XtGem Forum catalog

Bắt được rồi, Vợ ngốc

Posted at 25/09/2015

736 Views



Minh Vỹ thật sự không tin, không thể tin được chỉ trong nháy mắt, Ái Hy đã hoàn toàn bốc hơi khỏi cuộc sống của Minh Vỹ.

Dường như Minh Vỹ vừa phải trải qua một giấc mơ, đầu óc vẫn còn mông lung, không tài nào phân biệt được những gì đang và đã xảy ra...

Không đúng, đây không chỉ đơn thuần là một giấc mơ... mà là một cơn ác mộng!

Chỉ cần ngủ một giấc thì sau khi tỉnh dậy, trên gương mặt đáng yêu kia vẫn sẽ lại xuất hiện, nở một nụ cười dịu dàng và tinh nghịch.

Ái Hy vẫn chưa hề biến mất khỏi cuộc sống của Minh Vỹ, đúng không?

Tất cả mọi thứ liên quan đến Ái Hy vẫn còn hiện diện trong căn phòng băng giá này...

Chứng tỏ, Ái Hy vẫn còn sống, vẫn tồn tại...

Minh Vỹ ngồi lên chiếc giường mềm mại, với tay lấy quyển sách “Alice ở xứ sở thần tiên” được Ái Hy đặt ngay ngắn trên mặt bàn, đột ngột thốt ra một câu nói đầy đau đớn.

- “Anh vẫn chưa... đọc đoạn kết của Alice... cho em...”

...

- “Đừng nhìn anh như thế nữa.” - Hạo Thần mệt mỏi gấp quyển sách trong tay lại, ngay cả đọc sách cũng không được để yên.

Ái Hy ngồi trên giường, vẫn ôm khư khư con gấu bông đã tiện tay vớ được trên giường khi đi theo Hạo Thần lúc nãy, đôi mắt vẫn dán chặt vào “Minh Vỹ”.

Không hiểu vì lý do gì, Ái Hy có cảm giác con gấu bông này được dành riêng cho mình, nên cứ ôm nó mãi không rời, một phần vì Ái Hy thích sự mềm mại và thoải mái khi ôm nó.

Hạo Thần ngồi yên trên chiếc ghế sofa nhỏ được đặt ở góc căn phòng xinh xắn được bày trí khá cầu kỳ, hai tay đan vào nhau, nhướn mày nhìn Ái Hy đang tiếp tục chăm chú quan sát mình như một vật thể lạ lẫm.

Không hẳn là Hạo Thần đã chuẩn bị căn phòng này cho Ái Hy từ trước, mà là vì nó từng là phòng của Thy Thy nên mới được trang trí theo phong cách dễ thương như thế này.

Lý do tại sao Hạo Thần không đọc sách ở phòng mình mà lại sang phòng Ái Hy, chắc không cần nói cũng biết...

Để Ái Hy một mình, Hạo Thần cảm thấy không yên tâm...

... nhưng khi đối diện với Ái Hy của hiện tại, Hạo Thần lại cảm thấy khó chịu và căng thẳng.

Hạo Thần bất giác thở dài một tiếng, đứng thẳng người dậy, đi lướt qua Ái Hy, nhưng lại bị một bàn tay nhỏ nhắn níu lại.

- “Minh... Vỹ...”

Lần này là mọi dây thần kinh và động mạch đã hoàn toàn tê liệt, đông cứng gây mất cảm giác.

Hạo Thần chỉ biết, trái tim mình một lần nữa lại nhói lên khi giọng nói trong thanh kia cất tiếng.

- “Sao?” - Vốn không phải là loại người lạnh lùng kênh kiệu, nhưng lúc này dù chỉ nói duy nhất một từ ngắn gọn để trả lời Ái Hy cũng trở nên quá khó.

Nửa muốn gạt bàn tay đang níu chặt lấy vạt áo của mình ra, nhưng nửa khác lại muốn ôm Ái Hy vào lòng một cách cẩn trọng.

Thật mâu thuẫn!

Không một tiếng trả lời...

- “Em sao vậy?” - Hạo Thần bắt đầu mất kiên nhẫn, khó chịu gằn từng chữ, sức chịu đựng của con người có hạn, và Hạo Thần dĩ nhiên cũng thế.

- “Minh... Vỹ...” - Ái Hy buông thõng cánh tay đang ghì chặt lấy con gấu bông, tiếp theo là buông vạt áo của Hạo Thần, kèm theo động tác dang rộng hai tay, nhìn Hạo Thần với đôi mắt sâu thẳm. - “... ôm... em...”

- “Em... vừa nói gì?” - Hạo Thần không thể tin được mình vừa nghe những gì, chỉ còn cách tự mình khẳng định lại câu nói vừa rồi của Ái Hy.

- “... ôm.” - Ái Hy ngập ngừng một lúc, gương mặt ửng hồng cúi gầm mặt xuống, nhưng vẫn giữ nguyên cái tư thế đáng yêu vừa rồi.

Lần này Hạo Thần có thể nghe rất rõ, và chỉ duy nhất một từ ngắn gọn lại có thể khiến trái tim Hạo Thần đạp loạn cả lên.

- “Em bảo anh... ôm em?” - Thật không ngờ Ái Hy lại có thể nói như thế, chẳng lẽ mỗi khi ở bên Minh Vỹ thì Ái Hy luôn có những hành động đáng yêu đến mức này sao?

Gạt bỏ hai từ “Minh Vỹ” quan trọng, Hạo Thần chỉ còn biết duy nhất một điều... Ái Hy đang muốn mình ôm cô ấy!

Đáp lại câu hỏi của Hạo Thần là một cái gật đầu dứt khoát...

Dĩ nhiên trong hoàn cảnh này, dù cho có muốn cũng không thể từ chối được.

Hạo Thần ngồi xuống bên cạnh giường, cận thận kéo Ái Hy vào lòng mình, nhưng vẫn chưa kịp hoàn thiện động tác thân mật ấy, một chất giọng nhẹ nhàng vang lên khiến Hạo Thần lập tức sững người.

- “Minh... Vỹ....