XtGem Forum catalog

Thiên thần hai mặt

Posted at 27/09/2015

331 Views

Thiên thần hai mặt là tác phẩm được dựa trên hai nhân vật trong truyện với Cô Nàng Phương Nhã - người con gái với gương mặt đầy sẹo và Jessica – một cô nàng xinh đẹp ngây ngô đáng yêu nhưng không có ký ức. Để rồi hai năm sau cô mang tình yêu với Kevin trở về Việt Nam, và bàng hoàng khi biết được uẩn khúc đằng sau sự ra đi của mối tình đầu ngày đó đều liên quan đến Cẩm Tú, con gái của trùm xã hội đen Một Mắt và cũng là người con gái cô luôn xem là bạn thân nhất.

Rồi lựa chọn của cô sẽ là gì, ở bên cạnh Kevin với con người hoàn toàn khác, hay cố gắng tìm lại chính mình của lúc xưa - một Phương Nhã với lòng tràn ngập nỗi đau và thù hận?

Liệu giữa nơi ngã rẽ của quá khứ và hiện tại, Phương Nhã có thể tìm lại cho mình được bến đỗ bình yên của cuộc đời hay vẫn tiếp tục đấu tranh với những kế hoạch trả thù không lối thoát?

Vạn vật trên đời, từ lúc sinh ra cho đến khi hình thành đều mang theo một quy luật của tự nhiên. Cũng như trái đất không ngừng xoay vòng, vận mệnh không ngừng biến đổi. Cứ trải qua mọi thăng trầm cay đắng, nếm trải nhiều biến cố trong đời thì cũng sẽ có ngày con người biết học cách làm thế nào để tồn tại.

Phương Nhã - nhân vật trung tâm của câu chuyện là một cô gái mang trái tim thiên thần. Chỉ bởi vì nỗi ám ảnh vì bị phản bội của quá khứ mà khiến cô chìm ngập trong ngọn lửa của thù hận, sau cùng ngay cả niềm tin và hi vọng cũng vụt khỏi tầm tay.

Chỉ vì lòng hận thù với mối tình đầu đã tặng cô hai chữ “phản bội”, với người bạn thân nham hiểm đội lốt thiên thần mà Phương Nhã đã luôn cho rằng: bản thân đã đánh mất đi tương lai và tuổi trẻ.

Nhưng… cũng như người ta thường nói, giông tố của cuộc đời chẳng khác nào bánh xe của định mệnh, luôn không ngừng xoay chuyển và chẳng biết đâu là điểm dừng. Chẳng những vụ tai nạn tình cờ kia khiến Phương Nhã mất đi mọi ký ức, mà còn khiến cô vướng phải tình cảm “không nói thành lời” với Kevin Nguyễn, chàng giám đốc Việt Kiều trẻ tuổi.





Lời mở đầu


Có rất nhiều khoảnh khắc trong cuộc đời, con người chúng ta bắt buộc phải trải qua nhiều mặt cảm xúc, nhiều bộ mặt khác nhau để có thể thích ứng và tồn tại. Không có người tốt nào thật sự tốt về mọi mặt, và cũng không phải người xấu nào cũng hoàn toàn xấu như mọi người thường nghĩ. Không cần nói chi đâu xa, ngay cả bản thân chúng ta cũng đã là một ví dụ cụ thể.
Mặt lễ phép khi nói chuyện với người lớn tuổi/ bậc trên.
Mặt thật khi ở nhà.
Mặt nghiêm túc khi làm việc.
Mặt đanh đá khi tiếp xúc với lũ bạn thân mà không cần phải câu nệ bất cứ phép tắc nào.
Mặt trái ngược hoàn toàn khi ở bên người yêu/ người mình thích.
Mặt cau có khi phải đối đầu với kẻ địch/ người mình ghét.
Và cuối cùng là mặt ích kỷ luôn tồn tại trong lòng của mỗi con người!
Có đúng vậy không?
“Thiên Thần Hai Mặt”, có lẽ khi người đọc nhìn vào ắt sẽ ấn tượng bởi cái tên của nó và nhất định sẽ thắc mắc nội dung bên trong rốt cuộc là gì. Thật ra nội dung của nó cũng chính là điểm nhấn cho cái tên này, vì một người dù có lương thiện đến mấy thì trong long của họ vấn mang nhiều bộ mặt khác nhau. Điển hình là cái thiện và cái ác!
Có lẽ mọi người không biết, trước khi tác phẩm này được hình thành, tôi đã từng nghĩ sẽ viết ra nó như một câu chuyện ngắn. Nhưng không hiểu sao khi đã viết rồi thì cảm xúc càng dạt dào, ý tưởng cứ tuôn ra ào ạt và thế nên, Thiên Thần Hai Mặt chính thức ra lò ^^~!
Để tác phẩm này có thể thành công và nhận được nhiều lời khích lệ cũng như sự ủng hộ bên phía các độc giả, thì nhất định không thể không nói đến cha mẹ của tôi bậc sinh thành đã nuôi nấng tôi nên người. Chính vì những nụ cười tự hào trên môi của họ , những lời động viên mà họ dành cho tôi cũng chính là động lực lớn nhất khiến tôi hoàn thành “Thiên Thần Hai Mặt”.
Bác Việt và Bác Tỵ, những người đã khích lệ, cổ vũ tinh thần để tôi có thể đến với niềm đam mê và ước muốn của mình.
Chị Hai, người chị đã thân thiết luôn ủng hộ tôi với những tác phẩm dù là dở dang hay đã hoàn thành.
Chị Quỳnh Như- một người đã có công không nhỏ trong việc đóng góp ý kiến vào những chương đầu tiên của “Thiên Thần Hai Mặt”.
Và cuối cùng, là lời cảm ơn chân thành sâu sắc đến các độc giả, một yếu tố khá quan trọng để tác động đến ý chí cầu tiến và phấn đấu để tôi có thể hoàn thành nên tác phẩm này.
Tôi rất cảm ơn và tôi yêu tất cả mọi người! I love all

La Thùy Dương


Chương mở đầu


Đau thương


Mỗi người đều có quyền lựa chọn cho mình một con đường…
Có những người đã từng trải qua cuộc đời tăm tối, cuối cùng mệt mỏi dừng chân nơi ngã rẽ giữa thiên đường và địa ngục.
Cũng có những người, vì sống trong cảnh bần hàn bị tâm tính những kẻ dưới đáy xã hôi chà đạp, khiến bản thân dần mai một lương tâm. Cuối cũng trở thành loại người chỉ biết hành hạ lên nỗi đau của người khác để tìm thú vui cho riêng mình.
Sống trên đời, dù người tốt hay người xấu cũng đều có mục đích riêng của họ.
Không có định luật nào bất biến, cũng không có thứ gì gọi là hoàn hảo. Để sinh tồn trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm, tính cách của con người cũng dần bị biến đổi!

***********

“Mày là con quỷ cái. Đồ hồ ly tinh!”
“Xèo xèo!!!!!”
“Á!!!!Đau....đau quá, trời ơi,mặt tôi!!!!!”
Phương Nhã loạng choạng, ôm mặt té nhào xuống đất, âm thanh hao mòn của axit đang từ từ phá hủy dung nhan, gương mặt cô. Từ cánh tay trái, bả vai trái cho đến phần ngực đều bị nung nóng, tan chảy da thịt. Cô đau đớn, thét lên giữa bóng đêm tĩnh mịch, vang vọng khắp con hẻm. Người con gái tay cầm chai axit trước mặt Phương Nhã, đang nhìn cô với đôi mắt rực lửa, cắn môi lại như đang kiềm chế cơn giận đang trào sôi trong lòng, tức thì quay sang bọn mặc đồ đen đứng xung quanh mình, nói như ra lệnh:
“Xử lý đi!”
Dứt lời, bọn côn đồ hung hăng mặc áo đen đó liền xấn tới, đánh túi bụi lên người Phương Nhã. Cô yếu ớt nói không ra hơi, máu hộc ra miệng, vừa đau đớn ôm mặt vừa lấy tay che chắn cả người, cố đỡ những đòn đánh tới tấp của bọn côn đồ. Người cô đau nhói lên, ruột gan quặn thắt, máu lại tràn trề ra miệng, mặt mũi sưng vù, cộng thêm sự đau đớn của việc hao mòn axit còn đang hành xác da thịt. Quá đau đớn, người thì quằn quại, cô khóc thét lên:
“Đau quá, đừng đánh nữa! Quốc Thịnh, cứu em!!!!!!!!”
Cô gái ban nãy cầm chai axit kia đang đứng dựa vào tường theo dõi trò hay, thấy thế liền cười nhạt, sấn số tới nắm túc Phương Nhã giật lên gần sát mặt mình, nghiến răng nói:
“Mày nghĩ với bộ mặt lúc này của mày còn có thể quyến rũ được anh ấy sao? Thật ngây thơ, Quốc Thịnh yêu mày chỉ vì mày đẹp thôi! Nhưng bây giờ thì sao? Chậc chậc, xấu đến mức này rồi. Sau này sẽ không còn quyến rũ cướp bạn trai người khác được nữa!”
Phương Nhã run rẩy nhìn người con gái trước mặt mình, đôi mắt đau thương đầy giọt lệ chảy trên khóe mắt, miệng đầy máu cố gắng cất tiếng:
“Cẩm Tú! Tại sao…chúng ta là bạn cơ mà?”
“Cái gì? Bạn? Hahaha, mãy nghĩ con gái của ông trùm Một Mắt khét tiếng lại có thể kết bạn với con nhỏ hèm mọn như mày sao? Gia đình máy thế nào? Cha thì nghiện ma túy, mẹ thì cờ bạc. Nợ chất đầy đầu phải vay tiền khắp nơi kia kìa” – Cẩm Tú dừng lại mấy giây, rồi lại khinh khinh thi thầm bên tai Phương Nhã- “Tiện thể tao cho mày biết, ba mẹ của mày đã mượn tiền của bọn cho vay nặng lãi, mà chủ nợ lại là ba của tao!!!!”
Đôi mắt Phương Nhã đỏ ngầu, sâu trong đó là cái bóng tàn độc của Cẩm Tú. Hình tượng người con gái nhu mì luôn thân thiện chạy đến bên cô, hỏi han ân cần, hóa ra tất cả đều là giả dối!!!
“Ba mẹ mày đã trốn nợ, ba tao điên tiết lùng sục khắp Quận 4 này cũng không thấy bóng dáng ông bà già mày đâu. Nên đành phải trút món nợ lên đầu đứa con của họ thôi!!!!”
Tim Phương Nhã co thắt lại, cô rên rỉ vì axit đang ngấm ngần phá hủy từng thớ thịt trên người, đau đến buốt óc, cả người như co rút lại, tay giữ chặt áo Cẩm Tú, hét lên:
”Cô…”
Chát!
Năm đầu ngón tay in trên mặt Phương Nhã ngay tức khắc. Cẩm Tú nghiến răng nghiến lợi gào lên:
“Mày kêu cái gì??? Oan ức lắm sao? Đau khổ lắm sao? Biết điều thì hãy tự nhắm mắt coi như là xui xẻo nên mới gánh lấy hậu quả này đi! Còn nữa, đừng có mà tơ tưởng đến Quốc Thịnh! Anh ấy là của tao!”
Cẩm Tú vừa nói vừa vỗ bốp bốp lên má sưng vù của Phương Nhã, hai mắt sứng húp, một bên má đã bị phỏng nặng, quần áo cũng rách rưới cùng ”chiến tích” của vụ tạt axit ban nãy.
Bất lực, miệng kêu ú ớ, Phương Nhã không còn sức lực để phản kháng nữa, đầu óc quay cuồng, vết đau âm ỉ trên người nhói lên từng hồi, khiến cô ngã xuống đất bất tỉnh. Trước khi rơi vào trạng thái vô thức, cô còn nghe thấy loáng thoáng lời nói khinh miệt của người từng là bạn thân nhất của mình.
“Nếu không phải vì Quốc Thịnh, tao có chết cũng không làm bạn với mày”
Ngày đó, bầu trời âm u, mây đen tối mịt, trời như nổi dông tố, đường không một bóng người. Một cô gái vật vã với nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, ngất lịm ngay trên đường vắng cho đến sáng ngày hôm sau, một người lạ tốt bụng đã đưa Phương Nhã vào bệnh viện. Khi đó, khuôn mặt xnh đẹp của cô đã bị hủy hại gần phân nửa…
Cuộc sống hoàn toàn không ai đoán trước được chữ ngờ, số phận của Phương Nhã, cuộc đời của Phương Nhã, ngay từ giây phút đó tất cả đều biến đổi.
Trong những ngày nằm viện, Phương Nhã dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác. Cô thường hay khóc và sợ hãi, tâm trí không lúc nào được yên, trong lòng luôn có cảm giác bản thân sẽ bị bỏ rơi ột mình. Cứ như vậy, những ngày tiếp theo sau đó, cuộc sống của Phương Nhã là những chuỗi ngày của địa ngục.
Cô nhớ anh, nhớ người con trai mà bản thân vô cùng yêu sâu đậm. Chỉ cần anh xuất hiện và ôm cô vào lòng thôi. Chỉ cần như vậy, Phương Nhã có lẽ sẽ sẵn sàng bỏ mặc tất cả.
Thế nhưng đã bốn ngày trôi qua, những người đến phòng bệnh của cô ngoại trừ y tá thì toàn bộ đều là người thân của những bệnh nhân cùng phòng. Bóng dáng chàng trai cô mong gặp nhất, thậm chí dù một lần cũng chưa từng xuất hiện.
Mãi cho đến ngày cuối cùng của tuần, anh mới chủ động bắt liên lạc qua điện thoại di dộng. Trái tim Phương Nhã ngỡ như đã tìm được cho mình một chút hi vong mỏng manh thì bất chợt liền vỡ òa mang theo những giọt nước mắt:
“Nhã! Chúng ta chia tay nhé! Anh yêu em, nhưng… anh yêu gương mặt của em hơn! Rất tiếc, anh không chịu đựng được khi suốt ngày phải ở bên cạnh một người xấu xí như em! Anh không làm được! Xin lỗi!”
Hệt như đâu đó vang lên tiếng âm thanh vỡ nát.
Hệt như mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu được bùng phát dữ dội, cổ họng nghẹn ứ không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, nỗi chua xót tủi nhục dâng lên khiến mọi thứ như bị hủy diệt, tất cả!
Thà rằng những ký ức đẹp đẽ nhất không hề tồn tại trên cõi đời. Còn hơn khi bản thân vấp ngã một lần, rồi ngoảng đầu lại mới biết được rằng thì ra ta chẳng còn ai bên cạnh.
Phương Nhã sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường, cuộc sống không khá giả nhưng lại được yêu thương che chở hơn bất cứ ai trên đời. Chỉ khi năm cô 14 tuổi, gia đình êm ấm hạnh phúc bấy lâu tưởng chừng vững bền như núi thái sơn lại tan vỡ một cách nhanh chóng.
Vì áp lực tài chính gia đình, cha mẹ của Phương Nhã đã dần trở thành những người của tận cùng đáy xã hội.
Mẹ thì cờ bạc, cha nghiện ma túy. Của cải vật chất trong nhà hoàn toàn không thể đáp ứng được nhu cầu của họ. Thế rồi vay nợ khắp nơi, ngay cả đứa con ruột họ cũng bỏ lại, trốn chạy đến nơi nào cô cũng không tìm được.
Phương Nhã lại càng không thể ngờ, tổ chức cho vay nặng lại lại chính là gia đình của Cẩm Tú- người đã khiến gương mặt của cô nhanh chóng bị hủy hoại bởi axit.
Cô đã từng nghĩ đến cái chết, từng nghĩ đến việc kết liễu đời mình, để giải thoát cho bản thân! Cả hai lần tự tử đều là lấy mảnh thủy tinh rạch máu nhưng được kịp thời cứu. Hai lần như thế, trái tim Phương Nhã đã ngộ ra được nhiều điều… Ông trời không muốn cô chết! Nếu cô chết đi, chẳng phải sẽ dễ dàng toại nguyện cho những kẻ đã khiến cho cô thân tàn ma dại được hả hê sao? Ông trời đã mốn cô sống, nghĩa là ngài đang bảo cô phải biết nắm lấy thời cơ, thoát khỏi số phận bất hạnh. Và vì thế, Mai Phương Nhã nhất định phải trả thù!!!
Họ, những người đã khiến cô bị tổn thương. Nhất định phải trả giá!

***********

“Này, ai đó, ai đó!”
\Đang định băng ngang qua đường, Phương Nhã bị gọi giật lại, tay của người nào đó bất chợt giữ chặt lấy tay cô, giọng nói ngọt ngào ấy vang lên khiến cô phải ngẩng mặt lên nhìn:
“Bạn kêu tôi à?”
“Phải, bạn làm rớt bóp tiền này!”- Anh chàng lạ mặt nhìn cô cười chìa bóp tiền màu nâu ra trước mặt.
Dưới ánh nắng chói chang, Phương Nhã ngẩn người nhìn thấy hàm răng trắng đều như hạt bắp của anh ta, bất giác đưa tay lên đón cái bóp theo bản năng:
“Rôi có tên, không phải ai đó!”
“À, xin lỗi! Nhưng mà này, sau này nhờ đừng bất cẩn như thế nhá! Nếu không phải tôi nhìn thấy, thì kẻ khác đã nhặt lấy làm cảu riêng rồi!”
Không hiểu sao, lúc đó cô lại ngẩn người nhìn anh như thế. Vài giây sau, giọng ngọt ngào ấy lại vang lên lần nữa khiến tim cô đập manh.
“ Bạn ơi! Bạn ơi!!!”- Anh huơ huơ tay trước mặt cô.
“Ơ, à… tôi biết rồi. Cảm ơn bạn!”
“Không có gì.”
Lại một lần nữa, anh cười thật tươi để lộ hai hàm răng trắng đều, sau đó đi thẳng về hướng ngược lại. Lập tức theo bản năng Phương Nhã mở banh túi ra, và thở phào khi mọi thứ đều còn nguyên vẹn.
Lúc đó, cô đặt tên cho anh là chàng trai ngọt ngào, trước khi bản thân biết tên thật của anh là “Vũ Quốc Thịnh”.
Ba năm trước, Phương Nhã vô tình gặp anh trên đường. Và đúng một ngày sau, cô lại tình cờ bắt gặp anh mặc đồng phục bước vào trường học. Cũng như cô, cũng như tất cả mọi người. Đó là ngày đầu tiên họ bắt đầu nhập học. Lớp học của cô, sát bên lớp anh. Bọn họ khi đó, chỉ là học sinh lớp mười.
Từ đó trở đi, anh và cô trở nên thân thiết. Học bên nhau như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau khiến ai nấy đều tưởng lầm là đôi tình nhân dù cho cả anh và cô đã phủ nhận chuyện này biết bao lần.
Cuộc sống yên bình của Phương Nhã và Quốc Thịnh tưởng chừng sẽ trôi qua lặng lẽ suốt ba năm học cấp ba, nhưng khi bước vào lớp 11, cuộc đời xô ngã khiến cô rơi vào vòng quay của số phận. Mà điều đó, đã vô tình xoay chueyenr cuộc đời cô sang một ngã rẽ khác.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, trên đời có lẽ không thể nào tồn tại bốn chứ bạn bè khác giới. Hai người họ khi đó đã vô tình dành cho nhau một thứ tình cảm vượt trên mức bạn bè. Và cảm giác đó gọi là “tình yêu”.
Như một cái chớp mắt, cả hai người họ chính thức quen nhau trước sự ngỡ ngàng của mọi người...