XtGem Forum catalog

Đạo tình

Posted at 27/09/2015

1735 Views

Sau lưng họ vẫn là tiếng gầm rú ghê sợ và tiếng súng nổ kịch liệt.

"Nắm lấy thang dây". Ly Tâm vừa hét lên với Tề Mặc, vừa mở chốt an toàn trên nòng súng. Đằng sau cô có một tên thổ dân đang lao tới. Gương mặt dữ tợn của hắn, tư thế hung hãn của hắn khiến Ly Tâm toát mồ hôi lạnh, nhưng cô vẫn điên cuồng nhả đạn vào người tên thổ dân.

Tề mặc đã nắm được thang dây đang bay đến. Nghe đằng sau có tiếng động khác thường, hắn liền quay đầu nhìn.

Tên thổ dân bị Ly Tâm bắn trúng, toàn thân máu tuôn xối xả, hai mắt trợn trừng trừng. Nhưng hắn vẫn tiếp tục xông vào hai người, móng vuốt sắc nhọn của hắn chụp đúng lưng Ly Tâm.

Tề Mặc phản ứng nhanh như tia chớp. Hắn quăng khẩu súng hạng nặng trong tay cho Hắc Ưng lúc này cũng đã bám được vào thang dây rồi vòng một tay về phía sau túm người Ly Tâm lôi ra đằng trước ngực. Hắc Ưng lập tức nổ súng vào tên thổ dân, đồng thời hét lớn: "Đi thôi".

Ly Tâm vốn chỉ biết trợn mắt nhìn móng vuốt của tên thổ dân bổ xuống người cô. Không ngờ đúng lúc đó, Tề Mặc túm lấy người cô lôi cô ra đằng trước, khiến móng vuốt sắc nhọn của tên thổ dân bập xuống đúng vai Tề Mặc.

Ly Tâm có cảm giác Tề Mặc cứng người. Lúc này, chiếc máy bay cũng bay lên cao. Ly Tâm không nghĩ ngợi gì chỉ biết ôm chặt cổ Tề Mặc.

Máy bay bay mỗi lúc một cao. Ly Tâm không nhìn thấy vẻ mặt của Tề Mặc và vết thương trên vai hắn. Cô chỉ có thể dùng toàn lực ôm chặt Tề Mặc. Cảm nhận được thân thể Tề Mặc ngày càng căng cứng, Ly Tâm bất giác chúi đầu vào cổ hắn.

Ở trên máy bay, Lập Hộ chỉ huy viên phi công lái máy bay rời khỏi đỉnh núi dày đặc thổ dân địa phương. Vũ khí trong tay Lập Hộ không còn uy lực với đám người ở bên dưới, anh ta liền ra lệnh người ở trên máy bay nhanh chóng kéo Tề Mặc và Ly Tâm lên máy bay, đồng thời anh ta cho mở khoang sau máy bay.

Vào thời điểm ba người được kéo lên máy bay, một ánh sáng trắng phóng xuống đỉnh núi bên dưới. Chỉ trong giây lát, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp dãy núi. Một luồng sáng đỏ hủy diệt quả núi trong chớp mắt.

Ly Tâm nằm trên sàn máy bay, thấy Lập Hộ và những người khác tiến lại gần, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Ly Tâm vẫn ôm chặt Tề Mặc đang nằm đè trên người mình, đầu cô tựa sát vai hắn. Sau đó, Ly Tâm từ từ lịm đi.

*****

Lúc Ly Tâm tỉnh lại đã là ba ngày sau. Ly Tâm đảo mắt nhìn quanh căn phòng rồi đưa tay bóp mi tâm. Đau quá, cảm giác đầu tiên của cô sau khi tỉnh dậy là đau đớn, giống như thân thể không có một chỗ nào là lành lặn. Toàn thân đau nhức đến mức cô không muốn tỉnh cũng không được.

"Tiểu thư tỉnh rồi à?" Một giọng nói tiếng Anh kiểu Mỹ vang lên bên tai Ly Tâm. Chỉ có điều, giọng nói này đều đều không mang bất cứ sắc thái tình cảm nào.

Ly Tâm nheo mắt hướng về nơi phát ra tiếng nói. Cô thấy một người đàn ông đang cung kính cúi người đứng ở bên cạnh giường. Ly Tâm liền mở miệng: "Nước".

"Vâng ạ". Người đàn ông quay người đi lấy nước cho Ly Tâm. Anh ta hai tay đưa khay nước đến trước mặt Ly Tâm, không hề có ý đỡ cô ngồi dậy.

Ly Tâm thấy vậy chửi thầm trong lòng, cô nghiến răng ngồi dậy, đón cốc nước từ tay người đàn ông. Sau khi uống hai hớp, Ly Tâm nói chậm rãi: "Tôi không bảo anh đỡ tôi ngồi dậy, nhưng anh không thể tìm cho tôi cái ống hút hay thứ gì đó tiện cho tôi sao?". Mặc dù không hài lòng nhưng Ly Tâm không muốn nổi nóng. Toàn thân cô đau đến mức không cáu nổi.

"Tôi xin lỗi, ở đây không có mấy thứ đó. Từ trước đến nay chưa có người nào sử dụng đồ tiểu thư vừa nói. Sau này tôi sẽ chú ý". Người đàn ông cúi thấp đầu, nói giọng bình thản.

Ly Tâm hơi nhíu mày, chưa có người nào sử dụng? Cô cố chịu đau, lên tiếng hỏi: "Đây là nơi nào?". Không hiểu tại sao dù phát hiện đang ở trong một căn phòng xa lạ nhưng Ly Tâm không thấy bất an hay có cảm giác căng thẳng. Nếu không phải người đàn ông có mặt ở đây, cô cũng chẳng thèm tìm hiểu.

"Tề Gia". Hai chữ đơn giản nhưng khiến Ly Tâm giật mình. Hóa ra là Tề Gia, thảo nào người ở đây biến thái như vậy. Ở đây là Tề Gia, chắc sẽ không có mấy thứ nhân tính hóa như cô vừa nói.

Ly Tâm không ngờ cô đang ở trong nhà của Tề Gia. Ly Tâm nhớ lại tổng bộ của Tề Gia ở bên Mỹ, xem ra cô vừa ngồi máy bay qua nửa vòng trái đất. Ly Tâm đảo mắt nhìn quay căn phòng. Không tồi, cách trang trí thể hiện sự mạnh mẽ giống như phong cách của Tề Mặc.

"Tiểu thư! Đây là thuốc của cô". Người đàn ông đưa mấy viên thuốc đến trước mặt Ly Tâm.

Ly Tâm hơi cau mày nhưng không lên tiếng. Người đàn ông đứng bên cạnh cung kính giải thích: "Đây là thuốc do bác sỹ Lập Hộ kê, nói là thuốc kháng sinh giảm đau, có tác dụng hồi phục vết thương".

Nghe nói thuốc do Lập Hộ kê đơn, Ly Tâm lập tức nuốt vào. Đưa mắt nhìn quanh không thấy một người nào khác, Ly Tâm liền mở miệng hỏi: "Tề Mặc...À, Tề lão đại đang ở đâu?"

Người đàn ông trả lời nghiêm túc: "Tôi không biết".

"Ý anh là gì?" Ly Tâm trừng mắt với người đàn ông trước mặt. Trước đây nếu không phải Tề Mặc ở bên cạnh cô thì là Lập Hộ hay Hoàng Ưng, Bạch Ưng. Bây giờ cô đang ở ngay trong đại bản doanh của Tề Gia, thế mà không một người nào xuất hiện, bọn họ chẳng nể mặt cô gì cả.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng Ly Tâm không định thắc mắc nhiều. Tề Mặc là lão đại của Tề Gia, hắn ở bên cạnh cô mới là chuyện lạ. Nên biết đây là Tề Gia, nơi tập trung toàn những nhân vật đẳng cấp, còn cô chỉ là loại ruồi muỗi mà thôi.

Ly Tâm phất tay ra hiệu người đàn ông không cần trả lời. Anh ta liền lùi một bước, cúi người trước Ly Tâm: "Thuộc hạ thật sự không biết. Tìm hiểu hành tung của lão đại là một tội lớn".

Thái độ hoảng sợ và thận trọng của người đàn ông khiến Ly Tâm chớp chớp mắt. Xem ra Tề Mặc có nhiều quy tắc quy định thật đấy, cô chỉ tiện mồm hỏi thôi mà. Ly Tâm nhún vai, không tiếp tục gây khó dễ cho người đàn ông.

Ly Tâm đột nhiên sực nhớ ra điều gì, cô lập tức nhảy xuống giường, túm lấy cổ áo của người đàn ông: "Bạch Ưng, Hoàng Ưng, Hắc Ưng, Hồng Ưng, Lập Hộ thì sao? Anh nói cho tôi biết hành tung của một người thôi cũng được, bọn họ đang ở đâu?".

Vừa rồi đầu óc Ly Tâm còn chưa tỉnh táo. Sau một hồi nói chuyện, cô bỗng cảm thấy có gì đó bất thường. Trước khi bị ngất, cô tận mắt chứng kiến Tề Mặc bị thương. Dựa vào sức khỏe của Tề Mặc, Ly Tâm đoán vết thương đó không là gì. Nhưng khi cả đám người biến mất, Ly Tâm đột nhiên có cảm giác chẳng lành.

Người đàn ông cúi đầu: "Tôi không biết Tứ Ưng đại nhân đang ở đâu. Lập Hộ đại nhân hôm qua có đến đây thăm tiểu thư rồi vội vàng đi ngay. Không biết đại nhân mới lúc nào trở lại".

"Shit...rốt cuộc bọn họ làm sao vậy?". Ly Tâm không thể kìm chế tiếng chửi thề khi nghe câu trả lời của người đàn ông. Tất cả đều mất dạng, chuyện này rõ ràng không bình thường.

"Cô tỉnh rồi à". Một giọng nói bình thản vọng đến. Ly Tâm ngẩng đầu nhìn, thấy Lập Hộ đang đứng ở cửa. Lập Hộ khoanh tay trước ngực rồi mỉm cười: "Tôi cũng đoán cô đã tỉnh lại...