Đạo tình
Posted at 27/09/2015
1741 Views
Ly Tâm dừng tay khi thấy cơ bắp Tề Mặc co rút khi cô động vào.
Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm, đáy mắt cô không có gì khác ngoài vẻ lo lắng. Tề Mặc đưa tay sờ đầu Ly Tâm và vuốt nhẹ nhàng. Trầm mặc một lúc, hắn cất giọng trầm trầm: "Không sao cả".
Lúc này, Ly Tâm mới biết cô thật ngốc nghếch khi hỏi câu đó. Hỏi Tề Mặc có đau không chẳng khác nào hỏi cái bàn rằng mày biết nói chuyện hay không? Tề Mặc trả lời thật cho cô biết mới lạ. Hơn nữa, hình như Tề Mặc không có dây thần kinh đau đớn. Lúc cô bị xét nghiệm, thân thể cô đau đến mức chết đi sống lại, còn Tề Mặc vẫn giữ vẻ mặt bình thường, như hắn vừa mới ngủ dậy.
"Mặc áo cho tôi". Thấy Ly Tâm đứng ngây ra không động đậy, Tề Mặc sa sầm mặt. Hắn giơ tay túm cổ Ly Tâm và cất giọng đầy nộ khí.
Ly Tâm định thần trở lại. Thấy vẻ tức giận của Tề Mặc, Ly Tâm không nói một lời nào nhanh chóng mặc quần áo cho hắn. Tuy Ly Tâm hết sức nhẹ nhàng nhưng Tề Mặc dường như không bận tâm. Hắn giơ chân giơ tay mặc đồ như lúc bình thường, như không phải cơ thể đang chịu đau đớn. Tề Mặc quả là người từ thân thể đến trái tim đều làm bằng sắt thép.
"Lão đại! Tốt nhất mấy ngày này lão đại hãy ở lại đây, để chúng tôi tìm cách trị liệu". Lập Hộ rảo bước nhanh đến trước Tề Mặc khi thấy hắn đứng dậy ôm eo Ly Tâm định đi ra ngoài.
Tề Mặc nhíu mày. Hắn còn chưa trả lời, Ly Tâm ở bên cạnh gật đầu đồng tình: "Lão đại, sức khỏe quan trọng nhất, có việc gì để bọn họ giải quyết. Tình hình của lão đại tương đối phức tạp".
Lập Hộ đồng thời gật đầu: "Đúng vậy, lão đại".
Tề Mặc đảo mắt qua hai người, cất giọng lạnh lùng: "Nhắc một lần xem nào".
Ly Tâm cứng họng. Tề Mặc nói vậy là có ý gì? Lẽ nào lo lắng và quan tâm đến hắn cũng là làm sai? Nếu không nể tình hắn cứu cô, hắn đừng mơ cô sẽ bận tâm và lo lắng cho sức khỏe của hắn. Cả đời này ngoài Tùy Tâm, cô chưa từng quan tâm ai bao giờ.
Nghe Tề Mặc nói vậy, Lập Hộ sững lại trong vài giây rồi nghiến răng: "Lão đại, Lập Hộ sai rồi, xin lão đại thứ lỗi".
Tề Mặc hơi gật đầu với Lập Hộ, ôm Ly Tâm đi ra ngoài. Ly Tâm nhíu chặt đôi lông mày, quay đầu nhìn Lập Hộ. Lập Hộ trao đổi điều gì đó với ông già tóc bạc rồi nhanh chóng đi theo Tề Mặc.
Thấy Ly Tâm nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, Lập Hộ lắc đầu giải thích: "Cả gia tộc đều biết lão đại đã trở về. Nếu lão đại không lộ diện sẽ dẫn đến tin đồn không hay. Hơn nữa có một việc cần lão đại đích thân xử lý".
Lập Hộ nóng ruột chỉ nghĩ đến sức khỏe của Tề Mặc mà quên mất thân phận người đứng đầu Tề Gia của hắn. Nếu Tề Mặc không xuất đầu lộ diện, bên ngoài sẽ xuất hiện tin đồn và suy diễn lung tung. Không cho đối thủ bất cứ một khe hở chọc ngoáy là tôn chỉ xưa nay của Tề Mặc, Lập Hộ nhất thời quên mất.
Nghe Lập Hộ giải thích, Ly Tâm bất giác cau mày. Lời nói của Lập Hộ không hoàn toàn rõ ràng, nhưng Ly Tâm có thể hình dung ra. Lúc cô còn ở tổ chức ăn trộm, dù cô bị thương hay xảy ra chuyện, cô cũng phải cắn răng chịu đựng, để những người nhằm vào cô không tìm ra nhược điểm hoặc kẽ hở để ra tay. Đây là một đạo lý đơn giản, áp dụng trên người có thân phận như Tề Mặc đến bản thân Ly Tâm.
"Để tôi lái xe cho". Ly Tâm ngoan ngoãn làm gậy chống của Tề Mặc. Khi Lập Hộ lái xe đến, cô mở cửa xe cho Tề Mặc ngồi vào ghế sau rồi lên tiếng nói với Lập Hộ. Ly Tâm không biết y thuật. Tề Mặc lâm vào tình trạng này, Lập Hộ ngồi bên cạnh hắn sẽ tốt hơn, có thể dễ dàng ứng phó bất cứ lúc nào.
Ly Tâm chưa kịp bước đi, Tề Mặc liền nắm lấy cổ áo Ly Tâm, lôi tuột cô vào trong xe. Ly Tâm ngồi trên sàn xe vịn vào đùi Tề Mặc. Ly Tâm vừa định nhổm dậy, bàn tay to lớn của Tề Mặc lập tức ấn người cô xuống, khiến cô không thể ngẩng đầu. Ly tâm đành phải ngồi im, cô cố giữ thẳng người để không đè lên đùi Tề Mặc.
"Ngồi tử tế vào". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, tay dùng lực ép chặt cô vào đùi hắn. Ly Tâm liền từ bỏ việc phản kháng, trực tiếp tựa người vào đùi Tề Mặc. Hắn không sợ đau, việc gì cô phải lo cho hắn?
"Lão đại, tôi chỉ cần..."
"Mau lái xe". Lập Hộ chưa nói hết câu, Tề Mặc đột ngột cắt ngang, giọng nói có vẻ mất kiên nhẫn. Lập Hộ cắn răng, hít một hơi rồi nhấn ga, lái xe về phía đại bản doanh của Tề Gia.
Ly Tâm úp người vào đùi Tề Mặc, cảm giác hắn đang vuốt tóc cô. Mặt cô áp vào cặp đùi rắn chắc của hắn. Ly Tâm không khỏi than thầm, Tề Mặc đối xử với người của hắn tốt thật, thảo nào đám Lập Hộ và Hồng Ưng cam tâm tình nguyện bán sống chết vì hắn. Dưới tấm mặt nạ tàn nhẫn và lạnh lùng, Tề Mặc thật ra rất biết nghĩ đến người khác.
Tề Mặc bị nhiễm xạ. Nếu bọn họ tiếp xúc với hắn ở cự ly gần, bọn họ có khả năng sẽ bị truyền nhiễm. Vì vậy Tề Mặc giữ khoảng cách với tất cả mọi người. Hắn chỉ gần gũi một mình cô, là vì biết cô không sợ bị nhiễm xạ.
Gục mặt trên đùi Tề Mặc, Ly Tâm bỗng dưng mỉm cười. Có một lão đại như thế này cũng không tồi. Lão đại biết nghĩ đến thuộc hạ, không quản ngại nguy hiểm đi cứu thuộc hạ như Tề Mặc tốt gấp nhiều lần so với lão đại tổ chức cô từng ở trước kia. Nếu Tề Mặc không buông tha cô, vậy thì cô sẽ làm thuộc hạ của hắn. Lần này không phải do hắn bắt ép mà cô cam tâm tình nguyện.
Ô tô nhanh chóng đến trước cửa Tề Gia. Ly Tâm ngẩng đầu nhìn, thấy Lập Hộ từ từ giảm tốc độ. Cánh cửa lớn uy nghiêm của Tề Gia mở ra. Hai bên là hai hàng người hầu ăn mặc chỉnh tề, đứng cúi đầu đón xe của Tề Mặc đi vào.
Ở bên trong Tề Gia, người đi lại mỗi lúc một đông. Nhưng dù họ đang làm gì, thấy xe Tề Mặc đi đến gần họ cũng ngừng tất cả công việc, cúi người cung kính chào đón.
Xe ô tô đang lăn bánh thấy xe của Tề Mặc đi đến đều dừng lại. Tất cả mọi người ở bên trong xuống xe, cúi đầu hành lễ với Tề Mặc. Những người đó đều tràn đầy khí chất quý tộc, cao ngạo và lạnh lùng. Nhưng tất cả đều phải cúi đầu trước Tề Mặc.
Chứng kiến cảnh tượng trên, Ly Tâm không khỏi cảm thán. Đây chính là khí thế của hắc đạo, cũng thể hiện thế lực của Tề Mặc. Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, vẻ mặt hắn vẫn không có bất cứ sắc thái biểu cảm nào, giống như đã quá quen thuộc với sự cung kính của mọi người. Ly Tâm liền sờ lên đầu mũi, lần đầu tiên cô được tiếp đón như thế này, không thể không thừa nhận là cô cũng hơi đắc ý.
Ô tô dừng lại trước tòa nhà trung tâm, Lập Hộ nháy mắt với Ly Tâm qua gương chiếu hậu. Ly Tâm lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, đẩy cửa xuống xe rồi hơi cúi người, cùng Lập Hộ lúc này đã xuống xe và làm động tác như Ly Tâm nghênh đón Tề Mặc. Gia tộc hào môn lắm quy định quy tắc thật, Ly Tâm thầm nhủ.
Tề Mặc lạnh lùng bước xuống ô tô. Tất cả mọi người đang cúi đầu nghênh tiếp hắn đồng thanh lên tiếng: "Lão đại".
Tề Mặc đảo mắt qua mọi người: "Nên làm gì thì làm đi". Nói xong, hắn đi thẳng vào tòa nhà trung tâm.
"Vâng ạ". Mọi người lại đồng thanh trả lời. Chỉ trong giây lát, Ly Tâm thấy tất cả mọi người như ong vỡ tổ. Người thì lên xe nổ máy, người thì đi vào nhà, kẻ đi ra ngoài...Già trẻ lớn bé nam nữ đều im lặng tiếp tục công việc. Ly Tâm đưa mắt bốn xung quanh rồi nhanh chóng đi theo Tề Mặc...