XtGem Forum catalog

Đạo tình

Posted at 27/09/2015

1734 Views



Vì vậy Hắc Ưng không nghĩ ngợi, nghe tiếng bước chân đi tới, anh ta liền lao vào đối phương. Thổ dân địa phương chỉ có ưu thế ở vòng ngoài. Càng đến sát người chúng, phản ứng và tốc độ của chúng sẽ càng chậm. Đây là nhược điểm duy nhất của đám thổ dân bị Hắc Ưng phát hiện sau hơn một ngày đối phó với chúng.

Hắc Ưng không kịp nhìn kỹ, chỉ biết tấn công vào đúng tim đối phương, nhưng không ngờ người đó lại là Tề Mặc. May mà Tề Mặc có phản ứng rất nhanh, nhưng suýt nữa cũng bẻ gẫy tay anh ta.

Ly Tâm không ngờ gặp lại Hắc Ưng ở nơi này. Tuy bộ dạng anh ta thảm hại nhưng giọng nói vẫn bình thường, chứng tỏ anh ta không sao cả. Sự xuất hiện của Hắc Ưng khiến Ly Tâm thấy an tâm một chút. Nghe câu nói của Hắc Ưng, cô lập tức hỏi lại: "Sao thế?". Cô có thấy Tề Mặc giơ cao đánh khẽ gì đâu.

Ly Tâm không biết, Tề Mặc vốn là người nhạy bén trời sinh. Hắc Ưng theo hắn nhiều năm, hơi thở và mùi đặc trưng của anh ta đã rất quen thuộc với hắn. Nếu không phải có cảm giác Hắc Ưng đang ở đó, làm gì có chuyện hắn để Hắc Ưng áp sát vào người mình. Vì là Hắc Ưng nên Tề Mặc mới nhẹ tay. Dù hắn không bẻ gãy tay Hắc Ưng, anh ta có thể chết bởi viên đạn bắn ra từ nóng súng của Ly Tâm.

Càng lên gần đỉnh núi, tầm nhìn càng rộng hơn. Ly Tâm vẫn tập trung quan sát phía sau, cô đột nhiên hét lớn: "Bọn chúng đuổi theo chúng ta".

Bởi vì vị trí của bọn họ ở trên cao nên có thể nhìn thấy rõ cảnh vật bên dưới. Từng bóng người biến dị len lỏi trong rừng cây, tiến về phía bọn họ. Đám thổ dân di chuyển với tốc độ rất nhanh.

Hắc Ưng liền quay người lại: "Để tôi đi thu hút sự chú ý của bọn chúng, lão..."

"Câm miệng". Hắc Ưng chưa nói hết câu, Tề Mặc cất giọng đầy phẫn nộ, khiến Hắc Ưng im bặt.

"Tôi đã liên lạc với Lập Hộ, họ sẽ nhanh chóng đến đón chúng ta. Tề Mặc, thả tôi xuống đi, nhanh lên...". Ly Tâm vội vàng giải thích rồi quay đầu nói với Tề Mặc. Hiện tại cô đã hồi phục sức lực, cô có thể tự đi, không muốn gây vướng víu cho Tề Mặc.

"Em có thể đi nhanh đến mức nào?" Tề Mặc không quay đầu, đôi chân hắn vẫn tiếp tục lao về phía trước. Lúc này, rừng cây đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại nham thạch, từng tảng đá khá lớn, khiến Tề Mặc buộc phải leo lên.

Ly Tâm không tiếp tục tranh cãi với Tề Mặc. Dù cô lấy lại sức cũng không thể nhanh bằng Tề Mặc. Cô chỉ muốn giúp Tề Mặc tiết kiệm sức lực nhưng xem ra, Tề Mặc không nghe lời cô.

Ly Tâm chăm chú nhìn xuống bên dưới. Đám thổ dân nhanh nhẹn như loài báo đang rút ngắn khoảng cách, khiến tim Ly Tâm như như bị treo ngược. Máy bay của Lập Hộ vẫn chưa đến. Nếu bọn họ không đến kịp, không biết điều gì sẽ chờ đón ba người.

(*) "Đào chi yêu yêu" có nghĩa là "Mơn mởn đào tơ", một câu trong Kinh thi. Nhưng Đào ở đó tức là Hoa đào, cây đào. Còn tựa chương này tác giả dùng chữ "Đào" có nghĩa là đào thoát, đào tẩu.



Chương 71 - Xả thân vì nhau



Ly Tâm không quay đầu nhìn Tề Mặc, cũng không để ý Hắc Ưng ở bên cạnh, đôi mắt cô không rời khỏi những hình bóng nhấp nhô ở bên dưới. "Còn cách khoảng 3 dặm" (1500m), Ly Tâm cất giọng nói lạnh lùng, thông báo tình hình cho Tề Mặc và Hắc Ưng vẫn đang tiếp tục leo lên đỉnh núi.

Lúc mới phát hiện đám thổ dân, chúng còn cách ba người tới mười mấy hai mươi dặm. Có lẽ do Ly Tâm ở trên cao nên mới phát hiện có người đang di chuyển ở bên dưới. Không ngờ chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, chúng đã hoàn toàn rút ngắn khoảng cách.

Ly Tâm biết vào lúc này, cô không thể tỏ ra hoảng hốt hay sợ hãi, nhưng tim cô vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Đám thổ dân có tới trăm người đuổi theo, chưa kể không biết bao nhiêu tên bị rừng cây che khuất. Đến bây giờ vẫn không thấy bóng dáng máy bay của Lập Hộ. Nếu đám thổ dân đuổi tới nơi, hậu quả sẽ rất khó lường.

"Lập Hộ, nhanh lên đi. Bọn chúng còn cách chúng tôi khoảng hai dặm thôi". Ly Tâm vừa quan sát tình hình ở bên dưới, vừa không ngừng thúc giục Lập Hộ. Ở đầu kia, Lập Hộ cũng căng thẳng theo Ly Tâm.

"Sợ gì chứ?". Tề Mặc lên tiếng khi có cảm giác Ly Tâm không giữ nổi sự bình tĩnh, tim cô đập liên hồi trên lưng hắn, hai cánh tay cô siết chặt vào cổ hắn đến mức hắn cảm thấy khó thở.

Chứng kiến đám thổ dân ngày càng tiến lại gần, Ly Tâm rất muốn nói cô không sợ. Nhưng trên thực tế, cô cảm thấy vô cùng khẩn trương. Ly Tâm bất giác cúi đầu nói khẽ: "Tôi sợ". Mặc dù biết không nên tỏ ra sợ hãi nhưng Ly Tâm hiểu rõ Tề Mặc không thích nghe lời nói dối. Cô không phải là siêu nhân, hoảng sợ cũng là lẽ thường tình.

"Em chỉ có thể chết trong tay tôi. Nếu chúng đuổi đến nơi, tôi sẽ tự tay giết em". Giọng nói lạnh lùng và bá đạo của Tề Mặc vang lên bên tai Ly Tâm. Thân thể Ly Tâm hơi run nhẹ. Hình như Tề Mặc đã từng nói với cô câu này, bây giờ nghe lại vẫn thấy bá đạo như thường.

Ly Tâm biết Tề Mặc nói được làm được. Chết ở trong tay hắn, có lẽ tốt hơn chết trong tay đám thổ dân đáng sợ kia. Trong lòng Ly Tâm bỗng dưng thấy bình tĩnh hẳn. Hai tay vẫn ôm chặt cổ Tề Mặc, nhìn đám thổ dân ngày một tiến lại gần, Ly Tâm bất giác mỉm cười và gối đầu lên lưng Tề Mặc.

Ầm ầm ầm, trên không trung đột nhiên có tiếng máy bay. Ly Tâm liền ngẩng đầu, thấy chiếc máy bay bay mỗi lúc một tiến lại gần, giọng nói Lập Hộ truyền đến chiếc hoa tai: "Có phải là nơi này không? Có phải nơi này không? Mau trả lời tôi đi".

"Đúng rồi, chính là nơi này, các anh mau hạ cánh đi". Ly Tâm vốn đang bình thản chờ đợi tình huống Tề Mặc ra tay với cô, nghe giọng nói của Lập Hộ, cô vội vàng trả lời và giơ tay lên vẫy vẫy.

"Không thể hạ cánh". Tề Mặc lên tiếng, hắn dùng hết sức leo lên đỉnh núi.

"Thang dây, bảo bọn họ thả thang dây xuống". Hắc Ưng ở bên cạnh vừa thở hổn hển vừa nói nhanh.

Lúc này Ly Tâm mới nghĩ ra, đợi máy bay hạ cánh và bọn cô leo lên máy bay sẽ tốn khá nhiều thời gian, vô hình chung tăng thêm cơ hội cho đám thổ dân. Cô lập tức lên tiếng: "Thả thang dây xuống, thang dây".

"Lão đại nhanh lên. Bọn chúng sắp đuổi đến nơi rồi, chỉ cách chúng ta hơn một trăm mét, nhanh lên đi". Lập Hộ đứng ở cửa chiếc máy bay trực thăng cỡ nhỏ, tay cầm khẩu súng hạng nặng. Anh ta vừa chỉ huy hạ độ cao máy bay, đồng thời nhìn đám thổ dân hung hãn ở phía sau Tề Mặc bằng ánh mắt đầy lo lắng.

Tề Mặc nghiến răng, điên cuồng lao về phía thang dây từ máy bay thả xuống. Tiếng gầm gừ của đám thổ dân ở phía sau một lúc một lớn, như ngay sát bên tai.

Pằng, pằng, pằng...tiếng súng kịch liệt vang lên. Lập Hộ đứng trên máy bay không ngừng nhả đạn về đám thổ dân đang đuổi theo Tề Mặc. Người của Tề Mặc ở trên máy bay cũng điên cuồng nổ súng, tạo thành âm thanh điếc tai.

"Nhanh, nhanh lên". Lập Hộ hét lớn vào thiết bị liên lạc.

Một trăm mét, năm mươi mét, mười mét. Tề Mặc và Hắc Ưng phi nhanh đến nơi có chiếc thang dây...