Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1842 Views
Kim Nguyệt Dạ khẽ liếc tôi, rồi quay người rời khỏi đám đông, không hề ngoảnh đầu lại: “Sun! Tôi có chút chuyện muốn bàn với cậu, qua bên kia với tôi!”
”Ồ, được thôi!” Sun đi theo Kim Nguyệt Dạ sang phía bên kia hội trường.
TWO
Nhìn Sun và Kim Nguyệt Dạ đang đi xa dần, một luồng khí nóng từ chân dội thẳng lên đỉnh đầu tôi!
Vừa đi được vài bước, Sun như nhớ ra chuyên gì, đột nhiên dừng lại, quay người về phía tôi, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Hựu Tụê, cô đừng lo! Nếu lát nữa Kim Nguyệt Dạ không chịu nhảy với cô thì tôi sẽ niệm tình nhảy với cô một điệu! Ha ha ha ha...”
Phừng phừng phừng phừng!
Chớp mắt, lửa giận bùng cháy dữ dội trong người tôi.
Tôi nghiến răng nắm chặt chiếc khăn trong tay, hùng hổ xách váy đi theo Kim Nguyệt Dạ.
Hừ! Tên Sun cà chớn kia, mi cứ đợi đấy! Hôm nay... hôm nay nhất định ta sẽ giành lại Kim Nguyệt Dạ! Tuyệt đối không để Dạ lấn sâu vào con đường sai lầm!
” Kim Nguyệt Dạ! Đợi đã!”
Bất chấp ánh mắt kinh ngạc của đám đông đang dồn về phía mình, tôi lao như bay đến trước mặt Kim Nguyệt Dạ và Sun, dang tay ra ngăn Kim Nguyệt Dạ lại.
”Hựu tuệ! Cô...” Sự xuất hiện đột ngột của tôi khiến Kim Nguyệt Dạ tròn mắt kinh ngạc. Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của tôi, hắn dường như cũng đoán được tôi sắp làm gì.
Sun vẫn đứng bên cạnh. Hắn nháy mắt, cười nham hiểm như đang đợi xem kịch hay.
”Chậc, dạ à, Hựu Tuệ hình như có chuyện muốn nói với cậu đó! Có lẽ tôi nên tạm lánh đi một lúc thì tốt hơn!”
”Không cần!” Cả tôi và Kim Nguyệt Dạ cùng gắt lên.
Sun mỉm cười lắc đầu, giả bộ thở dài:
”Ai chà, hai người thật tâm đầu ý hợp! Ha ha ha ha...”
”Hựu tuệ! Còn việc gì nữa không?” Kim Nguyệt Dạ khẽ thở dài, đứng đối diện với tôi.
Tôi hít sâu, lôi chiếc khăn tay thêu nham nhở ra. Giơ cao trước mặt Kim Nguyệt Dạ.
”Kim Nguyệt Dạ! Xin cậu đừng đi! Hãy ở lại với tôi!”
”Hựu tuệ! Cô...”
”Ồ! Lại đây mà xem này, Tô Hựu Tuệ đang tỏ tình với Kim Nguyệt Dạ kìa!”
”Chà! Xem ra công chúa Tô Hựu Tuệ mê tít hoàng tử Kim Nguyệt Dạ mất rồi! Nhưng công nhận bọn họ đẹp đôi thật!”
”Nhưng Kim Nguyệt Dạ hôm nay cứ kì kì thế nào ý, có vẻ không bằng lòng...”
”Ôi... Tình hình có vẻ căng đây...”
Mọi người trong hội trường đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi.
”Hựu Tuệ!”
”Chị Hựu Tuệ!”
Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Tiểu Dực và cả Lăng Thần Huyền bước từ trong đám đông ra. Tiểu Dực định chạy về phía chúng tôi nhưng bị Tô Cơ ngăn lại.
”Bé Hựu Tuệ, bé thích chơi trội quá đi!” Kim Nguyệt Dạ đưa mắt nhìn xung quanh. Hắn lại cười gian gian như mọi khi. Phớt lờ mọi thứ nhìn tôi.
Nhưng lần này tôi không bị Kim Nguyệt Dạ chọc tức nữa. Tôi giơ chiếc khăn tay lên, kiên định đứng tại chỗ, giọng nói vô cùng điềm tĩnh:
”Kim Nguyệt Dạ, hãy rời xa Sun!”
Kim Nguyệt Dạ ngây người ra, nụ cười trên mặt vụt biến mất:
”Hựu Tuệ, cô còn muốn tôi phải nói đến bao nhiêu lần nữa, chuyện của tôi, không cần cô lo.”
”Tôi phải lo cho cậu! Hãy rời xa Sun!”
”Tô Hựu Tuệ! Cô không hiểu tôi nói gì à?”
”Hãy rời xa Sun!”
”Tô Hựu Tuệ”
”...”
”...”
”Chị Hựu Tuệ! Không việc gì phải phí lời với anh ta, anh ta là kẻ xấu!” Tiểu Dực chạy đến khuyên ngăn tôi.
Tôi lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt Kim Nguyệt Dạ.
Tôi muốn nhìn thấu trái tim đầy vết thương của hắn.
Không khí ở hội trường như đông đặc lại...
Tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Mà chỉ nghe thấy nhịp tim đập liên hồi. Tâm trí tôi bắt đầu hỗn loạn.
”Kim Nguyệt Dạ... Lần đầu tiên nhìn thấy tên cậu đứng trước tôi trong cuộc thi học sinh ưu tú toàn thành phố Milan, tôi đã rất ghét cậu... Hơn mười năm nay, cũng chỉ vì cậu mà tôi đành ngậm ngùi đứng ở vị trí thứ hai. Cậu chẳng khác nào tảng đá ngáng đường, là vật cản trên con đường bước tới đỉnh vinh quang của tôi...”
”...”
”... Từ ngày đầu tiên bước chân vào trường Minh Đức, tôi đã tự thề với mình không biết bao nhiêu lần nhất định phải vượt qua cậu, nhất định phải đạp đổ cậu. Trong lòng tôi, cậu chính là đối thủ mạnh nhất, nhưng... nhưng... chính cậu... chính cậu là người đã tạo bước ngoặt cho cuộc đời tôi!”
”...”
”...Mỗi lần tôi gặp khó khăn, cậu luôn bấp chấp nguy hiểm lao đến cứu tôi. Những lúc tôi đau khổ nhất, cậu luôn bày những chiêu thức khác người để động viên tôi. Mỗi lần ở bên cậu, tôi luôn cảm thấy vui vẻ và thoải mái vì được sống thật với chính mình...”
Ký ức ngày xưa như dòng nước lớn, chảy hối hả trong tâm trí tôi.
Bây giờ đầu tôi chỉ tòan hình ảnh của Kim Nguyệt Dạ, chỉ Kim Nguyệt Dạ mà thôi. Nụ cười gian gian, vẻ mặt tuyệt tình, điệu bộ tức giận, rồi cả kiểu giận dỗi đáng yêu của hắn....