ vào màn hình máy tính, cô tức tốc chạy lại xem, ánh mắt kinh ngạc.

Một avatar(*) hình cái đầu hói đáng yêu đang nhấp nháy trên màn hình, Lăng Lăng mở khung chat, trên đó viết:

"Chúng ta nói chuyện đã tám tiếng rồi, em không thấy đói à! Em làm ơn đi ăn cơm giùm anh đi."

Tiểu Úc nhìn đồng hồ, tám tiếng!

"Lăng Lăng, cậu cũng chưa ăn cơm sao?"

"Tớ không đói!"

Cô vừa nói vừa gõ trả lời: "Nếu anh đói bụng thì phải đi ăn đi, đừng tỏ vẻ như quan tâm em thế."

"Anh đã ăn từ sớm rồi, đồ ăn gọi bên ngoài làm cũng khá ngon, em có muốn thử không? Anh gọi họ mang đến cho em một phần."

"Thôi, đừng nói linh tinh nữa, chờ đồ ăn chỗ các anh giao lại đây thì em đã ngỏm từ đời nào!"

Cô nghĩ nghĩ lại gõ tiếp một câu:

"Không nói nữa, em đi học đây, nếu không lọt vào danh sách học lên tiến sĩ thì lão boss biến thái kia sẽ không để em toàn mạng đâu."

"Được, dạ dày của em không tốt, nhớ phải ăn gì đó rồi hẵng đi!"

"Biết rồi, nói mãi! Bye!"

Gu của cô quả nhiên thực độc đáo.

Tiểu Úc há hốc miệng hết nửa ngày, khó khăn lắm mới thốt được một câu: "Thời buổi này làm gì còn mốt yêu qua mạng nữa đâu trời!"

"Thời tớ bắt đầu yêu qua mạng, nhiều người còn chưa biết tới QQ kia... Bọn tớ chat với nhau đã hơn bốn năm rồi."

"Bốn năm? Chưa từng gặp mặt sao?"

"Anh ấy ở Mỹ, không có thời gian về nước." Lăng Lăng lắc đầu, trong ánh mắt ẩn hiện một chút tiếc nuối.

Nghe nói, thời nay yêu đương qua mạng đơn giản như sau: Yêu qua mạng = gặp mặt, lên giường, xuống giường, blacklist.

Không thể tưởng tượng cô bạn cùng phòng thiên tài này, quen biết đã vài năm mà ngay đến cả bước thứ nhất cũng chưa tới, tốc độ quả thực là rùa bò.

Tiểu Úc vừa định tiếp tục nói nhảm thì điện thoại Lăng Lăng đã reo vang.

Hai tay Lăng Lăng cầm di động, màn hình màu xanh nhạt phản chiếu ánh mắt rầu rĩ. Trong lúc cô ngẩn người nhìn dãy số gọi đến chớp nháy, đôi lông mày thanh tú tựa dãy núi xa xăm mờ ảo khẽ nhíu lại, vẻ mặt hoàn toàn không phải phiền phức, mà là một kiểu lo âu nghiêm túc.

Người gọi điện giữ vững tinh thần bám riết không tha, gọi hết lần này đến lần khác. Hơn nữa, thời gian nghỉ giữa các lần gọi rất ngắn, có thể suy ra là dùng chế độ tự động gọi lại – quả nhiên rất biết mình biết ta!

Điện thoại réo ba đợt, Lăng Lăng rốt cuộc đành đầu hàng mà nhận điện.

"Alô! Sinh nhật vui vẻ!" Giọng nói trong trẻo cùng khuôn mặt u sầu hoàn toàn không ăn nhập với nhau chút nào.

"Cảm ơn!" Một giọng nam sang sảng trong điện thoại nói: "Anh cố ý về để bắt em mời cơm anh đấy."

"Hả?!" Rõ ràng Lăng Lăng rất kinh ngạc, vội vàng ngồi thẳng dậy...