Ring ring

Đạo tình

Posted at 27/09/2015

549 Views

“Đạo tình” có thể nói là một tác phẩm xuất sắc của dòng tiểu thuyết ngôn tình. Tác phẩm là thế giới của xã hội đen, của những cuộc phiêu lưu, những hành trình đầy hiểm nguy và kịch tính. Cũng giống như thế, tình yêu trong “Đạo tình” vừa mãnh liệt lại vừa lạnh lùng, vừa hiển nhiên lại vừa lạ lẫm. Qua ngòi bút cá tính và trí tưởng tượng độc đáo của Chu Ngọc, cả một thế giới hiện lên đầy hấp dẫn với vô vàn sắc màu, mỗi nhân vật đều có tính cách riêng và ấn tượng, đặc biệt là cặp nam nữ chính - Tề Mặc và Ly Tâm.

“Cô là một trong những siêu trộm nổi tiếng nhất thế kỷ hai mươi mốt.

Cô là thần thoại Vua tốc độ bất bại trong thế giới ngầm.

Cô là một cô gái tự do như gió.

Hắn là truyền kỳ của đế quốc bóng đêm.

Máu lạnh vô tình, thủ đoạn tàn độc.

Một miếng ngọc bích, số mệnh của hai người từ đó cuốn vào nhau.

Người biến dị trong rừng sâu, Kim Tự Tháp dưới lòng đất, bão xoáy dưới lòng biển sâu…

Hắn đưa cô vào thế giới của hắn.

Không chiến, hải chiến, dã chiến…

Dù đứng giữa sống và chết cũng không từ bỏ nhau.

Nếu đó không phải là yêu, thì thế nào là yêu?”

  Tải truyện về điện thoại miễn phí (Dành cho Android)

Thông tin tác giả:

Chu Ngọc là nữ tác giả của văn học mạng. Hiện cô là tác giả ký hợp đồng loại A với trang sáng tác Tiêu Tương. Cô từng nói: “Viết văn lúc đầu chỉ là một sở thích, nhưng giờ nó còn quan trọng hơn công việc chính của tôi. Tôi muốn toàn tâm toàn ý sáng tác, không ngừng nỗ lực vì giấc mơ của bản thân mình”.



Chương 1 - Mở đầu



Ding dong, ding dong, chuông đồng hồ buổi sáng điểm chín tiếng. Khi tiếng chuông vang lên, tủ kính chống trộm phát ra tiếng động nhẹ, rồi từ từ bị dỡ ra.

Một bàn tay ngọc ngà thò vào bên trong nhấc miếng ngọc đặt trên quầy triển lãm, tiếng nói khe khẽ cất lên: " Có đầu rồng, hoa văn long phượng...quả nhiên là đồ tốt".

"Mấy thứ đó mà trị giá những 30 triệu đô la Mỹ?" Một giọng nói vọng đến từ cửa phòng triển lãm.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày miếng ngọc mỉm cười, không quay đầu lại. Cô dùng ngón chỏ và ngón giữa kẹp miếng ngọc ném về nơi phát tiếng nói, rồi từ từ quay người: "Bảo vật của thời Tây Chu, chị thử nói xem?". Cô gái đứng cách đó không xa nhảy lên bắt trọn rồi chăm chú nhìn miếng ngọc trong tay mình.

Cô gái đứng trước tủ trưng bày mặc bộ quần áo trắng nhãn hiệu Etro, trên cổ quàng chiếc khăn lụa màu xanh lá cây cùng nhãn hiệu. Gương mặt cô lộ vẻ điềm đạm, đôi mắt sáng lấp lánh như sao. Nụ cười nhẹ nhàng trên miệng cô mang lại cảm giác tươi mát như ngọn gió xuân. Đồng thời, từ người cô toát ra vẻ tự nhiên, trang nhã, khoan thai, tùy hứng, không bận tâm đến bất cứ điều gì. Khí chất khác người của cô khiến bất cứ ai khi vừa nhìn thấy cô đều dễ dàng bị thu hút bởi vẻ đặc biệt đó mà chưa cần nhìn đến dung mạo cô.

"Vàng còn có giá, ngọc thì vô giá. Thứ đồ chơi này rất đáng tiền, có thể bán tới 100 triệu. Đáng tiếc, rơi vào tay chúng ta nó chỉ đáng giá 30 triệu". Cô gái đứng ở cửa liếc nhìn miếng ngọc đời Chu rồi thuận tay bỏ luôn vào túi.

Cô gái mặc bộ đồ trắng mỉm cười lúc lắc ngón chỏ, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc: "Không, không...Gặp phải chúng ta nó chẳng đáng giá một xu. Gặp đúng người trả cái giá trên trời, nó mới đáng giá như vậy".

Cô gái đứng ở cửa bất giác cười lớn. Họ là đều là Thần thâu (trộm thần), muốn thứ gì thì đi ăn trộm là được, chẳng cần bỏ tiền mua. Bảo vật quý giá đến mấy trong mắt họ cũng không đáng một xu. Bởi vì họ chưa bao giờ dùng tiền để mua chúng.

Cô gái áo trắng liếc nhìn đống bảo vật trưng bày trong triển lãm, nhún vai: "Cũng may là các chị có đạo đức nghề nghiệp, nên các em lần này được an toàn". Quy tắc của cô là không động đến những thứ không nằm trong danh sách, mặc dù chủ nhân của đống bảo vật trưng bày ở đây chưa chắc đã là người tốt, có khi cũng cướp lại ở đâu đó.

Đây là một triển lãm cổ vật nổi tiếng ở New York. Triển lãm trưng bày toàn đồ cổ có giá trị từ khắp các nơi trên thế giới. Nếu tính tổng trị giá số cổ vật này, có thể mua cả một thành phố nhỏ ở Trung Quốc.

Triển lãm lắp đặt thiết bị bảo vệ tiên tiến nhất trên thế giới, chỗ nào cũng có camera giám sát. Tuy nhiên, những người mở triển lãm quên rằng, khoa học kỹ thuật mà họ dựa dẫm chính là điểm yếu dễ bị tấn công nhất.

Cô gái mặc áo trắng rõ ràng là cao thủ trong nghề. Một phút đối với người bình thường có thể quá ngắn, nhưng đối với cô là quá dài, dài đến mức cô cắt kính đoạt lấy bảo vật một cách thong dong.

"Ly Tâm, em chỉ còn mười giây thôi đấy". Cô gái đứng ở cửa giơ tay nhìn đồng đồ, quay sang nhắc nhở Mộc Ly Tâm.

"Tùy Tâm, mười giây là nhiều rồi". Cô gái tên Ly Tâm nở nụ cười lơ đễnh, thong thả đi về phía cửa.

Hai cô gái mặc đồ trắng và bộ đồ đỏ từ từ đi ra cửa lớn như đi dạo phố. Ly Tâm quay đầu nhìn phòng triển lãm im lìm, khóe miệng cô hơi cong lên. Ly Tâm giơ tay đập vào bức tường cảm ứng ở đại sảnh. Một hồi chuông báo động chói tai vang lên. Ít phút sau, vô số tiếng bước chân chạy rầm rập về phía phòng triển lãm.

Tùy Tâm cau mày không lên tiếng, như đã quen với hành động của Ly Tâm. Cô tiện tay giơ con dao đập mạnh vào lưng người đứng gác gần đó.

Ly Tâm hất mái tóc mỉm cười: "Khách quý sắp đi rồi, chủ nhà còn không ra tiễn, thật mất lịch sự quá".

Chỉ trong chốc lát, phòng triển lãm canh phòng cẩn mật nhất New York đã trở thành nơi họ ra vào như trốn không người. Bây giờ là giờ đổi ca, cả tòa nhà đột nhiên náo động, người đi lại hoảng loạn. Trong khi đó, tất cả camera ở cửa lớn, cửa nhỏ, cửa sau, đỉnh lầu đều ngừng hoạt động. Không ai chú ý đến hai cô gái xinh đẹp đi ra ngoài một cách thoải mái.

"Họ còn vỗ ngực khoe có thiết bị tối tân nhất nữa chứ. Chúng ta đoạt được quá dễ dàng, thật chẳng đã chút nào". Sau khi ngồi lên chiếc xe mui trần Ferrari màu rượu booc đô, Tùy Tâm rút miếng ngọc ra xem.

Ly Tâm một tay để lên thành cửa xe, một tay điều khiển bàn lái. Làn gió mát thổi lên tóc cô, khiến cả người hưng phấn hẳn: "Trên đời này có thứ gì chúng ta không ăn trộm được?". Tối tân gì chứ? Cô là cao thủ vi tính và cao thủ trộm đồ, cộng thêm cao thủ võ nghệ Tùy Tâm, chẳng có gì có thể gây khó dễ cho họ. Chỉ một phút toàn bộ hệ thống ngừng hoạt động, cảm giác như đi vào chốn không người quả thực cũng không tệ.

Tùy Tâm cười lớn: "Đúng rồi, chỉ cần hai chúng ta song kiếm hợp bích, xâm nhập vào Nhà Trắng cũng không thành vấn đề".

Ly Tâm nghe thấy mỉm cười: "Chúng ta muốn làm gì cũng được".

Tùy Tâm nhìn bộ dạng của Ly Tâm, bình thản như trời có sụp cũng chẳng ảnh hưởng đến tôi, cô giơ tay nhét miếng ngọc vào lòng Ly Tâm, nở nụ cười gian tà: "Con bé này đừng có lười biếng. Em hãy chịu trách nhiệm về chuyến giao hàng cuối cùng đi. Sau này chúng ta "cá bơi dưới đại dương, chim bay trên trời cao" (chỉ sự tự do).

Ly Tâm lập tức giảm tốc độ. Xe vẫn chưa dừng hẳn, Tùy Tâm đã bay người qua thành xe nhảy xuống đất. Làn tóc uốn xoăn phấp phới trong gió, cộng thêm ngoại hình diễm lệ của cô, khiến không ít đàn ông đi đường huýt sáo tán thưởng. Tùy Tâm giơ tay, không hề quay đầu về phía Ly Tâm: "Chị sẽ liên lạc với em sau".

Ly Tâm gật đầu. Cô dừng hẳn xe bước ngoài, hét lớn: "Chị nhớ cẩn thận đấy".

Tùy Tâm vẫy vẫy tay rồi biến mất trong dòng người. Ly Tâm nhìn bóng dáng người cộng sự mười mấy năm nay chưa bao giờ rời xa, cô bất giác đứng tựa người vào cửa xe mỉm cười. Từ nay về sau, họ đã hoàn toàn tự do.

Một cơn gió thổi bay tóc Ly Tâm, bay cả chiếc khăn quàng cổ bằng lụa mỏng quấn trên cổ cô. Ly Tâm chỉ cảm thấy cổ nhẹ bẫng, cô quay đầu nhìn chiếc khăn màu xanh lục bay phấp phới trong không trung.

Trên đường xuất hiện một chiếc xe Cadillac màu đen chạy ngược đến với tốc độ rất nhanh. Chiếc khăn lụa đột nhiên bay vào cửa xe. Khi chiếc xe đi ngang qua, Ly Tâm kịp thấy một đôi mắt vô cùng lạnh lùng nhìn về phía cô.

Ly Tâm nhún vai, chỉ là một chiếc khăn quàng cổ, mất thì thôi. Cô lại ngồi lên xe nổ máy, phóng đi theo chiều ngược lại chiếc Cadillac đen.

Vài ngày sau, tại một tòa lâu đài cổ ở Roma, thủ đô Italy, có hai người đàn ông trung niên ngồi trong thư phòng. Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi nghịch viên đạn trong tay: "Ly Tâm và Tùy Tâm làm việc chưa bao giờ khiến tôi thất vọng. Đúng là bảo bối yêu quý có khác"...