Old school Swatch Watches

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1831 Views

Kim Nguyệt Dạ đứng im nhìn tôi và Tiểu Dực với ánh mắt khó hiểu.

“Kim Nguyệt Dạ, cậu quá đáng lắm! Tiểu Dực là em họ của Vũ, sao cậu lại thẳng tay thế hả?”
Nghe thấy giọng nói trách móc của tôi, ánh mắt Kim Nguyệt Dạ như bị tổn thương, nhưng ngay sau đó hắn lại làm mặt lạnh, lãnh đạm nhìn tôi:

“Đáng đời!”

“Cậu nói gì?” Tôi không thể tin được cái tên máu lạnh đứng trước mặt mình bây giờ lại là Kim Nguyệt Dạ. Tôi đứng dậy, cố nhìn kĩ lại lần nữa.

“Tôi bảo đáng đời!”

“Bốp!”

Một cái tát như trời giáng nhè thẳng vào mặt Kim Nguyệt Dạ. Tôi cảm thấy tay mình tê tê, nhìn kĩ thì thấy năm dấu ngón tay hằn rõ trên mặt Kim Nguyệt Dạ. Môi tôi mấp máy không nên lời.

Tôi lại đánh Kim Nguyệt Dạ!

Lại nhẫn tâm tát hắn một cái…

Cảm giác tê tê ở tay lại lan toả đến tận con tim. Tim tôi như bị ai đó cứa sâu một vệt.

Cả thế giới như chìm trong tĩnh lặng, run rẩy vì vết cứa trên con tim…

Kim Nguyệt Dạ không nói lời nào, chỉ nhìn thoáng qua tôi và Tiểu Dực, sau đó quay người bỏ đi.

Trời đã tối, nhưng không hiểu sao hai bên đường vẫn chưa lên đèn.

Kim Nguyệt Dạ lặng lẽ nhìn con đường tối mịt, ảm đạm trước măt. Hắn không chút do dự, đi thẳng về phía đó.

Còn tôi đứng bên cạnh Tiểu Dực, thẫn thờ nhìn bóng Kim Nguyệt Dạ đi khuất dần.

Kim Nguyệt Dạ từ từ bị bóng tối nuốt gọn vào trong, sau đó biến mất hoàn toàn…


Anh Vũ!
Cuối cùng em cũng gặp được cô ấy
Cô ấy ngốc hơn nhiều so với những gì anh viết trong nhật kí

Vừa ngây ngô
Vừa cả tin
Nhưng lại trong sáng hơn cả những gì anh miêu tả trong nhật kí

Rất lương thiện
Rất dễ thương
Anh Vũ à!
Em nhất định sẽ thay anh bảo vệ cô ấy
Nhất định thế...

By: Lý Chấn Dực



Chương 03: ĐÔI BÚP BÊ CẦU VÒNG BIỂN TRỜI XA CÁCH



Địa điểm:

Hội trường trường Minh Dương

Phòng học lớp 11E

Bảng thông báo trên phố Angel


Nhân vật:

Tô Hựu Tuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Khâu Hiểu Ảnh:Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Lý Chấn Dực: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Sun: Thần tượng tuổi teen



ONE

”Kính thưa quý vị cùng toàn thể các em học sinh yêu quý! Để chúc mừng sự sát nhập và thúc đẩy tình hữu nghị, hiểu biết lẫn nhau giữa các giáo viên trường Minh Đức và Sùng Dương, hôm nay, chúng ta có mặt ở đây để tham dự vũ hội lần thứ nhất của trường cấp 3 Minh Dương. Hi vọng mọi người sẽ có 1 buổi tối thật vui vẻ. Tôi xin tuyên bố, buổi vũ hội chính thức bắt đầu.”

Tôi mặc váy dạ hội màu hồng phấn, lấy tay xoa xoa đôi mắt gấu trúc vì mất ngủ cả đêm qua, đứung cạnh hai nhỏ Hiểu Ảnh và Tô Cơ trang điểm lòe loẹt như cá bảy màu.

Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn thấy chú Nhã văn đang phát biểu dõng dạc trên khán đài. Cổ tôi mềm nhũn như cục bông, đầu thì cứ lắc qua lắc lại...

”Hựu tuệ, bà đã chuẩn bị xong vũ khí bí mật chưa?” Tô cơ kéo tay, lấm lét nhìn tôi.

”À... Xong rồi...” tôi mệt mỏi nói “Tô Cơ, cái này liệu có tác dụng gì không?

Tôi cúi đầu nhìn lại thành quả mất ngủ một đêm của mình. Trên cái khăn tay trắng muốt thêu một chiếc vồng ngũ sắc, đôi búp bê nắm tay nhau đứng trên đó, nên cạnh thêu tên tôi và Kim Nguyệt Dạ.

Cho dù từng đường kim mũi chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo, chẳng ra đâu vào đâu, nhưng nhìn kỹ thì thấy đôi búp bê đứng trên cầu vồng mỉm cười rất hạnh phúc.

”Yên tâm đi! Bà làm thế này mà hắn không cảm động thì có mà lòng dạ sắt đá à!” Tô Cơ thương cảm nhìn mười đầu ngón tay chi chít vết thương của tôi, vỗ vai động viên.

”Hựu Tuệ à, cái này gọi là “phép thuật tình yêu” chỉ mình Tô Cơ biết thôi đấy!” Hiểu Ảnh cũng đứng cạnh cổ vũ “Khi gặp trục trặc trong tình cảm, chỉ cần một trong 2 người chịu thức đêm thêu hình đôi búp bê đứng trên cầu vồng rồi đem ra tặng đối phương, nếu người ta chịu nhận thì đảm bảo tình cảm sẽ lại tốt đẹp như xưa thôi!”

Tôi cảm kích nhìn Tô Cơ và Hiểu Ảnh, trong đầu chợt hiện lên chuyện xảy ra mấy ngày trước bên bến xe bus, cũng với Kim Nguyệt Dạ ánh mắt bị tổn thương khi bỏ đi.

”Hựu tuệ! Bà đừng đứng ngây ra đó nhìn nữa!” Tô cơ vỗ vai tôi, nghiêm mặt nhìn “Mặc dù mọi người đều nói Kim Nguyệt Dạ chính là kẻ hại chết Vũ. Nhưng trực giác của tôi mách bảo, Kim Nguyệt Dạ không phải người tàn nhẫn như vậy. Dạ im lặng không giải thích chắc chắn là có nguyên nhân, bà phải tin tưởng Dạ!”

”Ừ...” Tôi cảm động nhìn Tô Cơ, nhiưng trong lòng vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng.

Buổi vũ hội đã bắt đầu từ lâu, nhưng nãy giờ Kim Nguyệt Dạ cứ coi tôi không hề tồn tại. Hắn chỉ cười cười nói nói với đám fan hâm mộ đang vây kín mít xung quanh mà chẳng thèm ngó ngàng gì đến tôi.

”Hựu Tuệ, bà không dám qua đó à?” Tô Cơ điên máu đẩy tôi ra “Nhìn cái điệu bộ chần chừ của bà mà tôi phát bực! Bà không tự mình quá đó, tôi và Hiểu Ảnh sẽ trói bà rồi ném qua đó đấy!”

”Được rồi! Tôi đi, tôi đi!” Nhìn Tô Cơ sắp nổi khùng đến nơi, tôi vội vã cầm chiếc khăn tay, lấy hết can đảm tiến về phía Kim Nguyệt Dạ.

Tôi đi xuyên qua đám đông. Vừa nhìn thấy tôi, mọi người đều quay sang vỗ tay tán thưởng ầm ầm.
Tôi mỉm cười hết cỡ, bước uyển chuyển tiến về phía trước, khẽ gật đầu ra hiệu với mọi người xung quanh. Tuy bề ngoài tỏ ra rất điềm tĩnh, nhưng thật ra tim tôi đang đập loạn xạ.

Đến chỗ Kim Nguyệt Dạ, tôi dừng bước. Đám fan đang vây kín quanh hắn đang tản ra hai bên, nhường đường cho tôi đến trước mặt Kim Nguyệt Dạ.

Kim Nguyệt Dạ biết tôi đến nhưng vẫn vờ như không. Hắn cười nói vui vẻ với một fan hâm mộ đứng bên cạnh.

”Xin lỗi, tôi có chuyện muốn nói riêng với Kim Nguyệt Dạ, cậu có thể ra chỗ khác được không?” Tôi khẽ mỉm cười với cô gái đang đứng bám dính bên cạnh Kim Nguyệt Dạ.

”Không cần phải như vậy!” Kim Nguyệt Dạ nhướn mày, mỉm cười gian xảo, quay sang giữ cô gái đang định rời đi lại, rồi quay sang thản nhiên nhìn tôi “Có chuyện gì mà không thể nói trước mặt mọi người vậy hả?”

”...” Tôi ngại ngùng nhìn đám nữ sinh đứng lố nhố quanh Kim Nguyệt Dạ. Cuối cũng tôi lấy hết can đảm, cắn răng đưa chiếc khăn thêu cho kim nguyệt dạ “Xin lỗi nhé!”

”Đây là... cái gì vậy?” Kim Nguyệt Dạ cầm chiếc khắn thêu lên xem, chỉ vào đôi búp bê đứng trên cầu vồng rồi cười rõ gian.

Đám nữ sinh xung quanh nhìn thấy hình thêu nham nhờ trên cái khăn thì bịt miệng cười khúc khích.

”Đây là... “ Mặt tôi đỏ bừng và chỉ muốn cuồng sát đến nơi. Nhưng nhìn thấy Tô Cơ đứng bên cạnh ra hiệu nháy mắt liên tục, tôi cố kìm nén cơn giận trong lòng cố nói “Tôi tự tay thêu nó để tặng cậu, tôi muốn xin lỗi cậu về chuyện xảy ra ở bến xe bus.”

”Xin lỗi ư?” Kim Nguyệt Dạ không dám tin vào tại mình.

”Đúng thế! Xin lỗi cậu nhé, Kim Nguyệt Dạ! Tại hôm đó tôi kích động quá nên... Mong cậu chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Chúng ta nói chuyện với nhau một lát, có được không?” Tôi nhìn thẳng và mắt Kim Nguyệt Dạ, hi vọng hắn sẽ cảm động trước lời xin lỗi thành khẩn của tôi.

Nhưng chính lúc này...

”Dạ à, một mình cậu độc chiếm công chúa Milan thế này sẽ khiến các nam sinh khác bất mãn đấy!”
Ơ! Giọng nói này...

Tôi lặng người đi, quay đầu lại nhìn. Hóa ra là Sun... Hắn mặc bộ lễ phục màu trắng, từ từ tiến về phía chúng tôi trong tiếng gào rú ing ỏi của lũ fan cuồng.

”Cậu mò đến đây làm gì?” Vừa nhìn thấy Sun, mặt Kim Nguyệt Dạ tối sầm lại, cả người cứng đơ ra.
Sun nhìn chiếc khăn thêu trong tay Kim Nguyệt Dạ, nhếch mày rồi huýt sáo:

”Ai chà! Cho tôi mượn cái xem nào... Đây là món quà mà Hựu Tuệ làm tặng cậu hả? Hai người làm người khác ngưỡng mộ quá đi mất! Lãng mạn thật...”

Ủa! Lạ ghê, tôi thấy tên Sun tuy nhoẻn miệng cười nhưng giọng điệu dường như lại đang uy hiếp Dạ.

”Cậu nhầm rồi, làm gì có chuyện tôi nhận mấy thứ đồ này!”

”Không nhận à? Dạ, sao cậu nhẫn tâm vậy? Đây là tấm lòng của Hựu Tuệ đó!” Sun vừa nói vừa nheo mắt nhìn tôi.

Ánh mắt của Sun khiến tôi lạnh toát sống lưng.

”Nếu cậu thích thứ đồ trẻ con này thì cứ việc lấy!” Kim Nguyệt Dạ lạnh lùng đáp, sau đó đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

” Kim Nguyệt Dạ! Cậu...” Tôi nắm chặt chiếc khăn trong tay, tức đến nỗi không nói ra lời...