Insane

Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3)

Posted at 25/09/2015

192 Views

Đôi lời tác giả

Cũng đã gần hai năm kể từ ngày cuốn tiểu thuyết “Chỉ có thể là yêu” đầu tiên được đặt lên kệ sách, cũng là ngần ấy thời gian tôi dành hết tâm huyết cho cuốn tiểu thuyết thứ ba có tên là “Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi” này.

Gần hai năm không phải là một thời gian ngắn, nhưng cũng đủ dài để tôi suy ngẫm và tìm cho mình một con đường, một lối đi riêng trong sáng tác. “Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi” chính là bước chuyển trung gian trong sự thay đổi về tư duy đó của tôi. Đây là cuốn tiểu thuyết chính thức đóng lại series tiểu thuyết “Chỉ có thể là yêu”, đóng lại thế giới của những chiếc siêu xe và những con người đam mê bất tận với trò chơi tốc độ. Đồng thời, nó cũng mở ra một tư duy sáng tác mới cho bản thân tôi. “Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi” sẽ không có câu chuyện tình yêu nhiều ngọt ngào mà cũng đầy mâu thuẫn như “Chỉ có thể là yêu”, cũng không nhẹ nhàng mà đầy đau khổ như “Yêu không hối tiếc”, nó lặng lẽ và giản dị như một chiều trời xanh đầy nắng và gió.

Ở cuốn tiểu thuyết này, tôi hy vọng sẽ đem đến cho độc giả cái nhìn rộng mở hơn về cuộc sống, về môi trường, về xã hội, về những mâu thuẫn tưởng chừng rất đơn giản nhưng không hề dễ tháo gỡ chút nào, về những câu chuyện tình yêu không phải lúc nào cũng có kết thúc đẹp, về những hạnh phúc mà người ta phải đi một vòng thật lớn, thậm chí đánh đổi rất nhiều thứ mới ngỡ ngàng nhận ra rằng nó vẫn ở ngay bên cạnh mình. Có nhiều người hỏi tôi tại sao lại không viết về thế hệ tiếp theo của “Yêu không hối tiếc” mà lại quay ngược về quá khứ của “Chỉ có thể là yêu”? Cuộc sống vốn là một vòng luẩn quẩn giữa những mối quan hệ nhiều chiều, khi một câu chuyện này khép lại, sẽ lại có một câu chuyện mới mở ra. Câu chuyện mới ấy, lại là bắt đầu của một câu chuyện khác nữa, và biết đâu, kết thúc của nó lại chính là khởi đầu của câu chuyện đầu tiên . Cứ theo cái vòng tròn ấy, bạn sẽ nhận ra có nhiều điều khá thú vị và bất ngờ trong cuộc sống của chính mình.

Khép lại cuốn cuối cùng trong series tiểu thuyết “Chỉ có thể là yêu”, tôi sẽ bắt đầu với một chủ đề mới, ở đó nhân vật cũng có những sở thích và đam mê mới. Vẫn là những câu chuyện tình yêu, nhưng ở đó, tôi tìm được sự trưởng thành của chính mình qua các nhân vật của tôi.

Lời yêu thương gửi tới gia đình, những người thân yêu nhất của tôi, tới bố mẹ và em gái, những người luôn sẵn sàng mở rộng vòng tay đón tôi trở về sau những chuyến đi dài mỏi mệt, luôn tha thứ cho tôi khi tôi mắc lỗi, luôn vực tôi dậy và để tôi tự học cách bước đi khi tôi vấp ngã.

Tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới những anh em, bạn bè đã luôn động viên tôi mỗi khi tôi chùn bước, tới những độc giả thân yêu luôn cổ vũ tinh thần cho tôi mỗi khi tôi mất đi cảm hứng sáng tác. Tôi xin chân thành cảm ơn Công ty sách Bắc Hà, NXB Văn Học, NXB Hội Nhà Văn đã giúp đỡ để tôi được tới gần hơn với bạn đọc của mình.

Và tôi cảm ơn bạn vì đã cầm lên cuốn sách này, lắng nghe những điều tôi tâm sự trên đây, bạn thân yêu ạ!

Hà Nội, tháng 8 năm 2012
Hân Như.

***

“Anh ghét nhìn thấy em trong vòng tay người khác, vì khi đó họ đang ôm cả thế giới của anh!”


Chương 1: Anh em họ

Không ai biết rằng ngay dưới vách núi đá vôi nhô ra biển này có một bãi đá nhỏ, có mấy mỏm đá nhô lên. Không biết qua bao nhiêu thời gian, thiên nhiên mới tạo ra được một kì quan như thế? Nó làm cho núi đá trông giống như bị khoét vào một khoảng vuông vắn ngay dưới chân. Thoạt nhìn, trông nó giống một cái cửa hang với trần cao, bằng phẳng. Khi thủy triều lên, toàn bộ nơi này ngập trong nước biển. Khi nước rút, bãi đá nhô lên, tạo thành một chỗ nghỉ ngơi tuyệt vời cho những người thích thám hiểm qua đây.

Thiên Anh phát hiện ra hõm đá thú vị này nhờ một lần chèo thuyền lần theo dấu con voọc đầu vàng già đang bị thương ngang qua. Về sau, mỗi lần rảnh rỗi, anh thường một mình đến đây ngồi đọc sách hoặc câu cá. Nó trở thành chỗ trốn lý tưởng của anh.

Thiên Anh làm trong Ban bảo vệ khu dự trữ sinh quyển Cát Bà này đã được hơn 5 năm. Trước đó, anh từng là một bác sĩ trong một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Vì yêu thích nơi này mà anh quyết tâm ở lại, vừa nghiên cứu hệ sinh thái của Cát Bà, vừa mở một phòng khám nhỏ phục vụ dân trong vùng. Có điều, sau khi đến đây, công việc chủ yếu của anh không phải làm khám bệnh nữa, mà là bác sĩ thú y kiêm bảo vệ nhặt rác. Thiên Anh ngày càng không hài lòng với việc du khách đến tham quan rừng xả ra khá nhiều rác. Nếu không thu nhặc thường xuyên, chẳng mấy chốc quang cảnh tự nhiên ở đây sẽ mất đi vì ngập trong rác thải. Chưa kể đến việc nạn săn bắt động vật quý hiếm bất hợp pháp đã khiến cho nhiều loài biến mất, hoặc lẩn tránh lên các vách núi cao cheo leo, nơi con người khó mà đặc chân đến được.

Ít ai biết được rằng người mà họ hay gọi là bác sĩ Bạch là một chàng trai Hà Nội chính gốc. Hơn nữa, anh còn là con của một thế gia vọng tộc, có sức ảnh hưởng rất lớn. Chàng trai có vóc dáng cao lớn, đôi mắt hiền hậu ấy được ông trời ban cho một đôi tay thiên tài mà bất kì bác sĩ nào theo ngành giải phẫu đều mơ ước. Thế nhưng, đôi tay thiên tài ấy giờ đây đầy vết sẹo ngang dọc do đi rừng, chai cứng lại. Bỏ mặc đôi mắt đầy nước mắt vì xót xa của mẹ, Thiên Anh vẫn vững vàng giữ lập trường của mình. Anh không muốn cuộc sống bị sắp đặt bởi những trưởng bối trong gia đình, mà luôn khao khát tự mình bay lên, tự mình tạo ra cuộc sống cho bản thân. Nhìn anh giờ đây đã không còn nét thư sinh yếu đuối như những ngày đầu nữa, mà giống hệt một chàng trai vùng biển. Nước da anh cũng sạm lại, ngấm đẫm vị mặn mòi của gió và nước Cát Bà.

Thủy triều bắt đầu lên cao, Thiên Anh thu cần câu lại, thả đám tôm và cá nhỏ xuống biển rồi lên thuyền con trở về. Hôm nay anh có một cuộc hẹn thú vị nên phải về sớm hơn thường lệ.

Không cần lên tiếng hỏi cô y tá, anh nhận ra khách của mình đã tới, ngay khi vừa trông thấy một vali lớn để chình ình ở giữa phòng. Rồi anh nghe có tiếng nói chuyện oang oang ở trong phòng của mình:

-Mày đùa hả Vincent? Cái bộ dạng của mày mà chịu trói chân ở cái xứ khỉ ho cò gáy đó hả?

-...

-Tao về thì về thôi, chứ bà già đừng hòng ép tao lấy vợ. Tao đang ở ngoài Cát Bà.

-...

-Chừng vài tuần. Hết cái chơi thì tao chuồn lên chỗ mày.

-...

-Ha ha. Tao chỉ tò mò xem ông thày nào cao tay điệu được thằng như mày lên đó thôi.

-...

-Vậy đi, tao có việc rồi, tao sẽ gọi lại sau nhé!

Thấy Thiên Anh bước vào, gã trai đang ngồi vắt chân đong đưa trên ghế thong thả cúp máy, rồi giơ tay lên chào anh đầy kiểu cách.

-Cậu ở đây cũng thật an nhàn nhỉ?- Người đó đưa mắt nhìn quanh căn phòng, cười thích thú.

Mặc dù người đó để tóc dài hơn, ăn mặc trau chuốt đúng kiểu cách của một công tử được nuông chiều, nhưng nếu nhìn kĩ có thể nhận ra anh ta và Thiên Anh khá giống nhau.

Người này là Thiên Nguyên, em họ của anh. Mặc dù là anh em họ nhưng do bằng tuổi, lại cùng học với nhau từ nhỏ nên hai người xưng hô như bạn bè bằng vai phải lứa. Thiên Anh ngồi xuống ghế, điềm nhiên hỏi lại:

-Cậu về đây, còn em gái tôi ai trông?

-Trời đất. Con bé đó nó còn chưa quản tôi là may cho tôi lắm rồi. Nó đúng là ghê gớm và quái chiêu mà.

Thiên Nguyên rụt cổ, lè lưỡi khi nghĩ đến bà chị họ tinh ranh, cũng chính là em ruột của Thiên Anh. Thiên Anh khẽ cười, không cần hỏi anh cũng biết Nguyên ở với em gái mình chắc đã chịu không ít thiệt thòi. Ngay từ bé em gái anh đã bộc lộ tính ngang ngạnh, ma quái và nghịch ngợm như con trai rồi. Nói là Nguyên quản lý nó, nhưng 10 phần thì có đến 7, 8 phần là Nguyên bị bà chị họ bắt nạt.

-Tôi nghe nói mẹ cậu gọi cậu về lấy vợ?- Thiên Anh tủm tỉm cười.

-Ha ha, ép được tôi lấy vợ thì đã không để đến bây giờ.- Nguyên cười- Tôi quyết định ở lại đây vài tuần, cũng lâu rồi anh em mình không gặp nhau mà.

-Được thôi.

-Tôi ra khách sạn đặt phòng đã. Cho tôi mượn con xe của cậu.

-Không vấn đề gì.- Thiên Anh lôi từ ngăn kéo ra một chùm chìa khóa, đáp cho Nguyên- Dù sao tôi cũng ít dùng đến nó.

-Mà cậu vẫn đua xe đấy à?

-Thỉnh thoảng thôi. Về khách sạn đi rồi quay lại đây, tối nay tôi và cậu làm một bữa nhậu.- Thiên Anh dặn dò.

Bước ra đến cửa, chợt nhớ ra, Nguyên quay lại cười đầy láu cá:

-Mà hình như người của hội đua xe có thẻ VIP ở khách sạn mà, cho tôi mượn luôn đi, tiết kiệm được kha khá mà.

Thiên Anh lắc đầu cười khổ rồi quay vào trong. Lát sau, anh mang ra một tấm card màu đỏ, trên in chữ VIP rất to, đưa cho cậu em họ, nói tiếp:

-Đây, dù sao tôi chũng chẳng dùng đến nó bao giờ.

-He he, thanks.

-Vứt thứ tiếng tây nửa mùa của cậu đi. Nhanh đó, 7 giờ quay lại đón tôi.

-OK.

Thiên Nguyên xách chiếc vali ra ngoài, trước khi đi còn kịp buông vài câu chọc ghẹo cô y tá làm cô này đỏ bừng cả mặt.

***

Ung dung ngồi sau tay lái của chiếc Porcshe màu xanh lam tuyệt đẹp, miệng khẽ huýt sáo một cách nhàn nhã, Thiên Nguyên khẽ cười thích thú khi nghĩ đến vẻ mặt khó coi của mẹ và “cô dâu” chưa biết mặt của mình. Là người có tư tưởng tự do, lại ở nước ngoài trong thời gian dài nên Nguyên không ưa gì kiểu hôn nhân được sắp đặt này. Anh tôn thờ tuyệt đối chủ nghĩa độc thân, cần thì kiếm một vài cô nàng vui vẻ là được, bản thân anh chưa bao giờ nghĩ đến việc lập gia đình.

Tối nay theo sự sắp xếp của mẹ, Nguyên phải đi gặp gia đình cô gái (và cả cô ta) mà theo lời bà thì đã được chỉ định từ thời ông nội anh, mặc dù Nguyên chưa một lần gặp mặt. Nguyên trốn đi thế này kiểu gì cũng làm mẹ giận điên lên, nhưng anh biết một thời gian rồi sẽ lại đâu vào đấy, khi mà bà không chịu nổi nỗi nhớ cậu con quý tử của mình. Nguyên tự đắc với ý nghĩ đó nên phấn khích tăng tốc xe lên cao hơn.

Chiếc xe đua thể thao này có tên là Saphia- tên của một loại đá có màu tương tự. Trong trào lưu chơi xe thể thao mới manh nha ở Việt Nam, thì nó là một trong những chiếc xe đẳng cấp nhất hiện nay. Nếu như không tính Windy vốn thuộc về một tay đua cự phách người Thụy Sĩ thì Saphia có thể được tính là số một...