Chạm vào thế giới

Posted at 27/09/2015

152 Views


() "Trong vũ trụ bao la này, chắc chắn sẽ tồn tại một thế giới, nơi những "chúng ta" khác hiện hữu và nắm bắt những định mệnh khác với chúng ta hiện tại"
***
14 tuổi
Tôi nhỏ con, ngại giao tiếp và là một con mọt sách trong mắt mọi người.
Mỗi tối thứ bảy, tôi sẽ lọc cọc trên chiếc xe đạp cà tàng của mình suốt gần ba km, và luôn dừng lại tại chân một ngọn tháp nhỏ. Sau đó, tôi mở cánh cửa sắt nặng nề bằng chiếc chìa khóa giấu sau một phiến đá to rồi bước lên cầu thang hình xoắn ốc dẫn tới đỉnh tháp. Luôn là những xúc cảm giống nhau. Hồi hộp, tim đập mạnh, máu dồn lên não... đến tận khi đã đứng trong khoảng không lạnh run, bốn bề là bầu trời lốm đốm ánh sao, tôi mới có thể thở lại như bình thường. Tôi ngồi đó, thường là hàng giờ liền, trải nghiệm cảm giác lạc lõng giữa bầu trời mông lung đến vô định.
Chính tại nơi này, tôi gặp em.

Em là kẻ xâm nhập trái phép lãnh thổ của mình tôi trong một ngày hè nào đó. Bầu trời hôm ấy không nhiều sao, nhưng lấp lánh bởi đôi mắt tròn linh động trên khuôn mặt em. Em đột ngột xuất hiện trong không gian yên tĩnh, âm thanh trong trẻo có phần kích động khiến tôi giật mình thức giấc khỏi giấc ngủ chập chờn.
"Oa, trời sao này!"
Tôi luống cuống bật vội chiếc đèn tự sạc ngay bên cạnh, nhíu mắt nhìn cho rõ hình dạng nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt. Ánh sáng vàng dịu đột ngột khiến "kẻ xâm nhập" ngã phịch ra đằng sau:
"M....a...m..a...MAAAAAAAAAA" – Giọng con gái gào lên như thế.
"Không phải ma!" – Tôi bỗng bật cười khi nghe tiếng hét kì lạ ấy.
"Không phải ma?" – Âm thanh nhỏ lại, cao hơn, vừa tò mò lại vừa ngầm mừng rỡ – "Không phải ma thật chứ?"
"Ừ"
Bóng người tiến lại gần, đến lúc này tôi mới nhận thức rõ ràng người đối thoại với mình nãy giờ. Một cô bé hình như chỉ trạc tuổi tôi. Ánh đèn yếu ớt không soi rõ khuôn mặt, nhưng đó là một cô bé có đôi mắt tròn linh hoạt và mái tóc thắt bím hai bên. Cô bé tiến lại gần, nhìn tôi một lúc, rồi không hiểu nghĩ gì mà ngồi thoải mái ngay bên cạnh, vừa duỗi chân vừa hỏi tôi:
"Cánh cửa sắt dưới kia là cậu mở đúng không?"
"Ừ"
"Sao cậu có chìa khóa? Mấy đêm trước tớ chẳng thấy cửa mở!"
"Tình cờ. Tớ chỉ ở đây tối thứ Bảy"
"Cậu không hỏi tớ là ai à?"
"Không cần thiết"
Cô bé bật cười, im lặng cùng tôi ngước nhìn bầu trời đầy sao. Tính tôi vốn không thích can thiệp vào những chuyện không liên quan tới mình. Tôi ở đây. Em cũng tình cờ lên đây. Chúng tôi gặp nhau. Vậy là đủ.
"Thế tối thứ Bảy nào cậu cũng ở đây á? Để ngồi nhìn trời sao như thế này à? Tốt thật đấy!"
"..."
"Ít nói cũng hay nhỉ?" – Cô bé lẩm bẩm, tự ngâm nga một giai điệu nào đó.
Thời gian trôi lặng lẽ. Chúng tôi ngồi bên nhau, im ắng ngước nhìn lên bầu trời. Đôi mắt, trong không khí buổi đêm hôm đó, lạnh và thoáng mang nét buồn nhàn nhạt.
"Cậu biết Stephen Hawking không?" – Không lâu sau cô bé lại quay sang tôi hỏi. Có vẻ em không phải dạng người có thể ngồi yên một chỗ quá lâu.
Tôi nhún vai.
"Ông ấy là tác giả một quyển sách. Trong đó ông cho rằng thế giới tồn tại tới mười một chiều không gian. Ngoài những chiều chúng ta đã biết, còn những chiều khác bị nén vào nên con người không thể thấy được..."
Cô bé ngừng một lát để đảm bảo tôi vẫn chăm chú nghe em nói.
"Cũng có nghĩa, trong vũ trụ bao la này có thể cùng lúc tồn tại vô số những con người khác nhau trong cùng một con người!"
"Tớ không hiểu!" – Tôi thừa nhận.
"Kiểu như linh cảm của con người, ông ta cho rằng đó là thông tin về vũ trụ ở một thời đại khác!" – Cô bé giơ một ngón tay lên trước mặt, cẩn thận như đang cố chạm vào một tấm màn mỏng manh dễ vỡ vô hình nào đó – "Như vậy, khi chúng ta đang ngồi đây, chúng ta cũng đang tồn tại ở một thế giới khác, thế giới gần như trùng lắp với cái chúng ta đang sống. Gần đến nỗi chỉ cần đưa tay như thế này, tớ có thể chạm vào nó. Nghĩa là, trong vũ trụ rộng lớn này, tồn tại những thế giới khác, nơi "chúng ta" khác hiện hữu và nắm bắt những định mệnh khác với chúng ta hiện tại"
"..."
"Cậu có bao giờ nghĩ rằng, chỉ với một lựa chọn của mình, cuộc sống của cậu sẽ đi theo hướng khác. Điều đó giống với một ngã ba đường, nếu cậu chọn đường bên trái, hành trình của cậu sẽ khác với khi cậu chọn con đường bên phải"
"..."
"Điều đó không tuyệt vời sao?" – Giọng nói cô bé hơi run vì kích động – "Điều đó không kì diệu sao? Khi biết rằng ở một nơi nào đó, tớ và cậu có thể từng quen, thân thiết, hay cả đời cũng không gặp nhau..."
Cô bé mơ màng nằm xuống nền đá lạnh, hai mắt nhắm lại, môi phảng phất một nụ cười kích động. Tôi cũng nằm xuống, khép mắt lại. Vài hình ảnh không rõ ràng hiện lên trong đầu. Một sự hào hứng lan theo từng mạch máu chảy khắp người, chậm rãi khơi lên những suy nghĩ tôi vốn chưa từng nghĩ tới. Tôi vốn không dễ bị ảnh hưởng, nhưng giờ đây lại vì câu nói của một cô gái mà kích động. Thật kì quặc!
Chúng tôi cứ im lặng nằm bên nhau, cho đến khi giấc ngủ chập chờn của tôi kết thúc.
Cô bé biến mất.
Như viên đá ném vào giữa mặt hồ yên tĩnh, rồi chìm sâu không để lại bóng dáng.
Những tối thứ bảy sau, tôi dần dần mất phương hướng, cứ như thể cố gắng tìm kiếm một thứ mà không biết chính xác nó là gì.
Tôi từ bỏ bầu trời của mình không lâu sau đó.

***
21 tuổi.
Tôi là sinh viên năm ba của một trường kinh tế.
Tôi cao, ít nói và thích đánh Ghita lúc rỗi rãi.
Quá khứ, với tôi, giống như một áng mây mỏng lúc ẩn lúc hiện chập chờn trong bộ nhớ, khi cần sẽ có, luôn ở đâu đó nhưng lại không cần thiết.
Nhiên xuất hiện trong đời tôi vào khoảng thời gian này.
Em chào tôi vào một buổi chiều nắng gắt, giữa câu lạc bộ Ghita toàn một đám ủ rũ và chây lười...

XtGem Forum catalog