Insane

Đạo tình

Posted at 27/09/2015

1723 Views

Bây giờ, cô cảm thấy đôi chân nặng trình trịch. Trong lúc vội vàng, Ly Tâm dẵm lên đám lá ẩm ướt ở dưới đất và trượt chân ngã xuống.

"Cẩn thận". Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai Ly Tâm, một cánh tay rắn chắc giữ chặt eo cô, giúp cô không bị ngã. Ly Tâm còn chưa kịp phản ứng, eo cô bị một lực mạnh kéo lên. Chỉ trong giây lát, Ly Tâm đã nằm trên lưng Tề Mặc.

"Bám chắc vào". Tề Mặc đặt Ly Tâm lên lưng mình rồi hắn thả hai tay. Một tay hắn nắm chặt khẩu súng lớn, một tay chuẩn bị ứng phó với những động tĩnh bất ngờ. Tề Mặc cõng Ly Tâm đi lên đỉnh núi.

Ở trên lưng Tề Mặc, Ly Tâm không còn chút sức lực. Cô lập tức vòng tay qua cổ Tề Mặc, hai chân kẹp chặt thắt lưng hắn. Ly Tâm hơi quay đầu về phía sau, tay phải cô ôm cổ Tề Mặc, khẩu súng trong tay trái chếch về phía sau. Tề Mặc không thể quan sát động tĩnh ở sau lưng nên Ly Tâm sẽ làm việc đó, bây giờ là lúc cần hết sức cẩn thận.

"Ly Tâm, Ly Tâm! Cô có ở đó không? Mau nói đi". Giọng nói đầy lo lắng của Lập Hộ đột nhiên phát ra từ chiếc hoa tai.

Hai mắt Ly Tâm sáng ngời, cô nhanh chóng trả lời: "Phương hướng không rõ, vị trí cụ thể không rõ. Chỉ biết là một đỉnh núi trơ trọi không mọc cây cối. Tôi và Tề Mặc đang leo lên trên đó. Khoảng nửa tiếng nữa sẽ tới nơi, các anh nhanh lên". Ly Tâm nói một hơi. Cô chỉ có thể cung cấp cho Lập Hộ từng đó manh mối. Bây giờ, cô và Tề Mặc chỉ trông chờ vào sự tìm kiếm của Lập Hộ.

"Được, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức đi tìm hai người. Hai người hãy cẩn thận đấy. Ở đầu bên kia, Lập Hộ dường như thở phào nhẹ nhõm. Một loạt mệnh lệnh được phát ra, tất cả máy bay nhanh chóng xuất phát.

Ly Tâm vừa kết thúc liên lạc với Lập Hộ. Bên phải cô đột nhiên có tiếng động cực lớn, cây cối đổ rạp sang hai bên. Một con vật giống như loài gấu và sư tử hợp thể vô cùng to lớn lao ra từ phía rừng rậm.

Ly Tâm chưa kịp nhìn rõ hình dạng con vật, khẩu súng trong tay Tề Mặc nhằm trúng đầu con dã thú. Một tiếng nổ cực lớn, đầu con dã thú bị bắn nát, máu tuôn ra xối xả. Nhưng nó bị kích nộ vẫn hung hãn lao về phía trước. Cây cối xung quanh gãy răng rắc. Con quái vật càng đến gần, bộ dạng của nó càng trở nên đáng sợ.

Tề Mặc vẫn giữ vẻ vô cùng lạnh lùng. Khẩu súng trong tay hắn không ngừng nhả đạn về bộ phận chí mạng trên người con quái vật. Một mặt, Tề Mặc cõng Ly Tâm nhảy sang một bên, tránh khỏi đường đi của con quái vật.

Thân hình to lớn của con quái vật cuối cùng cũng gục ngã xuống đất ngay trước mặt hai người. Nó tuy có sức mạnh kinh hồn nhưng cũng không thể đọ với khoa học kỹ thuật của loài người

Lúc Tề Mặc đánh trả con quái vật, Ly Tâm vẫn nằm bất động trên lưng Tề Mặc, cô không quên quan sát tình hình ở phía sau. Ly Tâm hoàn toàn phối hợp không chờ Tề Mặc nhắc nhở. Ly Tâm cũng không hiểu tại sao lúc Tề Mặc lạnh lùng liếc nhìn cô, cô đã hiểu ngay ý của Tề Mặc. Có lẽ vào giây phút đó, cô và Tề Mặc thần giao cách cảm, Ly Tâm nghiêm chỉnh chấp hành nhiệm vụ Tề Mặc giao cho cô trong khi hai người không nói một lời nào.

Lúc con quái vật đổ xuống, rừng cây đột nhiên có cái bóng dịch chuyển. Ly Tâm không suy nghĩ lập tức lên nòng súng rồi lia đạn về hướng đó. Dù là thổ dân địa phương hay là động vật bị biến dị do nhiễm xạ, chỉ cần chúng động đậy là cô phải hạ thủ ngay. Chậm một vài giây, cô và Tề Mặc sẽ không còn là đối thủ của chúng.

Loạt đạn bắn ra phát tiếng kêu chói tai. Ly Tâm do phải vặn người về đằng sau nên cánh tay cô tê buốt. Hóa ra, sử dụng súng cũng dễ dàng như trong phim ảnh.

Trong lúc Ly Tâm nổ súng, Tề Mặc nhanh chóng quay người. Một tay hắn khóa nòng súng của Ly Tâm, tay kia cầm khẩu súng hạng nặng lia về nơi Ly Tâm vừa bắn. Lửa đạn cháy xém cây cối ở gần đó, một tiếng kêu thảm thiết vọng ra. Tề Mặc không thèm nhìn, tiếp tục cõng Ly Tâm lên đường. Khẩu súng của hắn là loại hình mới nhất được chế tạo đặc biệt, dù là thổ dân biến dị hay quái thú, một khẩu súng của hắn là đủ.

"Súng của em chỉ có ba mươi viên đạn thôi đấy". Tề Mặc vừa nhanh chóng di chuyển lên đỉnh núi vừa cất giọng trầm trầm.

Ly Tâm nghe vậy bất giác nắm chặt khẩu súng trong tay. Cô không phải đang đóng phim, làm gì có kiểu súng bắn mãi không hết đạn. Trong khẩu súng của cô chỉ có từng đó viên đạn, vừa rồi cô điên cuồng nổ súng, không biết bây giờ còn lại bao nhiêu viên.

Đây là lần đầu tiên Ly Tâm bắn súng. Trước đây cô từng nhìn thấy nhiều lần nhưng chưa từng sử dụng bao giờ. Vào thời khắc này, Ly Tâm nhận thức cô cần phải học cách sử dụng vũ khí. Bởi vì cô đi theo Tề Mặc nên nếu cô nhát gan, không thể bảo vệ bản thân, không biết sử dụng mấy thứ đó, cái chết có thể chụp xuống đầu cô bất cứ lúc nào.

Ly Tâm gật đầu: "Tôi biết rồi".

"Em còn lại mười một viên". Tề Mặc nói lạnh lùng.

Thấy Tề Mặc chỉ dựa vào cảm giác cũng biết súng trong tay cô còn bao nhiêu viên đạn, Ly Tâm hết sức kinh ngạc. Đồng thời, cô tiếp tục đưa mắt về khu vực do cô phụ trách. Bây giờ không phải lúc tỏ thái độ sùng bái hay kính nể Tề Mặc.

Mặc dù cõng Ly Tâm trên lưng nhưng Tề Mặc vẫn chạy rất nhanh. Đỉnh núi ngày càng gần, tầm mắt ngày càng rộng mở, tim Ly Tâm đập thình thịch. Nhưng cô biết càng gần đến đích, cô càng phải giữ bình tĩnh, không được hoảng loạn.

Bịch, Ly Tâm ở trên lưng Tề Mặc đột nhiên bị va chạm kịch liệt khiến cô suýt nữa tuột tay rơi khỏi lưng Tề Mặc. Ly Tâm nhanh chóng quay đầu lại.

Ly Tâm chỉ thấy một hình bóng nhanh như tia chớp lao đến trước Tề Mặc, tay chụp xuống đầu vai Tề Mặc, vào đúng mặt Ly Tâm.

Không có tiếng động, Ly Tâm cảm thấy luồng gió khi cánh tay chụp xuống. Ly Tâm không nghĩ ngợi nhiều, đầu cô chúi về phía vai bên này của Tề Mặc, khẩu súng trong tay hướng về bóng hình đó và nhanh chóng lên nòng.

Tề Mặc đột ngột ra tay, tay trái hắn túm chặt năm ngón tay của đối phương bẻ ngược lại, đồng thời đẩy người đối phương ra xa. Tay phải Tề Mặc đang cầm vũ khí thúc mạnh vào bàn tay cầm súng của Ly Tâm, khiến khẩu súng chệch đi hướng khác.

Chỉ trong chốc lát, một tiếng súng nổ vang phát ra từ súng của Ly Tâm, đạn bay sượt qua đầu bóng hình đó. Đối phương bị Tề Mặc đẩy rất mạnh bắn ra xa vài bước. Hắn đột nhiên cất tiếng nói: "Lão đại?"

Ly Tâm bất giác sững sờ. Cô chớp chớp mắt, người này là ai nhỉ? Do sự việc xảy ra quá nhanh nên vừa rồi cô chỉ nhìn thấy hình bóng một con người chứ không nhìn rõ là người nào.

Đối phương nhanh chóng quay người lại, anh ta mặc một bộ độ chống bức xạ. Bóng dáng anh ta rất quen thuộc, trông có vẻ giống người của Tề Mặc. Ly Tâm cảm thấy toát mồ hôi lạnh, may mà vừa rồi Tề Mặc ngăn cản kịp thời, nếu không cô đã khiến người của mình bị thương.

"Hắc Ưng". Tề Mặc lạnh lùng nhìn bộ dạng thảm hại của Hắc Ưng, lên tiếng xác nhận.

"Vâng...là Hắc Ưng đây ạ". Hắc Ưng chạy đến bên Tề Mặc. Ly Tâm cũng nhận ra giọng nói của Hắc Ưng.

"Cám ơn lão đại giơ cao đánh khẽ". Thấy Tề Mặc không nói một lời nào, tiếp tục đi lên núi, Hắc Ưng vừa chạy theo Tề Mặc vừa mở miệng.

Vừa rồi Hắc Ưng trốn ở trong rừng, không nghe thấy tiếng nói của Tề Mặc và Ly Tâm. Anh ta chỉ cảm giác một ai đó đang di chuyển rất nhanh về phía anh ta. Mấy ngày qua, Hắc Ưng chịu không ít khổ cực ở địa bàn của đám thổ dân, anh ta biết cần phải ra tay trước mới có cơ hội giành thắng lợi trước đám thổ dân có sức mạnh kinh hồn...