Đạo tình
Posted at 27/09/2015
1739 Views
Tòa nhà chính có hai hàng ghế trong đó có cái ghế màu đen đặt ở vị trí cao hơn hết thảy. Ly Tâm chỉ nhìn qua cũng biết đó là chỗ ngồi của Tề Mặc, vị trí của lão đại một gia tộc có lịch sử trăm năm.
Tề Mặc không nói một lời nào đi thẳng lên phía trước và ngồi vào vị trí của hắn. Ly Tâm thấy bên dưới vẫn còn chỗ trống nhưng cô đứng tần ngần hồi lâu. Mặc dù chưa tận mắt chứng kiến nhưng Ly Tâm cũng từng nghe qua, trên giới hắc đạo, càng là gia tộc lớn và cổ xưa càng có nhiều quy tắc. Lúc vào cổng, cô cũng đã chứng kiến màn chào hỏi nghiêm ngặt của Tề Gia, những chiếc ghế này không thể tùy tiện ngồi vào.
Thấy dáng vẻ băn khoăn không biết nên đi hay nên ở của Ly Tâm, Lập Hộ đẩy nhẹ lưng Ly Tâm rồi đi về chiếc ghế thứ ba bên tay phải Tề Mặc. Đứng vào vị trí của mình, anh nháy mắt Ly Tâm và hất cằm về chỗ ngồi đối diện anh ta. Ly Tâm lập tức hiểu ra đó là vị trí của cô, cô liền đi về phía đó và đứng đợi.
Chỉ vài giây sau, tất cả những người có thân phận ở trong ngôi biệt thự đều lần lượt đi vào, bao gồm cả Tứ Ưng. Ly Tâm thấy Hồng Ưng đứng ở vị trí đầu tiên bên tay trái Tề Mặc, tiếp theo là Hoàng Ưng ở dưới. Bên tay phải Tề Mặc, Bạch Ưng đứng ở vị trí đầu tiên, Hắc Ưng xếp thứ hai. Mỗi người đều có vị trí của mình, Ly Tâm nhủ thầm may là vừa rồi cô không chiếm chỗ lung tung.
Ly Tâm ngoảnh đầu, thấy tòa nhà chính không giống phòng khách cũng không giống phòng họp đã đầy ắp người. Trong đám người có cả ông già lẫn trẻ nhỏ, nhưng không có một người phụ nữ nào. Tất cả cung kính đứng yên ở vị trí của mình. Thấy cô là người phụ nữ duy nhất trong đại sảnh, lại đứng ở vị trí trên cao, gương mặt họ lộ vẻ kinh ngạc, nhưng trở lại bình thường rất nhanh, nhanh đến mức người không tinh ý sẽ không phát hiện ra.
"Lão đại". Từ lúc Tề Mặc ngồi vào chiếc ghế lão đại đến khi người cuối cùng đứng nghiêm chỉ mất có năm phút. Tất cả mọi người cúi đầu hành lễ trước Tề Mặc. Đưa mắt nhìn xuống đại sảnh chứa hơn một trăm người, Ly Tâm không khỏi thán phục, người của Tề Gia hành động nhanh thật.
"Lão đại! Ngoài bảy mươi ba người ra ngoài làm việc, một trăm mười bảy người của Tề Gia đã có mặt đông đủ". Hoàng Ưng nhìn xuống đồng hồ đeo tay rồi quay lại bẩm báo với Tề Mặc.
Tề Mặc gật nhẹ đầu và đưa mắt qua tất cả mọi người có mặt trong đại sảnh. Ánh mắt lạnh giá của hắn quét đến đâu, người ở đó ưỡn ngực đứng thẳng người. Tề Mặc gật đầu: "Rất tốt".
Ly Tâm không dấu vẻ kinh ngạc khi nhìn xuống đám người ở bên dưới. Cô không biết Tề Mặc triệu tập những người đó tập trung ở đây bằng cách nào. Từ lúc hắn xét nghiệm xong, cô luôn đi theo hắn có thấy hắn nói gì đâu? Xem ra ở đây có một số quy tắc, không cần phải phát lệnh. Ly Tâm bất giác đưa mắt về phía đám người, xem ra làm thuộc hạ của Tề Mặc cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Ly Tâm không biết, trên thực tế Tề Mặc không bao giờ vào tòa nhà trung tâm nếu không có việc đại sự. Một khi Tề Mặc vào tòa nhà trung tâm, có nghĩa hắn có chuyện quan trọng cần tuyên bố. Vì vậy, tất cả thành viên cao cấp của gia tộc phải có mặt trong vòng năm phút. Đây là gia pháp của Tề Gia. Ở Tề Gia, mệnh lệnh và quy tắc của Tề Mặc là tối thượng. Ai không tuân thủ, kẻ đó hoặc là có bản lĩnh đánh đổ Tề Mặc không thì chỉ còn nước chờ chết.
"Hôm nay triệu tập mọi người đến đây chỉ vì một chuyện". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, đồng thời nhướng mắt nhìn Ly Tâm. Ly Tâm còn chưa kịp phản ứng, Hoàng Ưng ở bên cạnh đẩy người cô. Ly Tâm đánh tiến lên phía trước một bước.
"Mộc Ly Tâm từ nay sẽ là chủ nhân chiếc ghế thứ sáu của Tề Gia". Tề Mặc nhìn Ly Tâm, nói từng từ với giọng điệu uy nghiêm, khiến những người ở bên dưới kinh ngạc ngẩng đầu nhưng không dám thốt ra một câu thắc mắc nào.
"Mộc Ly Tâm tuy gia nhập Tề Gia không lâu nhưng chắc mọi người biết rõ công lao của cô ấy với Tề Gia. Ở Đông Nam Á, cô ấy cứu lão đại và chúng tôi vài lần, có công trong việc giành thị trường Đông Nam Á cho Tề Gia. Chỉ riêng việc cứu chúng tôi vài lần và đoạt thị trường, cô ấy đủ tư cách ngồi vào vị trí thứ sáu". Tề Mặc vừa dứt lời, Hồng Ưng chậm rãi mở miệng.
Mọi người ở bên dưới thầm nghĩ lý do Hồng Ưng đưa ra không có sức thuyết phục. Dù Ly Tâm đoạt thị trường Đông Nam Á đi chăng nữa nhưng địa bàn đó không có tác dụng lớn đối với Tề Gia. Tề Gia có nhiều người thành tích và thực lực lớn hơn Ly Tâm rất nhiều mà vẫn chưa thể ngồi lên chiếc ghế thứ sáu. Tuy nhiên, việc Ly Tâm cứu Tề Mặc nhiều lần thì cũng đáng thưởng công. Hơn nữa trong Tề Gia, lời nói của Tề Mặc là thánh chỉ, dù công lao của Ly Tâm không đủ để ngồi vào vị trí đó nhưng mọi người cũng chỉ còn cách mở một mắt nhắm một mắt tán đồng.
Thật ra người của Tề Gia không biết, Ly Tâm thừa sức ngồi vào chiếc ghế thứ sáu. Cô lập công lớn trong vụ đoạt lại lô vũ khí của Jiaowen và vụ khoáng thạch Tecneti. Những chuyện này không thể tiết lộ ra bên ngoài nên trong mắt con mọi người, Ly Tâm không đủ tư cách ngồi ở vị trí đó. Đây không phải là lỗi của Ly Tâm.
Ly Tâm hơi nhíu mày. Đối diện với đôi mặt lạnh lùng của Tề Mặc, Ly Tâm bất giác đứng thẳng người, mỉm cười với mọi người ở bên dưới. Ly Tâm biết trong một gia tộc có lịch sử cả trăm nay, năng lực và thực lực rất được chú trọng. Cô chỉ là một người bị Tề Mặc ép buộc đến đây mà thôi. Tuy Ly Tâm tình nguyện làm thuộc hạ của Tề Mặc nhưng cô không có hứng thú với quyền lực ở Tề Gia. Vì vậy khi chứng kiến những người ở dưới bề ngoài tỏ ra cung kính nhưng ánh mắt của họ chứa đựng sự khinh miệt và bất phục, Ly Tâm cảm thấy không dễ chịu chút nào.
Tuy nhiên, Ly Tâm hiểu ý Tề Mặc. Nếu cô muốn yên ổn làm thuộc hạ của hắn thì phải ra mắt những người này. Tề Mặc mặc dù coi trọng cô nhưng hắn hoàn toàn không có ý định để Ly Tâm tung hoành ngang dọc ở Tề Gia, bởi nếu cô không có thực lực thật sự thì không thể làm được việc gì..
"Được rồi, lui xuống đi". Sau khi tuyên bố xong, Tề Mặc phất tay ra hiệu rồi đứng dậy.
"Vâng, thưa lão đại". Mọi người cung kính cúi thấp người rồi lùi bước một cách có trật tự. Tề Mặc rời khỏi nơi đó trước tiên, tiếp theo là đám Hồng Ưng, Bạch Ưng và Ly Tâm. Cuối cùng, mọi người mới lần lượt đi ra ngoài.
Trong căn phòng Ly Tâm ở khi mới tỉnh lại, cô nhẹ nhàng thay áo mỏng hơn cho Tề Mặc. Sau đó, Ly Tâm bôi thuốc lên nốt ban đỏ trên da Tề Mặc. Thuốc bôi ngoài chỉ có tác dụng khiến những đốm đỏ không bị mưng mủ và lan rộng chứ không có tác dụng chữa khỏi hẳn.
"Lão đại! tôi đã điều đội nghiên cứu số một đến vùng núi Cape". Bạch Ưng vừa lật tập tài liệu trong tay vừa cất giọng trầm trầm. Gương mặt anh ta vẫn lạnh lùng như không thấy bệnh trạng của Tề Mặc. Để ý thấy ánh mắt anh ta không ngừng đảo qua bên này, Ly Tâm mới biết Bạch Ưng lo lắng đến mức nào.
Tề Mặc tựa người vào thành ghế sofa, để Ly Tâm bôi thuốc cho hắn. Nghe Bạch Ưng báo cáo, Tề Mặc gật đầu: "Tình hình thế nào rồi?"
Bạch Ưng trả lời: "Khoáng thạch Tecneti ít hơn chúng ta tưởng. Nó chỉ có ở lớp đất trên cùng, dưới lòng đất không tồn tại. Tecneti có trong phạm vi khoảng ba mươi km, trữ lượng khoảng vài ngàn tấn".
Tề Mặc ra lệnh: "Đào hết đem về đây, không được để lại dù chỉ một chút".
"Vâng ạ. Tôi hiểu rõ điều này, tôi đã dặn dò thuộc hạ rồi. Họ sẽ chuyển toàn bộ tecneti về trong thời gian ngắn nhất. Tôi cũng bảo bọn họ nếu không chuyển được thì tiêu hủy hết". Giọng nói của Bạch Ưng không dấu vẻ tức giận khi nhắc đến Tecneti, khiến Ly Tâm đang chăm chú bôi thuốc cho Tề Mặc cũng cảm nhận rõ ràng.
"Tại sao lại tiêu hủy? Khó khăn lắm mới tìm được, anh hủy làm gì?" Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Bạch Ưng bằng ánh mắt khó hiểu.
Bạch Ưng lạnh lùng trả lời: "Thế giới này chẳng chuyện gì có thể giữ kín. Chúng ta có hành động lớn ở đó, những kẻ luôn chú ý đến chúng ta chắc cũng đã ngửi thấy mùi bất bình thường. Thà chúng ta hủy nó còn hơn để nó rơi vào tay kẻ khác. Tecneti sản sinh ra ở đó là một kỳ tích, nhưng việc tiêu hủy vô cùng dễ dàng".
Ly Tâm mở to mắt nhìn Bạch Ưng. Hành động? Có hành động gì chứ? Chẳng phải kế hoạch được tiến hành bí mật hay sao?
Hoàng Ưng lên tiếng giải đáp thắc mắc của Ly Tâm: "Tôi đã cho nổ tung dải núi đó".
Khi Hoàng Ưng biết Tề Mặc xảy ra chuyện ở vùng núi Cape, lão đại của anh ta còn bị nhiễm xạ vào máu, chứng bệnh không có khả năng chữa trị, anh ta lập tức bỏ mặc công việc ở Đông Nam Á, bay thẳng đến châu Phi. Gặp Hồng Ưng cũng vừa đến đó, hai điều mười chiếc máy bay, thả bom suốt một ngày, cả một dải núi bị thiêu rụi. Sau khi xác định không còn sinh vật nào sống sót, hai người mới gấp gáp trở về Mỹ. Hành động lớn như vậy, không ai chú ý đến mới là chuyện lạ.
Nghe câu nói của Hoàng Ưng, Ly Tâm cúi đầu trầm mặc...