Lần nữa lại yêu

Posted at 27/09/2015

203 Views

Sẽ có một lúc nào đó tên một người từng khiến bạn thổn thức bỗng chốc trở nên xa lạ. Những yêu thương mà bạn đắp xây đổ vỡ chỉ qua một câu nói lạnh khốc và vô tình của người bạn rất mực thương yêu. Người bạn ngỡ là gắn bó chỉ còn là một người dưng, thậm chí không bằng một người dưng. Liệu rằng bạn có thấy mình chênh vênh và đau khổ? Nhưng đã là đau khổ nhất hay chưa? Khi bạn hay chính bản thân mình quá thất bại trong thiên chức của một người phụ nữ. Bạn không có khả năng làm mẹ, bạn trắng tay sau một cuộc hôn nhân kéo dài trong khoảng thời gian tính bằng năm chứ không phải là lẻ tháng.

Bất hạnh tới khôn cùng. Số phận của cô gái mang tên Gia Hiên trong câu chuyện Lần Nữa Lại Yêu của Lệ Thu Huyền chính là một số phận đầy thương đau như thế. Có là bất công hay không khi tác giả đặt nhân vật vào vòng xoáy những chuỗi bi kịch nối tiếp nhau? Nhưng mọi kết thúc luôn là một khởi đầu cho những tháng ngày không báo trước. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, cô gái ấy đã vực dậy sau những đổ vỡ chồng chéo bằng cách nào? Liệu rằng trong cuộc đời rất thực, bao người bắt gặp chính mình trong hình ảnh ấy?

Tình yêu khiến chúng ta đau nhưng đâu vì vậy mà chúng ta bắt trái tim mình không được quyền thổn thức. Cơn đau nguôi ngoai, những vết sẹo vẫn hằn lại nơi trái tim nhưng bằng sự nhiệt tâm của của những người xung quanh đã giúp Gia Hiên tìm lại được bản thân mình trong một cuộc đời tươi mới. Ở đó cô gặp được những người bạn tốt như Hạnh Nguyễn, Tâm Hiếu, Đặng Hoàng. Ở đó cô dành được sự quan tâm của một người đàn ông lạ mặt qua từng trang note viết vội trong quán cafe quen thuộc. Ở đó cô thấy trái tim mình lỗi nhịp bởi sự dịu dàng của anh chàng hàng xóm điển trai. Không chỉ vậy, sự gặp lại của người chồng cũ mà kẻ thứ ba đã vô tình đưa người đọc vào những tình huống hết sức thú vị, kịch tính và bất ngờ.

Có thể nỗi đau vẫn còn nhưng chúng ta không thể khư khư ôm theo suốt cuộc đời mãi được. Sự tha thứ của Gia Hiên chính là cách hành xử bản năng, thiện lương và là tiêu chuẩn cho cái đẹp. Cô có thể không có được hạnh phúc nhưng đâu vì vậy mà bắt người khác cũng phải trở nên đau khổ vì mình. Không quá đau khổ và dằn vặt như Mùa Nhớ Đi Qua, Người Xa Tay Với, không phải là câu chuyện tình yêu nông nổi bồng bột của những người trẻ tuổi đã từng xuất hiện trong London còn xa lắm , Lần Nữa Lại Yêu là một hành trình tìm kiếm hạnh phúc đầy thú vị của những con người từng trải qua đổ vỡ, mất mát. Chỉ cần là tình yêu, mọi cảm xúc lại vẹn nguyên như lần đầu biết đến.




Chương 1: Ly hôn.


Những bước chân nhẹ nhàng thanh thoát vẫn điềm tĩnh sải bước trên hành lang dài của toà án thành phố. Gia Hiên khó khăn lắm mới có thể ép bản thân giữ được nét cười trên khuôn mặt đầy mệt mỏi, cô ngẩng đầu nhìn bần trời, đột nhiên cảm giác mình giống như một con chim bị bẻ gẫy cánh để rồi không thể nào bay lượn được nữa. Cười khẩy, tự nhủ:“ Chỉ là mất đi một con chó thôi mà. Sao phải phiền lòng!” nhưng cảm giác chua xót vẫn dâng lên tới tận hốc mắt. Thấy lòng rất đau!

Hai tuần trước!

Khó khăn lắm cô mới dành ra được một ngày thứ sáu rảnh rỗi để hẹn lịch với bác sĩ. Vị bác sĩ tư vấn cho cô là một cô gái tuổi còn rất trẻ, cười rạng rỡ với cô, Tiểu Nguyễn lên tiếng:

“ Xin chào. Không biết tôi có thể giúp gì cho chị!”

Gia Hiên lịch sự cười đáp lại, chậm rãi cô nói:

“ Mình kết hôn đã bốn năm nhưng vẫn không có con. Muốn được tư vấn về việc thụ tinh trong ống nghiệm.”

Suy nghĩ vài giây, cô bác sĩ trẻ trầm tư và dịu dàng đáp lại:

“ Hiện nay những trường hợp sau một thời gian dài kết hôn mà chưa có con không còn hiếm gặp. Tôi nghĩ vấn đề này hoặc là do chồng, hoặc là do vợ. Nếu chị đã đến đây thì hãy cứ thử làm kiểm tra tổng thể đi, được chứ? Sau đó chị hãy thuyết phục anh nhà đến đây để chúng tôi tiếp tục kiểm tra. Còn giờ tôi xin lỗi, tôi không nói trước được điều gì!”

Gia Hiên khẽ gật đầu rồi theo Tiểu Nguyễn đi làm xét nghiệm. Năm nay cô 27 tuổi. Cô và anh yêu nhau từ thời còn đi học, cô vốn là sinh viên xuất sắc trường Luật còn anh ngay từ lúc bắt đầu vào học viện tài chính đã được gán mác thủ khoa. Bốn năm yêu nhau, nhiều người cho rằng tình yêu sinh viên sẽ sớm tan đàn xẻ nghé. Ai, là ai đã nói tình yêu sinh viên như hai con cào cào, sau trận mưa rào, con nào về nhà con nấy? Nhưng anh và cô vừa ra trường đã nắm tay nhau tới cục dân chính đăng ký kết hôn. Hai bên gia đình đều ở trong cùng một thành phố và sớm quen với chuyện tình của đôi trẻ nên rất hài lòng. Hạnh phúc thật sự quá đỗi ngọt ngào! Chỉ là mấy năm gần đây mẹ chồng không ngừng phàn nàn về việc trông mong cháu bế, chồng cô cũng ước ao có một đứa trẻ sớm tối nghê nga. Không phải cô không cố gắng mà là vấn đề nằm ở đâu thì chính cô cũng không tài nào biết được!

Buổi tối, nhân lúc chồng đang ngồi xem TV, Gia Hiên bê hoa quả ra cho anh rồi gượng gạo nói:

“ Hôm nay em đến bệnh viện.”

Khẽ nhíu mày, Hải Minh liếc sang cô rồi hỏi:

“ Em có chỗ nào thấy không khoẻ sao?”

Ngồi lại gần chồng rồi cô ngả đầu vào vai anh tự nhiên và tiếp tục khẽ nói:

“ Anh à. Nếu chẳng may em không thể có con, thì mình sang Sing thụ tinh nhân tạo được không?”

“ Tuỳ em.”

Nói rồi anh đứng dậy bước về phía phòng làm việc tới tận khuya. Chỉ hai chữ “ tuỳ em” của anh khiến Hiên thấy lòng mình vô cùng mất mát. Trước đây, anh sẽ không bao giờ dùng những từ khiến người khác tổn thương như vậy. Hay nói chính xác gần đây anh đã khác rất nhiều. Cô vẫn nhớ như in thời kỳ hai năm sau khi cưới, công việc dù bận đến đâu người đàn ông của cô cũng cố gắng về nhà ăn cơm tối. Thậm chí phải đi công tác anh cũng tranh thủ đi lại trong ngày. Nhưng hai năm trở lại đây, căn nhà này càng ngày càng lạnh lẽo. Hoá ra, thiếu hơi thở của anh nó không còn mang dáng dấp của một hộ gia đình. Nhiều lúc tủi thân tới mức phát khóc nhưng cô lại tự an ủi lòng rằng chồng cô rất bận. Đúng vậy! Số tiền anh kiếm được tỷ lệ thuận với số thời gian anh không thể về nhà. Không dưới một lần anh nhắc cô hay thôi, bỏ việc ở toà để có thể ở nhà anh nuôi cũng được! Nhưng nếu không được làm việc thì thật sự cô không biết phải làm gì? Cảm giác sẽ chẳng khác nào một người vô dụng. Những lúc như vậy, cô chỉ cười rồi trách khéo anh! Hiên biết những tháng gần cuối năm công việc ở ngân hàng lại càng chất đống, cơ quan nào chẳng vậy nhưng nhìn chồng cô bị vắt kiệt sức lao động, cô thấy lòng xót xa. Không phải tăng ca thì cũng là công tác biền biệt. Một tháng nay anh mới về nhà ăn được bữa cơm do cô nấu. Để được nhìn thấy chồng hàng ngày thật chẳng dễ chút nào! Hoá ra, làm vợ một người đàn ông thành đạt không có gì là sung sướng cả!

Một tuần trước!

Lau dọn căn bếp rồi bước trở ra phòng khách, Hiên thoáng ngạc nhiên khi không thấy anh ngồi xem TV như mọi khi. Không hiểu chồng cô nghĩ gì nhưng thỉnh thoảng khuôn mặt anh khẽ nhăn lại. Thấy cô bước ra, Hải Minh đưa tay về hướng đối diện rồi lên tiếng:

“ Em ngồi xuống đây. Anh có chuyện cần nói với em!”

Có chút bất an, nhưng kinh nghiệm nghề nghiệp đã dạy cô phải luôn giữ được vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt. Im lặng, chờ anh nói.

Cuối cùng, trầm giọng chồng cô mở lời:

“ Thật xin lỗi em. Mình ly hôn được không?”

Thoáng sững sờ, đầu cô hiện lên trăm ngàn lý do, khó khăn lên tiếng:

“ Anh………phạm tội tham ô hay là…….. có bệnh giấu em?”

Anh cúi đầu, giọng khan đặc:

“ Anh….Anh đã có người khác. Cô ấy, cô ấy….đã có con với anh!”

Phẫn nộ, cay đắng và chua xót. Cố giữ cho nước mắt không rơi ra, Gia Hiên ngẩng đầu nhìn lên trần nhà một màu trắng toát. Ánh mắt cô hằn lên những tơ máu đỏ, khoé môi khẽ cười. Cô nói:

“ Chuyện từ bao giờ?”

Anh vẫn không dám ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt điển trai của người đàn ông vẫn cúi gằm xuống:

“ Hai năm trước…Đứa trẻ được gần một tuổi rồi…Thật xin lỗi em…!Em cứ mắng chửi anh đi. Em yêu cầu gì anh cũng chấp nhận. Chỉ xin em…! ”

“ Anh yên tâm. Thủ tục cứ để tôi lo, dù sao tôi cũng có ít nhiều kinh nghiệm vài năm trong ngành.”

Cô không nhớ nổi những gì sau đó, chỉ nhớ được một điều duy nhất ngày hôm nay, cô đã được trả lại tự do! Hay đúng ra là cô trả lại tự do cho anh ta mới đúng. Khó khăn để bước chân trên con đường quen thuộc về nhà, đầu cô choáng váng. Cảm giác mình có thể ngã xuống bất cứ lúc nào không biết nhưng Gia Hiên vẫn gượng gạo bước. Chỉ là ly hôn thôi mà, có là gì! Đã từng yêu nhau đầy ngọt ngào và hạnh phúc, yêu như ngỡ người đó là duy nhất trên cuộc đời này! Nhưng ai biết được mật ngọt chóng tan, thuỷ tinh đẹp lung linh thì dễ vỡ. Cay đắng.

Với tay tìm lên công tắc điện trong phòng ngủ, cô ngả người xuống chiếc giường quen thuộc. Đập vào mắt cô là tấm ảnh cưới có tuổi thọ 4 năm của cô và người chồng cũ. Mới hôm qua thôi mà người đã đổi dạ, thay lòng. Dùng hết sức lực, cô bắc ghế gỡ tấm ảnh xuống rồi tìm con dao xông tới đập không thương tiếc. Những mảnh vỡ thuỷ tinh tung toé khắp căn phòng. Bật cười. Hoá ra, cô đã dùng hết tuổi thanh xuân của mình để tin yêu sau đó là khờ dại giao cả cuộc đời mình cho một thằng khốn nạn. Cái quái gì mà “ anh sẽ dùng cả cuộc đời này để mang lại hạnh phúc cho em?”. Cô khinh vào cái khuôn mặt đẹp đẽ của anh ta. Bốn năm, bốn năm qua, cô đã vì ai mà phải chịu bao tủi nhục? Chẳng phải vì anh ta hay sao? Mẹ anh ta có hắt hơi xổ mũi cô phải ngay lập tức bỏ việc chạy tới hầu hạ không khác gì con sen, con ở thời xưa. Hễ bà chị chồng nói khó nghe một tý cô cũng đành nín nhịn nhắm mắt làm ngơ cho xong chuyện. Trước khi lấy chồng cô vẫn luôn nhận được sự quan tâm, chăm sóc của gia đình nhưng khi bước vào hôn nhân thì cô chẳng khác nào người giúp việc. Đôi lúc cô còn chẳng nhận ra nổi mình. Những mối quan hệ bạn bè đã dần biến mất. Những hò hẹn càng không. Thay vào đó là căn bếp lạnh và phòng ngủ trống không, chỉ có mình cô chăn đơn, gối chiếc…Gia Hiên bám vào thành giường rồi đứng dậy, cô thu dọn toàn bộ quần áo và mấy thứ cần thiết của mình vào vali rồi bước ra khỏi cửa. Căn nhà này theo thoả thuận thuộc về cô nhưng giữ lại nó vốn chỉ làm cô thêm căm phẫn. Chỉ sớm mai thôi, sẽ có người tới nhận mua. Còn cô cũng đã nhanh chóng tìm cho mình một căn hộ chung cư khác! Bắt đầu từ một vùng trời mới, một ngôi nhà mới và một cuộc đời mới!

......

80s toys - Atari. I still have