Tường Vi đêm đầu tiên

Posted at 27/09/2015

293 Views

“Khi những vạt tường vi muôn sắc nghìn màu nở rộ trong đêm mưa lạnh lẽo tối tăm, tình yêu không những không bị chôn vùi, mà càng được tiếp thêm nguồn sinh khí tươi mới…”

Diệp Anh, cô gái được sinh ra từ đêm đen u uất, như đóa tường vi bừng nở sau một đêm sấm sét ngợp trời, cô gọi mình là Dạ Anh, cô gái tới để hủy diệt, vùi lấp đi tất cả. Với một trái tim và một tâm hồn u tối trong một diện mạo xinh đẹp, lạ thường, cô “giống như nữ thần mùa Xuân trong buổi sớm tinh sương, đẹp tinh khôi, thanh thoát lung linh hơn mọi thứ trên đời”, đẹp và nồng nàn như những đóa tường vi. Diệp Anh bằng sắc đẹp và tài năng của mình đã âm thầm thực hiện âm mưu đối với anh em Việt Tuyên, Việt Xán, với gia đình họ Tạ, một danh gia vọng tộc trong ngành thời trang. Cô - người sẵn sàng bóp méo đi nhân cách của bản thân mình để đạt được mục đích báo thù. Minh Hiểu Khê đặt Diệp Anh vào giữa ranh giới mong manh của Tình yêu và Lòng hận thù.

Con người ta, nên chăng hãy để những hờn ghen, những thù hận phôi phai theo năm tháng? Con người ta, nên chăng hãy quên những đau đớn của ngày hôm qua để sống cho hiện tại của mình? Đọc Tường Vi Đêm Đầu Tiên, bạn đọc sẽ được trải nghiệm quá trình đấu tranh, kiếm tìm những giá trị đích thực. Đó là con đường phải đi qua nhiều đau đớn, nhiều âm mưu và nước mắt của cô gái mang tên Diệp Anh. Tường Vi Đêm Đầu Tiên thực sự đã chuyển tải được những giằng xé nội tâm, diễn biến tâm lí phức tạp trong lớp ngôn từ nhẹ nhàng, uyển chuyển và tinh tế. Táo bạo khai phá trong chủ đề mới là chủ đề Báo thù nhưng Minh Hiểu Khê đã khẳng định được tài năng của mình trong từng trang viết.


Tường vi đêm đầu tiên - Sự đột phá trong sáng tác của Minh Hiểu Khê

Minh Hiểu Khê là nhà văn của những câu chuyện tình quyến luyến và đằm sâu như một thứ hương hoa cuối mùa. Nhân vật chính trong các sáng tác của cô thường là những cô gái trẻ với trái tim thẳng thắn, trung thực, sẵn sàng yêu và cháy đến tận cùng cho những đam mê. Đó là một Tiểu Mễ yêu đắm say và nồng nàn trong Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, là Doãn Hạ Mạt cứng cỏi, kiên cường trong Bong bóng mùa hè, là Bách Thảo mang trái tim trong trẻo, ý chí vươn lên không ngừng trong Thiếu nữ toàn phong.

Thế nhưng khi đến với Tường vi đêm đầu tiên độc giả sẽ hoàn toàn bất ngờ và bị chinh phục bởi sự đột phá trong cách sáng tạo hình tượng nhân vật và ngòi bút trữ tình vừa đằm thắm vừa sắc nhọn. Vẫn là những câu từ như ướp hương hoa nhưng Diệp Anh - nhân vật nữ chính của tác phẩm được hiện lên đa chiều và nhiều góc cạnh hơn.

Diệp Anh, cô gái được sinh ra từ đêm đen u uất như đóa tường vi bừng nở sau đêm sấm sét ngợp trời. Một trái tim và tâm hồn u tối trong diện mạo xinh đẹp, lạ thường. Diệp Anh đã dùng sắc đẹp và tài năng của mình thầm lặng thực hiện âm mưu lợi dụng anh em và gia đình họ Tạ, một danh gia vọng tộc trong ngành thời trang làm bàn đạp trong kế hoạch trả thù. Cô sẵn sàng bóp méo nhân cách của bản thân để đạt được mục đích. Minh Hiểu Khê đã đặt Diệp Anh vào giữa ranh giới mong manh của Tình yêu và Thù hận.

Con người ta, có nên chăng để những hờn ghen và thù hận phôi phai theo năm tháng, quên những đớn đau của ngày hôm qua để sống cho hiện tại? Đọc Tường vi đêm đầu tiên, độc giả sẽ được trải nghiệm quá trình đấu tranh, kiếm tìm những giá trị đích thực của cuộc sống. Ở đó hằn sâu bao đau đớn và nước mắt của Diệp Anh. Tường vi đêm đầu tiên đã chuyển tải được những giằng xé nội tâm, diễn biến tâm lí phức tạp trong lớp ngôn từ nhẹ nhàng, uyển chuyển và tinh tế. Táo bạo khai phá đề tài Báo thù nhưng Minh Hiểu Khê đã khẳng định được tài năng của mình trên từng trang viết.

Tường vi đêm đầu tiên đượm như một ly rượu nồng, đón đợi bạn đọc cùng sẻ chia.

BachvietBooks xin trân trọng giới thiệu Tường vi đêm đầu tiên - tác phẩm mới nhất của nhà văn Minh Hiểu Khê vừa được hoàn thành giữa năm 2011 tới độc giả Việt Nam qua bản dịch của dịch giả Nguyễn Thành Phước.

Những ngày tháng 11 năm 2011



MỞ ĐẦU



Sớm đầu Xuân.

Mười giờ sáng.

“Két…!”

Cánh cổng sắt nặng nề rít lên tiếng sắt hoen gỉ, một khe hở từ từ mở ra, ánh mặt trời lạnh lẽo chiếu lên người thiếu nữ đang chầm chậm đi ra. Cô ngẩng đầu, đôi mắt đen láy, làn da dường như rất lâu không được tiếp xúc với ánh nắng, trắng xanh gần như trong suốt.

“02857, được ra ngoài rồi hãy sống thật tốt đấy nhé, đừng bao giờ trở lại đây nữa!”

Cánh cổng sắt lại nặng nề khép lại sau lưng.

Bầu trời màu chì nặng trĩu, âm u, từng trận gió thổi qua kéo theo khí trời lạnh buốt, cành cây cơ hồ chỉ còn màu đen trơ trụi, thỉnh thoảng mới thấy vài chồi xanh mới nhú. Sau đó, là sự tĩnh lặng trống rỗng đến mênh mang, ngoài cô ra, nơi này vắng ngắt không một bóng người.

Hai tay ôm chặt chiếc túi da cũ.

Còn nhớ sáu năm trước, khi mười bốn tuổi cô bị áp giải đến trại này, cảnh tượng lúc đó thật náo nhiệt, bao nhiêu phóng viên đổ xô đến, những ánh đèn flash sáng chói như tia chớp nhằm thẳng vào cô, cố chụp hình cô với đôi tay bị còng phía trước.

Nhưng bây giờ, cuối cùng cô cũng được tự do.

Mái tóc đen buộc gọn phía sau, vầng trán đầy đặn, sáng trắng mịn màng, duy có nơi gần chân tóc thấp thoáng một vết sẹo dài trăng trắng.

Đôi môi mím lại như một dòng kẻ lạnh lùng.

Cô thì thầm với chính mình…

Dạ Anh.

Cuối cùng mi cũng được tự do.



Chương 1:



Ngày Hai mươi sáu tháng Hai.

Đêm đã khuya, bên ngoài cửa sổ bóng tối bao trùm vạn vật, mưa rơi lất phất.

Trong phòng rất tối.

Chỉ bật một ngọn đèn bàn.

Gió đêm mang theo làn mưa thổi tung rèm cửa, khiến bản vẽ vừa hoàn thành để trên bàn chốc chốc lại lật qua lật lại. Là một phác họa màu, hình ảnh một cô gái trẻ lạnh lùng và kiêu sa như hiện ra chỉ bằng vài nét cọ. Chiếc váy đỏ sẫm, các đường nét vô cùng đơn giản, chỉ có phần vai với chùm nét vạch hơi cứng giống như tạo hình trong kiến trúc, cơ hồ khiến cả bức họa như hằn lên một vẻ dữ dội.

Chỉ có chiếc túi da đã cũ dựa vào cửa sổ.

Không có ai ngồi trước bàn.

Lưỡi kéo sắc nhọn, nhẹ lia từng nhát, các mẩu tin trên những số báo mới nhất được cắt gọn gàng rơi xuống, sau đó được phân loại cẩn thận dán vào cuốn sổ. Trên giường có khoảng bảy, tám cuốn sổ dán báo như vậy đang xếp chồng lên nhau, ngón tay nhẹ nhàng lướt lên đó và lôi ra một cuốn dày nhất.

Trên màn hình ti vi, hình ảnh liên tục thay đổi.

Là một show trình diễn thời trang được tổ chức tại Milan, những người mẫu xinh đẹp trong các bộ trang phục cực kỳ ấn tượng đang bước đi trên bục hình chữ T. Ánh sáng loang loáng thay đổi kỳ ảo, cảnh trí huy hoàng rạng rỡ, ngồi bên dưới là vô số minh tinh, người mẫu và những nhân vật nổi tiếng. Ánh đèn flash sáng chói như một biển sao, âm nhạc tuyệt vời, rộn rã, hình ảnh và ánh sáng chao đảo, lộng lẫy, huyền ảo như trong mộng.

Lại lật một trang.

Cuốn sổ dày đó chứa đựng mọi nội dung liên quan đến một chàng trai trẻ. Trong phòng, ánh sáng lờ mờ, ngón tay bỗng dừng lại trên một trang, là ảnh chụp chàng trai tại một buổi dạ tiệc.

Bức ảnh.

Chàng trai trẻ mỉm cười nâng ly với một cô gáixinh đẹp,thanh tao như đóa bách hợp dưới ánh trăng. Thân hình cao lớn của anh lơ đãng tỳ vào bệ cửa sổ, bên ngoài là khu vườn tường vi rất lớn đang nở rộ, tưởng như có thể ngửi thấy hương thơm của đêm. Do đứng lẩn khuất trong bóng tối, nên không nhìn rõvẻ mặt mà chỉ thấy anh hơi cúi đầu, lắng nghe cô gái nói, còn cô gái ngước lên nhìn anh, ánh mắt sáng ngời, êm dịu như ánh sao.

Ngón tay trầm tư dừng lại rất lâu ở trang ảnh đó.

Đặt cuốn sổ dán báo xuống.

Lại lấy ra một cuốn mỏng nhất trong mấy quyển còn lại, chỉ có hai trang, ánh mắt một lần nữa lướt trên mấy dòng chữ thưa thớt.

Đó vẫn là mẩu tin trên báo có liên quan đến chàng trai.

Trong nội dung ít ỏi đó, ngoài tên anh ta, hầu như khôngcó thêm bất cứ thông tin nào khác.

Nhưng…

Ngón tay vẫn dừng lại rất lâu trên mảnh báo ấy.

“Mặc dù cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu đang hoành hành dữ dội, nhưng tập đoàn Tạ thị với nền tảng vững chắc vàthực lực hùng hậu, đã nhân cơ hội ra sức mở rộng kinh doanh. Cổ phiếu của tập đoàn trên thị trường chứng khoán trong nước và New York cũng tăng liên tiếp trong mười lăm ngày qua. Theo thông tin mới nhất thì giá mỗi cổ phiếu trong nước đang ở mức một trăm tám mươi nhân dân tệ khi kết thúc phiên giao dịch.” Chương trình thời trang trên ti vi không biết kết thúc từ khi nào, đã chuyển sang chuyên mục thông tin tài chính.

Đặt cuốn sổ xuống.

Nhìn lên màn hình ti vi.

“Hôm nay tập đoàn Công thương nghiệp Tạ thị sẽ chính thức ký kết mua lại thương hiệu thời trang cao cấp hàng đầu thế giới Brila và LC. Sau khi mua lại, tập đoàn Tạ thị không chỉ tiếp tục củng cố ngôi vị số một châu Á, mà thực lực tổng thể của tập đoàn cũng sẽ lọt vào tốp ba tập đoàn đứng đầu thế giới.”

Trên màn hình ti vi là cảnh một tòa nhà năm mươi tầng, mang kiến trúc đặc thù của thành phố cùng logo nổi bật với hàng chữ nổi màu da cam “Tập đoàn Công thương nghiệp Tạ thị”, một đám phóng viên chen chúc vây kín phía trước toà nhà.

Phóng viên tay cầm micro nói trước ống kính:

“Tập đoàn Tạ thị tuyên bố, bước phát triển trọng tâm tiếp theo là biến thương hiệu của mình thành thương hiệu hàng đầu thế giới, có khả năng tạo ra trào lưu thời trang quốc tế chứ không phải chạy theo các hãng thời trang châu Âu…”

Mưa ngoài cửa sổ mỗi lúc một lớn.

Suy nghĩ đắn đo hồi lâu, cuối cùng cô đứng dậy, đi đến bàn làm việc.

Gió thổi tung rèm cửa, nước mưa hắt vào phòng. Một ánh chớp trắng lóa xẹt qua, tia sét xé toạc bầu trời đêm, khiến trong phòng sáng như ban ngày,chiếu sáng cả vầng trán cô gái cùng vết sẹo dài nơi mép tóc hằn lên rõ rệt. Từng loạttiếng sấm nổ “đùng đùng” vang lên, nhưng cô vẫn ngồi bất động, dưới ánh đèn âm thầm, bóng cô trải dài, nghiêng nghiêng lập lờtrên mặt đất.

Cầm bút lên.

Cô ký vào góc dưới bên phải bản phác thảo hai chữ:

“Diệp Anh.”

Tròn sáu năm, bị giam giữ ở nơi cách biệt với thế giới bên ngoài.

Cô không muốn chờ đợi thêm nữa.

Vặn nhỏ đèn bàn, rồi đặt gấp một vé máy bay đi Paris. Nước mưa hắt vào khiến căn phòng càng ẩm ướt và lạnh lẽo.

* * *

Ngày mùng Hai tháng Ba.

Cô đến Paris.

Tràn ngập thành phố này là bầu không khí tươi sáng và lãng mạn, dù từ lúc xuống máy bay đến giờ, mưa không tạnh, nhưng không khí vẫn luôn ngập mùi nước hoa. Sau khi mua một chiếc ô lớn, cô đặt giá vẽ trước cửa khách sạn Bốn Mùa, rồi từng nét, từng nét cọ đưa khách sạn trong mưa vào bứctranh.

Khách sạn Bốn Mùa tại Paris.

Cô đã xem giới thiệu trên tạp chí, nó được bình chọn là khách sạn sang trọng nhất thế giới, nhưng ngoài cảm giác cổ kính lâu đời thì hầu như nó không có điểm gì nổi bật. Cô vừa nghĩ vẩn vơ vừa chú ý tới một chiếc xe hơi sang trọng đang lướt đến, dừng bánh trước tiền sảnh khách sạn.

Đúng là khách sạn sangtrọng nhất thế giới.

Xe hơi ra vào đều là của những hãng nổi tiếng.

Khách ra vàocũng phong thái khác thường, toàn những nhân vật thượng lưu giàu có.

Gần một giờ trưa, cuối cùng cô cũng đợi được thứ cô đang mong chờ.

Từ trong mưa, một chiếc Lincoln Limousine màu đen lao đến, từ từ dừng lại trước đại sảnh. Giám đốc khách sạn đích thân ra đón, và nhiều nhân vật trong giới thượng lưu có vẻ cũng đã đến từ lâu, đang đợi trong đại sảnh...

80s toys - Atari. I still have