Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1822 Views
.. Tiểu Dực ư? Hóa ra con ma tên là Tiểu Dực? Tiểu Dực... Oái, đợi đã, là Tiểu Dực sao?
Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, quay đầu nhìn. Dưới ánh trăng mở mở, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc,
”Cậu là... Tiểu Dực?”
Nhưng lúc quay lại, trong phút chôc, tôi lại cứ ngỡ mình nhìn thấy Lý triết vũ!
”Vâng! Là em đây!” Tiểu Dực gật đầu, cười khoái trá “Chị Hựu Tuệ à, chị siêu thật đấy, chạy nhanh như gió, em đuổi theo mà muốn hụt hơi!”
”Tiểu Dực... Tiểu Dực! Là cậu thật à?” Nhìn kỹ lại hóa ra là một con người còn sống bằng xương bẳng thịt, tôi thở phào nhẹ nhõm, mặt tèm lem nước mắt “Tiểu Dực, đúng là cậu thật! Tốt quá! Tốt quá...”
”Chị Hựu Tuệ!” Tiểu Dực ngây người nhìn tôi, mắt sáng long lanh.
Tôi sực tỉnh, vội vàng chùi nước mắt, cười trừ, rồi ngay lập tức lớn tiếng trách móc.
”Tiểu Dực, đốm lửa trong phòng học là do cậu bày trò, đúng không?”
”Sao cơ? Đốm lửa trong phòng học á?” Tiểu Dực định thần, gãi đầu gãi tai mỉm cười “Ha ha ha ha... Xin lỗi chị, đốm lửa đó không phải do mình em làm ra mà là cùng mọi người...”
”Cùng mọi người?” Thấy Tiểu Dực nói lấp lửng, tôi cau mày dò xét.
”Chị Hựu Tuệ à, tóm lại chị cứ cùng em quay lại phòng học là biết ngay thôi! Có một bất ngờ dành cho chị đấy!”
”Bất ngờ dành cho tôi?” Nhìn vẻ mặt bí hiểm của Tiểu Dực, tôi đành đồng ý để cậu ta bịt mắt đưa về phòng học.
FOUR
”Một hai ba!”
Bang!
”Hựu tuệ! Hựu Tuệ thiên hạ vô địch! Hựu Tuệ cố lên! Cố lên!”
Chuyện gì vậy? Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Lăng Thần Huyền đều đứng trước bàn học của tôi. Chiếc bánh gatô bắt mắt được đặt ở chính giữa bàn, phía trên còn cắm 1 cây nến khắc 4 chữ to tướng:
Hựu Tuệ vô địch
”Đây... Đây là...” Tôi bị bất ngờ quá, ngẩn người ra không nói được lời nào.
”Ha ha ha ha... chị Hựu Tuệ ngạc nhiên lắm hả?” Tiểu Dực cười đắc ý, thò đầu ra khỏi lưng tôi, đi đến bên cạnh Lăng Thần Huyền “Chị Hựu Tuệ, thời gian qua chị học vùi đầu kinh quá, nên mọi người ko muốn làm phiền chị. Nhưng ngày mai bắt đầu thi giữa kỳ rồi, vì vậy chị Tô Cơ đã vạch ra kế hoạch tổ chức bữa tiệc nhỏ này để chúc chị ngày mai đạt được kết quả cao nhất!”
”Ha ha ha ha... Đồ ngốc, cố lên nhé!”
”Hi hi hi hi, bánh gatô là Hiểu Ảnh làm đấy, tý nữa Hựu Tuệ phải ăn thử nhé!”
”Hừ! Tiền tiêu vặt 3 tháng nay của tôi đều dùng hết vào việc này đấy... Hựu Tuệ, bà mà không dành được vị trí thứ nhất thì chết với tôi đấy!”
”Sau đây party Hựu Tuệ vô địch do Tô Cơ và Tiểu Dực chủ trì xin được bắt đầu!”
”Party Hựu Tuệ vô địch?” Nhìn 4 tên đang đứng trước mặt tôi đang cười như địa chủ được mùa và chiếc bánh gatô lung linh ánh nến trên bàn, tôi đã hiểu ra tất cả...
”Ha ha ha ha... Đốm lửa ma quái trong phòng học lúc nãy do các cậu làm ra để dọa tôi đúng không?” Mặt tôi đanh lại, cười rất quái đản, điệu bộ như muốn giết người đến nơi.
”Hà hà hà hà! Hựu tuệ, Hựu Tuệ! Bà bình tĩnh đã nào” Tô cơ vội ngăn tôi lại, cười nịnh nọt “Nhân lúc bà đi ra ngoài ban công ngắm cảnh, tụi tôi đã lẻn vào trong phòng học, thắp nến xong rồi tắt đèn trong phòng. Tụi tôi muốn tạo chút ko khí bí ẩn thôi mà, không ngờ bà lại nhát chết như vậy...”
”Cái gì? Không ngờ tôi lại nhát chết à? Có mà cái kế hoạch mấy người rõ ngớ ngẩn thì có!” Tôi tức điên người véo má Tô Cơ, nhưng sau đó lại ôm chầm lấy nhỏ ta “Nhưng... Cảm ơn... cảm ơn các cậu đã mở party cho tôi...”
”Hựu Tuệ...”
”Thực ra hôm nay tôi rất căng thẳng, sợ rằng không thể thực hiện lời hứa giành vị trí thứ nhất... Tôi thật vô dụng phải không?”
”Hựu Tuệ, bà đang nói linh tinh gì vậy?” Tô Cơ đỡ tôi lên, rồi nghiêm mặt nhìn “Bà là thủ lĩnh của Tuyệt Đại Tam Kiều trường Minh Đức! Là Tô Hựu Tuệ xưa nay không bao giờ chấp nhận thất bại! Trong lòng tôi, bà chưa bao giờ là kẻ thua cuộc. Tôi tin rằng lần này bà nhất định sẽ thắng!”
”Đúng vậy, chị Hựu Tuệ!” Tiểu Dực đến bên tôi, cười rạng rỡ “Cho dù quen biết chị chưa lâu, nhưng em thấy chị là cô gái duy nhất xứng đáng với anh Vũ!”
Tiểu Dực đang nói đột nhiên giữa chặt đầu tôi, hôn nhẹ lên trán.
”Óai! Hôn... hôn kìa! Hiểu Ảnh ngượng mộ quá!...”
”Ơ! Tiểu Dực! Cậu làm cái gì vậy?”
Nụ hôn bất ngờ của Tiểu Dực cũng khiến Hiểu Ảnh, Tô Cơ, Lăng Thần Huyền cũng sững sờ. Mặt tôi thì nóng như lửa đốt, cháy xèo xèo.
”Chị Hựu Tuệ, đây là nụ hôn tiếp thêm dũng khí. Trước đây, mỗi lần gặp chuyện buồn, anh Vũ đều hôn nhẹ lên trán khích lệ em! Em tặng lại chị tất cả những cổ vũ, khích lệ trước đây của anh Vũ!
Cái gì? Lý Triết Vũ hôn lên trán Tiểu Dực à?
Bức tranh Lý Triết Vũ hôn lên trán Tiểu Dực nổi lềnh phềnh trong đầu tôi... Oái...
”Oa! Nụ hôn tiếp thêm dũng khí à! Hay quá đi! Nghe lời giải thích của Tiểu Dực, Hiểu Ảnh phấn khích, hai mắt sáng long lanh “Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Hiểu Ảnh cũng muốn tặng Hựu Tuệ toàn bộ dũng khí của mình!”
Chụt!
Hiểu Ảnh cười sung sướng, hôn chụt một cái vào má tôi.
”Đồ ngốc! Bà hôn tôi hay cắn tôi vậy? Răng cứa cả vào mặt tôi rồi đây này!”
”Ha ha ha ha... thật tình!” Nhìn Hiểu Ảnh thẹn thùng lè lưỡi, Tô Cơ cười lớn rồi hôn vào má bên kia của tôi “Hựu Tuệ!Có được nụ hôn đầy quyến rũ này, bà đã cảm thấy tràn trề dũng khí chưa?”
”Ọe! Bà làm tôi sởn hết da gà...”
”Này! Bà không thể giữ thể diện cho tôi được sao?”
”Đương nhiên là không! Ha ha ha ha!”
”Vẫn còn... Vẫn còn Tiểu Huyền Huyền! Tiểu Huyền Huyền phải hôn Hựu Tuệ!”
What? Con nhỏ Hiểu Ảnh đầu gỗ này có khùng không vậy? Sao lại bảo thẳng cha khỉ ngố Lăng Thần Huyền hôn tôi?
”Cái gì? Cô bảo tôi hôn Tô Hựu Tuệ á? Khâu Hiểu Ảnh, cô giết tôi đi thì hơn!” Phản ứng của tên Huyền còn kịch liệt hơn tôi. Mặt hắn đỏ gay nhìn Hiểu Ảnh, sau đó quay sang nhìn tôi “Nhưng party cổ vũ hôm nay tôi cũng có phần, tôi chỉ nói mấy lời ngắn gọn thôi, cô nghe cho rõ đây!”
”Sao?”
”Bây giờ Kim Nguyệt Dạ đã không còn là anh em tốt của tôi nữa, cho nên cô có ăn may đứng ở vị trí thứ nhất, tôi cũng không trách cô đâu. Cố lên!”
”....