Có duyên nhất định sẽ có phận

Posted at 25/09/2015

205 Views

Tác phẩm "Có duyên nhất định sẽ có phận" là câu chuyện tình của cô gái trẻ được kể xuyên suốt từ thời còn là học sinh tới khi là sinh viên và sau khi ra trường.


Người con trai tên Alawn là hàng xóm của cô gái. Hai người vốn thân nhau từ khi còn nhỏ. Họ tuy hễ gặp nhau là liên tục “đấu võ mồm”, nhưng lại chẳng hề xa được nhau, đi đâu cũng có nhau như hình với bóng. Alawn một mực chăm sóc cho cô hàng xóm bé nhỏ, cô nàng luôn dựa dẫm và tin tưởng người hàng xóm tốt bụng. Tình bạn đơn thuần qua bao biến cố đã dần dần nẩy nở thành tình yêu đôi lứa.

Thế nhưng, Leo – anh trai của Alawm xuất hiện. Chàng trai có dòng máu Pháp với tóc vàng mắt xanh cộng thêm vẻ khôi ngu tuấn tú và chính chắn vô cùng đã vô tình thành thần tượng của cô gái trẻ . Cô sùng bái đến mù quáng người đàn ông quyễn rũ này. Và giữa lúc cô lâm vào tình cảnh tệ hại thì người đàn ông này xuất hiện đã cuốn cô vào một mối tình vụng trộm đáng hổ thẹn cho dù anh ta đã là người đàn ông có gia đình.

An Lương – Mối tình đầu của cô gái là người con trai trầm tĩnh điềm đạm, bề ngoài có vẻ rất phương Tây nhưng quan niệm tình yêu lại bảo thủ.truyền thống, do bất đắc dĩ mà phải chia tay cô. Nhưng mấy năm sau anh lại quay lại và quyết không để tuột cô một lần nữa bất luận cô đã là người còn trong sáng hay không?

Người con gái này phải làm sao trước sự trắc trở giữa các cuộc tình? Đâu là sự lựa chọn hoàn hảo là bến đỗ vừng vàng cho tình yêu?


Lời dẫn


Tình cảm của chúng ta cũng giống như viên kim cương kia, không phải vĩnh hằng.

Không có vĩnh hằng.

***

Tạm biệt, Đồ Đểu Alawn, em sẽ không yêu anh nữa, cũng không chờ đợi anh nữa. Đợi anh đã nhiều năm như vậy, anh đến rồi nhưng lại chỉ đi lướt qua vai nhau, dù rằng cũng có một chút tàn lửa nho nhỏ.

Khe khẽ, tôi lặng lẽ lưu lại một giọt nước mắt nơi đỉnh núi cô đơn, cáo biệt quá khứ đã qua.

Chỉ là, các người có hiểu thế nào là nỗi đau khổ không nói thành tiếng không, các người có hiểu không.

Tôi luôn luôn giống như một cô bé đang hái bông lúa, nhón tay cầm nắm những mảnh quá khứ đã qua. Lúc đó, bầu trời cao vời vợi, mây trắng xa xa bay. Lúc đó, cậu ấy gọi tôi là phù thủy Gà Mên, tôi gọi cậu ấy là Đồ Đểu, cậu ấy nói tôi là cô bé được nuôi lớn bằng kẹo, lúc nào cũng mang theo bên người món kẹo mềm vị chanh mà tôi yêu thích.

Các người có hiểu thế nào là nỗi đau khổ không thành tiếng không? Có thật là hiểu được không?

***

Không ai phát điên hay mất trí vì tình yêu, không ai đi vào cõi chết nhẹ tựa lông hồng, cũng không có người đàn ông nào hoàn mỹ tới độ không chút tì vết như trong thần thoại, chẳng qua tôi chỉ muốn kể về ba người khách, hoặc là buồn đau canh cánh trong lòng, hoặc là kinh ngạc thổn thức trong thoáng chốc, hoặc là vững chắc như bàn thạch đã đi qua những năm tháng đầy những bất ngờ nhưng không có gì nguy hiểm của tôi.

Đó quả là một thời thanh xuân hèn kém.



Chương 1 - Khi tình yêu mới chớm nở


Vì là con gái nên tôi được lớn lên trong sự nuông chiều của bố từ nhỏ, sống tự do tùy tiện, lại nhõng nhẽo ngang ngạnh, tóc buộc đuôi ngựa, mặc áo phông quần đùi, tâm trạng thoải mái, nhón ngót đi trên đường, cười đến nỗi không biết trời cao đất dày là gì, vui đến nỗi quên cả trời đất.

Trong những năm tháng dậy thì của mình, tôi thấy trước mắt và hạnh phúc nhiều như nhau. Đặc biệt là mỗi khi xem phim, tôi rất dễ bị ảnh hưởng bởi những tình tiết đó, chỉ cần một chú mèo hay một chú cún con chết đi là tôi đã khóc không thành tiếng. Nếu không gặp may gặp phải cảnh nhân vật chính trong phim qua đời thì nhất định tôi sẽ ủ ê rầu rĩ suốt mấy ngày. Alawn thường chế giễu tôi, nói tôi toàn phung phí nước mắt của mình khi chứng kiến tình yêu của người khác.

Tôi luôn muốn trở thành một cô gái mạnh mẽ, nhưng vì có Alawn ở bên mọi nỗ lực của tôi đều tan thành mây khói. Chỉ xét riêng về chiều cao, chiều cao một mét tám mưới sáu của Alawn luôn biến tôi trở thành cô gái nhỏ bé, yếu ớt vì tôi chỉ có một mét sáu mươi, mà hơn nữa, cậu ấy thường thích đem chiều cao để nói chuyện. Một lần, cậu ấy hỏi tôi một cách ác ý: “Phù thủy Gà Mên, cậu có biết tại sao tớ mãi mãi không thể hẹn hò với cậu được không?”. Tôi nói không biết, sau đó cậu ấy nói với vẻ mặt rất nghiêm túc rằng cậu ấy sợ bị viêm đốt sống cổ khi hôn tôi.

Hồi đó, tôi thích ăn kẹo. Alawn rất thích làm ra vẻ người lớn, gọi tôi là cô bé lớn lên bằng kẹo. Lúc nào cậu ấy cũng mang theo một loại kẹo mềm vị chanh mà tôi thích ăn bên mình để mỗi lần chọc tôi giận lại nhét một viên kẹo mềm vị chanh vào miệng tôi, rồi đắc ý ngắm nhìn khuôn mặt dần dần nguôi ngoai của tôi.

Hồi đó, cũng có lúc tôi chẳng vui vẻ gì nhưng cũng chỉ thoáng qua mà thôi.

Hồi đó, bầu trời cao vời vợi, mây lững lờ trôi.

Hồi đó, hễ cậu ấy gọi tôi là Phù thủy Gà Mên, tôi liền hằn học gọi cậu ấy là Đồ Điểu.

Tôi và Alawn quen biết nhau từ khi mới lọt lòng. Hai nhà chúng tôi vốn là hàng xóm của nhau, nhà cậu ấy đối diện với cửa nhà tôi. Hai bà mẹ thường ngày vẫn nửa đùa nửa thật nhận nhau là thông gia, ám chỉ tôi và Alawn nhất định sẽ đơm hoa kết quả.

Alawn nhỏ hơn tôi hai tháng tuổi. Ngay từ nhỏ, mối quan hệ giữa tôi và Alawn đã rất tốt đẹp. Từ nhỏ, cậu bé có đôi mắt ngây thơ vô tội Alawn thường thích bám theo tôi, quấn quýt không rời quanh bà chị thân thiết. Lên ba tuổi, cậu ấu đã biết lôi bình sữa đang ngậm trong miệng mình ra hối lộ cô bạn đang khóc giãy lên là tôi. Tôi cũng chẳng nhớ bắt đầu từ bao giờ mà cậu bé Alawn đã thay đổi, nhất quyết không gọi tôi là chị nữa. Không những thế cậu ấy còn đặt thêm cho tôi một cái biệt danh là Phù thủy Gà Mên.

Phù thủy Gà Mên là một nhân vật phản diện trong bộ phim hoạt hình “Xì Trum” (Tên gốc là The Smurf một bộ phim hoạt hình của Pháp) mà chúng tôi xem hồi nhỏ nhưng lại được Alawn thích thú lựa chọn rồi gắn biệt danh đó cho tôi. Đã thế lại còn không cho phép ai gọi tôi bằng cái tên đó, nói rằng đó là độc quyền sáng chế riêng của cậu ấy.

Nghĩ lại, tôi và Alawn chơi với nhau từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, từ bậc tiểu học đến bậc trung học đều chung một lớp. Có thể nói chúng tôi như đôi bạn thanh mai trúc mã, nhưng tôi và cậu ấy là hai người bạn thân đúng nghĩa nhất, không ai vượt qua hố sau ngăn cách mông lung giữa hai người.

Sau khi lên trung học, cậu bạn thấp hơn tôi một cái đầu – Alawn – vẫn nắm chặt tay tôi cùng nhau đến trường, cùng nhau về nhà, bất chấp mọi ánh nhìn hoài nghi đầy mờ ám của đám bạn học xung quanh. Chúng tôi luôn tự cho rằng cây ngay không sợ chết đứng.

Lên lớp Bảy, cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu dậy thì. Lúc đó, mẹ tôi nói với tôi rằng, tôi là một thiếu nữ rồi.

Thiếu nữ - hai tiếng đó khiến tôi cảm thấy hổ thẹn, sốt ruột và lo lắng, nhưng khi nhìn thấy cánh tay con trai tôi lại có một cảm giác yếu đuối, muốn dựa dẫm vào họ một cách mơ hồ.

Có một lần, một miếng băng vệ sinh bị rơi ra ngoài khi Alawn giúp tôi đeo cặp sách lên vai. Đám bạn học xung quanh sững người rồi lại phá lên cười ngặt nghẽo khiến tôi xấu hổ đến mức chỉ biết đưa hai tay che mặt, ngồi thụp xuống đất. Alawn không hề nói câu nào, giúp tôi nhặt miếng băng vệ sinh lên, cất vào cặp sách. Tôi giật phắt chiếc cặp trong tay cậu ấy, quay người chạy mất.

Có một thời gian dài, tôi không hề nói chuyện với Alawn. Mối quan hệ giữa hai chúng tôi rơi vào tình trạng lạnh nhạt một cách khó hiểu trong suốt hai năm.

Sau khi lên cấp ba, Alawn suốt ngày hò hét quấn quýt với lũ con trai đáng ghét trên sân bóng.Có lần, khi đi qua sân vận động sau giờ tan học, một trái bóng cứ lăn qua lăn lại trước mặt tôi, đứng từ phía xa, Alawn bảo tôi đá bóng lại nhưng tôi giả vờ như không nghe thấy gì, cố ý đá bóng đi xa hơn theo hướng ngược lại. Alawn không hề tỏ ra tức giận mà lại còn chạy đến bên tôi nói: “Phù thủy Gà Mên, tan học cùng nhau về nhà nhé! Tớ mời cậu uống nước chanh!”. Nói xong cậu ấy xòe bàn tay đang nắm chặt ra cho tôi xem rồi nói tiếp: “Còn có cả kẹo chanh nữa!”. Lúc đó, Alawn đang trong thời kỳ vỡ giọng nên giọng cậu ấy nghe cứ ồm ồm như tiếng vịt đực. Cứ nghe thấy giọng cậu ấy là tôi lại buồn cười. Thấy tôi cười, cậu ấy cũng cười theo. Viên kẹo chanh bọc trong lớp giấy bóng kính trong suốt trên tay cậu ấy sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Vậy là mối quan hệ giữa chúng tôi lại một lần nữa phá vỡ cụm từ “yêu sớm”. Trong ánh mắt mẫn cảm của thầy cô và bạn học, mối quan hệ đó đẹp thuần khiết mà sinh động. Chúng tôi đã từng cầm chổi quét nhà đuổi đánh nhau khắp lớp học; từng ngồi bên nhau trên bậc thềm thả hồn mơ mộng về lý tưởng và tương lai; từng tìm cách lén lút nhắc bài cho nhau mỗi giờ thi mà không hiểu đề bài; từng cùng nhau bỏ nhà ra đi chỉ với năm mươi đồng vì muốn đấu tranh với những bất công của số phận; từng cùng nhau ăn kem, cùng nhau bơi lội; cậu ấy có thể đưa tôi đến lớp học nhảy, tôi cũng có thể ngồi đợi cậu ấy đá bóng.

Alawn thường có nhiều tiền tiêu vặt hơn tôi nên cậu ấy có thể vô tư chọc cho tôi khóc rồi không cần kiêng dè gì lấy pizza hoặc Häagen-Dazs (Thương hiệu kem cao cấp của Mỹ) để dỗ tôi cười. Mỗi khi ăn thứ gì đó, Alwan thường thích nhìn tôi ăn, giả vờ làm ra vẻ lương thiện để nhắc nhở tôi: “Phù thủy Gà Mên, những người phụ nữ tham ăn thường dễ bị đàn ông lừa đi mất đấy!”.

Đến năm lớp Mười hai, mới qua một kỳ nghỉ hè mà Alawn đã cao vọt hẳn lên, đứng cạnh tôi mà cao hơn hẳn một cái đầu. Cứ như vậy, từ một con khỉ nhỏ gầy gò, đen đủi, khi nói thì gân xanh nổi lên như chú gà trống đã trở thành đối tượng mà thi thoàng lại có bạn gái nhờ tôi chuyển giúp kẹo sô cô la, hạc giấy hay bức thư tình dài hơn mười trang. Hạc giấy – cậu ấy thường đem vứt đi, còn sô cô la – phần lớn là cho tôi ăn hết.

Alawn nói, hễ ăn đồ ngọt là lại bị đau răng nên tôi cũng vui vẻ giúp đỡ cậu ấy.

Hai bố mẹ đều nghĩ rằng mối quan hệ giữa tôi và Alawn rất gắn bó, còn bạn bè thân thiết hay bạn học đều cho rằng tôi và Alawn là một đôi, tuy nhiên mối tình đầu của tôi lại không phải là Alawn. Tôi và Alawn hay ở bên nhau nên mức độ thân thiết đã đạt đến độ chẳng cần phải xấu hổ, e ngại gì, tôi lại là người có phản ứng và hiểu biết chậm chạp đối với chuyện tình yêu nam nữ, cho nên tôi chưa bao giờ đặt trái tim thổn thức vì tình yêu đầu của một thiếu nữ mới lớn cho Alawn. Dù rằng cậu ấy không gọi tôi là chị nhưng tôi vẫn coi cậu ấy là em trai mình.

Mối tình đầu của tôi là cậu bạn ở lớp bên, tên là An Lương.

Mùa xuân của năm học cuối cấp ba, tôi ngồi trên khán đài của sân vận động vừa liếm láp que kem vừa xem trận giao hữu giữa đội bóng lớp tôi và đội lớp bên. Lúc nghỉ giữa hai hiệp, Alawn chạy lại hỏi tôi dự định thi vào trường đại học nào, tôi nói trường Đại học B thì cậu ấy nói cậu ấy cũng dự định như vậy. Ánh chiều tà đỏ rực bao trùm bãi đất bằng phẳng phía xa xa, anh chàng Alawn mười bảy tuổi, một chân giẫm lên quả bóng, tay phải kéo vạt áo lên lau mặt một cách thô lỗ. Đôi mắt của cậu ấy rất to, rất sáng, một đôi mắt hai mí rất đẹp, ngời sáng long lanh nhưng lại mang ánh nhìn đầy vẻ chế giễu. Chiếc mũ lưỡi trai màu trắng đội lệch trên đầu che lấp mái tóc rối tung màu hung vàng, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt trẻ trung đang đỏ hồng lên như ánh nắng mặt trời, phía dưới cằm còn có vài nốt mụn trứng cá. Dái tai trái của cậu ấy có đeo một chiếc khuyên tai đính kim cương. Mỗi khi ánh mặt trời chiếu vào, viên kim cương ánh lên những tia sáng nhức mắt. Cậu ấy cười vui hớn hở rồi lại lao vào hòa mình trong sân bóng.

Alawn vừa chạy đi, một cậu bạn ở lớp bên lại chạy tới. Tôi ngẩng đầu lên, chợt bắt gặp một khuôn mặt tươi cười, cậu ấy đang đứng quay lưng lại phía mặt trời, mái tóc được ánh lên một màu vàng óng ả.

Cậu ấy gọi thẳng tên tôi rồi loáng một cái đã cởi phăng áo khoác ngoài, quẳng nó về phía tôi: “Lạc Lạc Tô, cầm áo khoác giúp tớ”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu ấy đã quay người chạy biến vào sân bóng.

“Cậu quen cậu ấy à?” Lý Như – cô bạn cùng bàn – hỏi tôi.

Tôi lắc đầu.

“Cậu ấy là An Lương, học ở lớp bên cạnh, đá ở vị trí trung phong. Đẹp trai đấy chứ! Bọn con gái trong lớp đó thầm yêu trộm nhớ cậu ấy nhiều vô kể! Nhưng sao cậu ấy lại biết tên cậu nhỉ? Lại còn nhờ cậu cầm giúp quần áo nữa chứ. Hay là cậu ấy đã để ý đến cậu?” Lý Như bắt đầu phát triển những tình tiết hoang tưởng của mình, tay chân khua khoắng loạn xạ trong những tình tiết lãng mạn mà cô ấy tự biên tự diễn...

Insane