XtGem Forum catalog

Từ Bi Thành

Posted at 27/09/2015

394 Views

Đây là câu chuyện yêu hận tình thù giữa một cô gái trí thức với hai người đàn ông dính dáng đến xã hội đen. Chuyện xảy ra nằm ngoài ý muốn của cô và khiến cuộc sống của cô đảo lộn hoàn toàn. "Từ bi thành" đề cập đến thủ đoạn trên thương trường, ám sát, ma túy, buôn bán vũ khí với bối cảnh từ đại lục tới tam giác vàng.

  Tải truyện về điện thoại miễn phí (Dành cho Android)

Giới thiệu:


Anh những tưởng mình là người đến trước. Anh cũng lầm.

Rồi anh nghĩ tiếc thật nhưng thôi bỏ cũng chẳng sao. Anh lại lầm lần nữa

Trí thông minh và sắc đẹp của cô từng bước xâm chiếm hồn anh, khiến anh từ chỗ định rút lui chuyển sang phấn đấu để tranh đoạt. Bao nhiêu lần nhìn cô, cũng bấy nhiêu lần anh nhìn thấy con người mà cô nguyện lòng gắn bó. Người ấy đã giết cha anh, khiến anh tan cửa nát nhà, nhưng vì cô, anh không ngại kề vai sát cánh cùng người ấy, rồi lại vì cứu cô mà lần đầu tiên trong đời anh sẵn sàng mạo hiểm tính mạng của chính mình.

Rốt cuộc, rung cảm vẫn vẹn nguyên nhưng anh đành lòng buông tay, bởi hiểu rằng, tình yêu của hai con người ấy đã mang lại cho thế giới tàn khốc không tình người này một cơ hội, cơ hội được một lần hưởng ánh sáng của từ bi.


Giới thiệu về tác giả


Đinh Mặc là một trong số ít tác giả chú ý khai thác và khai thác thành công những hướng đi mới cho truyện tiểu thuyết Trung Quốc. Đáng kể nhất là sở trường pha trộn nhuần nhuyễn các yếu tố thế giới ngầm, huyền ảo, viễn tưởng… vào dòng chính lãng mạn, góp phần mở rộng không gian thưởng thức và cảm thụ cho người đọc. Ở tất cả các thể tài, ngòi bút Đinh Mặc luôn là kết tinh của sự quan sát tỉ mỉ và miêu tả cẩn trọng tâm lý và hành động nhân vật, khả năng nghệ thuật hóa đặc biệt rõ khi cô có ý thức sử dụng chất liệu thực tế, mà Từ bi thành là một ví dụ điển hình.

Tác phẩm này được phát triển từ một sự kiện có thật. Thành phố Lâm là hình ảnh phản chiếu của thành phố Trùng Khánh mười năm đầu thế kỷ 21, thời kỳ mà sự phát triển luôn song hành với tham nhũng và tội phạm có tổ chức. Trên nền tảng đó, Đinh Mặc đã phát triển một không gian nghệ thuật rộng lớn chứa đựng vô vàn mâu thuẫn giữa thiện và ác, giữa gắn bó và phản bội, giữa vị kỷ và hy sinh, mà tâm điểm là một mối tình phải chịu đựng rất nhiều chìm nổi cũng như thử thách.



Chương 1 - Chim sẻ trực sẵn



Tình hình dưới lầu vô cùng căng thẳng.

Trong nhà xưởng tương đối gọn gàng, nền đất xi măng trắng lóa như bốc hơi nóng dưới ánh mặt trời chói chang.

Hơn năm mươi người đàn ông tráng kiện, tay cầm gậy gỗ, mặt mũi hung hăng dữ tợn. Cảnh tượng khiến bất cứ người nào nhìn thấy cũng toát mồ hôi lạnh.

Mộ Thiện chăm chú theo dõi toàn cảnh bên dưới mấy phút rồi quay đầu hỏi: "Từ tổng cứ để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm hay sao?"

Mộ Thiện đứng bên khung cửa sổ. Ánh nắng chiếu hắt vào, khiến gương mặt thanh tú của cô càng trở nên lung linh.

Giọng nói của Mộ Thiện có vẻ bình thản, nhưng Từ tổng, người đàn ông trung niên đứng bên cạnh cô tỏ ra vô cùng giận dữ: "Lũ lưu manh khốn khiếp"..

Mộ Thiện cất giọng từ tốn: "Đám lưu manh đang tụ tập ở bên dưới...mấy ngày trước vẫn còn là công nhân của Từ tổng. Bọn họ đến chỗ tôi gây ầm ĩ, nói bộ phận nhân sự của Từ thị cho bọn họ biết, Từ tổng nghe lời chúng tôi nên mới lợi dụng luật lao động, sắp xếp công việc chân tay nặng nhọc và độc hại cho bọn họ, khi hết thời kỳ thử việc liền sa thải bọn họ...".

Từ tổng sững người, sắc mặt tối sầm: "Không có chuyện đó, tôi mời quý công ty làm cố vấn những việc đại sự. Giám đốc Mộ ngồi chờ tôi một lát, để tôi đi giải quyết bọn chúng. Khoản tiền còn thiếu, chúng ta sẽ bàn sau".

Nhìn bóng dáng Từ tổng nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang, Mộ Thiện hơi nhếch mép, cô cân nhắc trong giây lát rồi cũng đi xuống dưới.

Đầu năm nay Mộ Thiện quay về tỉnh lập nghiệp, cô thành lập một công ty cố vấn. Do công ty chưa có tiếng tăm nên khách hàng thuộc loại vàng thau lẫn lộn, ví dụ doanh nghiệp cỡ vừa như Từ Thị còn nợ cô khoản tiền năm mươi ngàn nhân dân tệ mãi không chịu thanh toán. Hôm nay Mộ Thiện đích thân đến tìm ông ta đòi nợ, vừa vặn gặp vụ lưu manh đến nhà máy gây rối.

Lúc đi xuống tầng một, Mộ Thiện nghĩ, thật ra mọi người sống cũng không dễ dàng gì.

Trên nền xi măng trắng xóa, mặt trời chiếu nhức mắt. Ngoài cổng, người qua đường tụ tập xem trò vui, thậm chí có người dừng ô tô nhoài ra khỏi cửa xe theo dõi.

Đám bảo vệ và những công nhân khỏe mạnh chỉ một loáng đã tụ tập hơn bảy mươi người vào một bên, hình thành thế song song với đám lưu manh. Nhưng hai bên chỉ chõ miệng chửi nhau chứ không động thủ.

Mộ Thiện lặng lẽ tiến về phía trước vài bước. Hôm nay cô mặc bộ váy công sở màu đen, để lộ đôi chân dài thẳng nuột. Mộ Thiện có làn da trắng, môi đỏ, tóc đen, giống như một "bình hoa" nổi bật giữa đám công nhân áo xanh lam.

Đại Tiếu, người đứng đầu đám lưu manh quấy rối khoác một chiếc áo Armani hàng nhái, tay anh ta cầm băng rôn trên có hàng chữ: "Nhà máy độc ác hại chết công nhân". Anh ta nhanh chóng phát hiện ra Mộ Thiện.

"Cô ta là đồng bọn của ông chủ!"

Đại Tiếu không hề tỏ ra thương hoa tiếc ngọc, anh ta nhanh như cắt túm tay Mộ Thiện lôi cô vào đám đông phía anh ta. Mấy người thanh niên lập tức vây quanh cô.

Lúc này Từ tổng đang trốn trong văn phòng theo dõi tình hình qua màn hình giám sát. Ông ta sửng sốt khi chứng kiến cảnh này. Từ tổng không ngờ Mộ Thiện bị bắt làm con tin, ông ta chửi thầm người đàn bà làm hỏng việc của ông ta. Mộ Thiện tuy không phải là nhân vật có thân phận cao quý nhưng cũng là nhân tài từ Bắc Kinh về lập nghiệp. Nếu cô bị tổn thương, vụ này mà vỡ lở ra, ông ta sẽ lâm vào tình thế bất lợi.

Đám bảo vệ không dám xông lên, Mộ Thiện dường như sợ chết khiếp, cô cúi thấp đầu nên không rõ sắc mặt.

Thấy phe mình có lợi, Đại Tiếu đắc ý nói lớn tiếng: "Các người phải thanh toán tiền lương còn nợ đọng và tiền viện phí cho chúng tôi, chúng tôi mới thả người!"

Từ tổng do dự hồi lâu, ông ta không biết có nên gọi kế toán đi lấy tiền.

Không ngờ đúng lúc này có kẻ đổ thêm dầu vào lửa, một chiếc Mercedes xông thẳng vào trong sân nhà xưởng, một người đàn ông mở xe bước xuống.

Người đó là Từ Viễn Đạt, con trai út của Từ tổng.

Từ Viễn Đạt là công tử nhà giàu mới phất điển hình, hắn thích chơi xe, chơi cổ phiếu và đi tán gái. Hắn ra sức theo đuổi Mộ Thiện nhưng bị cô cự tuyệt.

Từ Viễn Đạt nhìn ngó bốn xung quanh, hắn vô cùng tức giận khi thấy đám lưu manh quê mùa dám đến nhà hắn gây chuyện, còn bắt Mộ Thiện của hắn.

"Mẹ kiếp!" Từ Viễn Đạt định xông lên nhưng bị mấy người công nhân đứng bên cạnh ngăn lại.

Mộ Thiện đứng nhìn hắn từ phía xa xa, cô cất giọng yếu ớt: "Từ thiếu..."

Trước đây Từ Viễn Đạt cảm thấy Mộ Thiện hơi kiêu ngạo, rất khó theo đuổi. Vì vậy câu "Từ thiếu..." đầy vẻ bất lực và hạ thấp mình của cô khiến tim hắn rung lên một nhịp.

Từ Viễn Đạt cũng không phải người lỗ mãng, hắn ngẫm nghĩ rồi rút máy di động.

"Anh Châu, là em, Tiểu Từ đây ạ, bên em gặp chút phiền phức...Không có gì, chỉ là một lũ lưu manh đến quấy nhiễu...vậy sao? Anh đang ở gần đây à? Anh sẽ dẫn người đến sao? Thế thì cám ơn anh quá!"

Hắn cố ý cất cao giọng, để những người có mặt đều nghe thấy rõ ràng.

Ngữ khí của hắn vừa tự tin vừa hung hăng, khiến đám lưu manh trầm mặc bất an.

Viện binh của Từ Viễn Đạt nhanh chóng tới nơi.

Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, đó chỉ là một chiếc xe con. Chiếc xe BMW 760 màu đen từ từ đỗ dưới hàng cây bên ngoài công xưởng, mang theo sự uy nghiêm không thể coi thường.

Một người đàn ông trẻ tuổi cao lớn mặc áo T-shirt màu xám xuống xe trước tiên. Anh ta bỏ kính râm, để lộ gương mặt đàn ông và nụ cười uể oải trên môi.

Tiếp đó là hai người đàn ông ăn mặc lịch sự xuống xe theo anh ta. Họ đều diện comple phanh cúc áo ngực, bên trong là sơ mi bó sát để lộ cơ bắp rắn chắc.

Đám lưu manh liền lộ vẻ vui mừng và khinh thường, chỉ có Đại Tiếu không biết nghĩ ra điều gì, thần sắc của anh ta hơi nghiêm nghị.

"Anh Châu!". Từ Viễn Đạt rẽ đám người đi về phía người đàn ông. "Anh Châu" liền vỗ vai hắn.

Hàng ghế sau của chiếc BMW thấp thoáng bóng một người. "Anh Châu" cúi đầu nói điều gì đó với người trong xe rồi từ tốn ra lệnh cho hai đàn em: "Hành động đi!".

Hai người đàn ông liền mở cốp chiếc BMW, xách ra một chiếc bao tải rồi đổ xuống đất.

Một thứ từ trong bao rơi ra, đó là một người máu me be bét.

Không ít người nhận ra kẻ nằm dưới đất, là người Đại Tiếu sắp xếp ở vòng ngoài để theo dõi chặn xe và trì hoãn cảnh sát.

Phe Đại Tiếu lập tức biến sắc mặt, bọn họ không thể ngờ đối phương loại bỏ một người của họ dễ như trở bàn tay và không hề có động tĩnh.

Trong không khí im lặng như tờ, hai người đàn ông lặng lẽ đi vào giữa đám lưu manh. Một người đến trước mặt Đại Tiêu cất giọng bình thản: "Anh là người cầm đầu?"

Đại Tiếu hừm một tiếng, những người khác không dám ho he...