Bắt được rồi, Vợ ngốc
Posted at 25/09/2015
737 Views
.
... Thy Thy...
Hạo Thần bước đến gần chiếc tủ kính sang trọng được đặt ở góc phòng khách, từ tốn mở cửa tủ sau đó lấy ra một quyển sổ album khá dày.
Đóng cửa chiếc tủ kính lại một cách cẩn thận, Hạo Thần tiếp tục quay người bước đến gần chiếc ghế sofa đen tuyền, sau đó ngồi xuống bên cạnh Ái Hy.
Ái Hy vẫn chăm chú nhìn Hạo Thần, không quên liếc sơ quyển album kia.
- “Đây là bằng chứng.” - Hạo Thần bắt đầu lật quyển album ra, những bức ảnh của Hạo Thần và một người con gái nhỏ bé đang được Ái Hy thu vào tầm mắt.
Ái Hy vẫn không hề có chút biểu hiện gì gọi là ngạc nhiên, lại càng không tỏ vẻ thích thú, tất cả chỉ là gương mặt lạnh nhạt không chút biểu cảm.
- “Đây là em ba năm về trước, thấy không?” - Hạo Thần tiếp tục lật nhanh những trang ảnh trong quyển sổ, từ tốn giải thích. - “Em đã là hôn thê của anh từ ba năm về trước.”
Thật may mắn khi Ái Hy và Thy Thy giống nhau như hai giọt nước...
Dù cho Thy Thy trong ảnh không hề giống với Ái Hy hiện giờ, nhưng vẫn đủ khiến Ái Hy tin tưởng Hạo Thần.
Vì hình ảnh Thy Thy lúc ấy... chỉ dừng lại ở độ tuổi mười sáu...
Dàn dựng một vở kịch đã có sẵn kịch bản và phụ liệu, đúng thật là không hề khó chút nào!
Đặt quyển sổ lên bàn, Hạo Thần gấp gáp ôm lấy Ái Hy, gằn từng chữ.
- “Đừng bao giờ nghi ngờ anh như thế này nữa, được không?” - Hạo Thần gần như van nài Ái Hy, cảm giác như Ái Hy đang dần phát hiện ra việc xấu xa mình đã làm thật sự khiến Hạo Thần không kìm chế được mà giữ lấy Ái Hy thật chặt bên mình.
Nếu có một ngày Ái Hy phát hiện ra sự thật...
... thì ngày đó sẽ là ngày Hạo Thần giam cầm Ái Hy mãi mãi, không để Ái Hy lại trở về bên Minh Vỹ một lần nữa.
Gương mặt Ái Hy dần dịu lại, nhưng vẫn không có chút biểu cảm nào khác ngoại trừ sự băng giá đang hiện hữu tại đôi mắt trong sáng.
- “Minh... Vỹ... tin tưởng...”
Chương 47: Hug me!
- “Minh Vỹ...”
Ái Hy vẫn ôm gấu bông trên tay, đi theo sau Hạo Thần, nhưng lại luôn miệng gọi cái tên “Minh Vỹ”.
- “Sao vậy?” - Hạo Thần bắt đầu cảm thấy khó chịu, tại sao lúc mất trí nhớ Ái Hy vẫn còn nhớ đến Minh Vỹ cơ chứ, ngay cả tên của mình còn không nhớ cơ mà.
Chịu đựng việc người con gái mình đem lòng yêu thương lại gọi mình bằng tên của một thằng đàn ông khác thật sự vượt quá mức hạn định của Hạo Thần, mặc dù Hạo Thần đã sẵn sàng chấp nhận làm người thay thế.
Từ lúc Ái Hy đã tin tưởng Hạo Thần thật sự là Minh Vỹ... cũng là lúc những hành động kỳ quặc của Ái Hy bắt đầu xuất hiện.
Bằng chứng là Ái Hy cứ đi theo sau Hạo Thần không rời, từ đôi môi xinh xắn kia liên tục thốt ra hai từ “Minh Vỹ” không ngừng nghỉ.
Biết rằng Ái Hy chỉ là vô tình và hành động theo bản năng... nhưng lại khiến trái tim Hạo Thần đau nhói.
- “Minh Vỹ...” - Ái Hy vẫn chậm rãi lặp lại cái tên quen thuộc đó, bước chân cũng ngừng lại theo Hạo Thần.
Hiện tại... Ái Hy chỉ cần biết, người con trai tên “Minh Vỹ” có lẽ rất quan trọng đối với mình, và Ái Hy không muốn rời xa khỏi người con trai ấy dù chỉ một giây!
- “Em có chuyện gì sao?” - Hạo Thần nhíu mày, ngoảnh mặt về phía sau nhìn Ái Hy, thật khó chịu!
Nếu lúc này, Ái Hy gọi tên của Hạo Thần có phải tốt hơn không?
Tại sao lúc nào cũng là Minh Vỹ?
Ái Hy vẫn chăm chú nhìn Hạo Thần, sau đó khẽ lắc đầu một cái, tiếp tục cất cao giọng.
- “Minh... Vỹ...”
Đúng là ngang bướng!
Làm sao để nói cho Ái Hy biết được rằng Hạo Thần thật sự không muốn Ái Hy gọi mình bằng tên Minh Vỹ đây?
Hết cách rồi... ngay cả đường rút lui cũng không có...
Hạo Thần mệt mỏi quay đầu lại, tiếp tục bước đi, một đôi chân khác cũng bắt đầu cất bước, nối tiếp theo những bước chân của Hạo Thần.
...
*Cạch*
Cánh cửa phòng bật mở, vẫn mà một sắc thái đối lập giữa hai gam màu đen và trắng hiện ra trước mắt, u uất và tĩnh lặng hệt như tâm trạng của Minh Vỹ lúc này...
Minh Vỹ lặng người trước căn phòng lạnh lẽo quen thuộc, vẫn hằn sâu lại một bóng dáng không hề phai nhạt, thậm chí Minh Vỹ vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của Ái Hy còn vương lại đang phảng phất trong phòng.
Sinh ra và lớn lên trong thế giới tranh chấp quyền lực, Minh Vỹ vẫn không thể bảo vệ được người con gái mà mình hết lòng yêu thương.
Vốn dĩ Minh Vỹ đã rất tự tin... tin rằng mình đủ sức che chở và bảo vệ cho Ái Hy, những gì Ái Hy cần làm chỉ là một sự im lặng tuyệt đối.
Nhưng Ái Hy dù cho đã thật sự im lặng, thật sự tin tưởng và ngả vào vòng tay của Minh Vỹ... Minh Vỹ vẫn không thể nào nắm giữ được Ái Hy, đánh mất chỉ trong một khoảng thời gian quá ngắn.
Ái Hy quả thực quan trọng hơn cả Thy Thy, kể cả khi Thy Thy còn sống chắc cũng không thể nào lấp đầy khoảng trống vốn là vị trí của Ái Hy trong lòng Minh Vỹ lúc này.
Khoảng thời gian ở bên cạnh Ái Hy quá ngắn, nhưng lại đủ sức khiến Minh Vỹ đau khổ hơn khi Thy Thy nhắm mắt từ giã cõi đời gấp ngàn lần.
Không thể nào định rõ cảm giác hiện tại của Minh Vỹ, nhưng Minh Vỹ đã thật sự chìm đắm vào nỗi ân hận và đau đớn cùng cực.
Hận chính mình không thể đảm bảo sự an toàn cho Ái Hy...