The Soda Pop

Từ Bi Thành

Posted at 27/09/2015

1324 Views

"

Không khí trong xe lạnh đi mấy độ.

Mộ Thiện nói với giọng không tán đồng: "Anh nằm xuống đi!"

Trần Bắc Nghiêu không nhúc nhích, anh quay sang nhìn cô mỉm cười, nhưng nụ cười của anh rất lạnh lẽo, đôi mắt anh dần trở nên u tối lạnh lùng.

Mộ Thiện tất nhiên hiểu suy nghĩ của Trần Bắc Nghiêu. Anh bị thiệt hại lớn, chỉ e là bây giờ anh hận đến mức muốn xé xác Thủ lĩnh thành trăm mảnh. Thế nhưng tình hình bây giờ vẫn rất tệ, anh bị thương nặng, mọi người có thể thoát thân hay không còn chưa rõ; hơn nữa anh còn nằm trong tay Đinh Hành?

Trần Bắc Nghiêu như đoán ra ưu tư của cô, anh cất giọng khàn khàn: "Chuyện xảy ra như thế nào?

Mộ Thiện kể từ đầu đến cuối, tất nhiên cô bỏ đi đoạn Thủ lĩnh suýt cưỡng bức cô. Trần Bắc Nghiêu nghe xong không lên tiếng, anh chỉ trầm mặc nhìn cô.

"Sao vậy?" Mộ Thiện hỏi.

Anh lắc đầu, môi mấp máy nói từ gì đó. Mộ Thiện nhìn ra hai chữ "Lý Thành", ý anh bảo cô tìm cách liên lạc với Lý Thành. Thế nhưng cô không có điện thoại, thuộc hạ của Đinh Hành lại không chịu cho cô gọi nhờ. Mộ Thiện lắc đầu.

Bắt gặp vẻ lo lắng trong mắt Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Đỡ anh nằm xuống." Mộ Thiện thở phào nhẹ nhõm, cô đỡ anh nằm xuống ghế rồi lấy đồ ăn đút cho anh từng miếng một.

Dù trước đó đầu đạn đã được lấy ra nhưng Trần Bắc Nghiêu vẫn rất suy nhược. Vài giây sau, anh nhắm mắt, hơi thở đều đều.

Mộ Thiện lặng lẽ ngắm Trần Bắc Nghiêu, cô sờ trán anh thấy hơi nóng. Mộ Thiện vừa định quay người với hộp thuốc để tìm thuốc hạ sốt, ai ngờ tay cô bị anh nắm chặt. Theo tình trạng sức khỏe của Trần Bắc Nghiêu hiện tại, anh không còn sức lực, thậm chí đi lại cũng cần người dìu. Vậy mà khi nắm tay cô, lực đạo tay anh không yếu hơn bình thường là bao.

Mộ Thiện đành phải để yên cho anh nắm, cô nhoài người với hộp thuốc. Vừa ngẩng đầu, cô liền bắt gặp ánh mắt của Đinh Hành.

Trong lòng Mộ Thiện rất áy náy. Đinh Hành xả thân cứu cô, khi thoát ra ngoài, cô chỉ lo cho Trần Bắc Nghiêu. Tuy anh được thuộc hạ chăm sóc nhưng từ đầu đến cuối, cô chưa hề hỏi han đến anh.

"Vết thương của anh thế nào rồi?" Mộ Thiện cất giọng dịu dàng.

Vết thương của Đinh Hành đã được băng bó nhưng đầu đạn vẫn chưa lấy ra nên rất đau. Khi nghe giọng nói vừa biết ơn vừa có lỗi của Mộ Thiện, lòng anh có một cảm giác khó nói thành lời. Bề ngoài anh vẫn tỏ ra bình thản: "Không sao đâu."

Thái độ của anh khiến Mộ Thiện hơi xót xa, cô nói nhỏ: "Cám ơn anh."

Đinh Hành cười cười, quay đầu về đằng trước.

Khi xe Jeep đi đến một ngã rẽ. Người lái xe đột nhiên kêu lên "ôi", phá vỡ không khí yên lặng.

Trên con đường phía trước xuất hiện một bóng đen khá lớn đang tiến về chiếc xe Jeep.

"Là người đến tiếp ứng." Một thuộc hạ mừng rỡ reo lên.

Giống như để phản bác lời của anh ta, hai luồng đèn sáng rực đột nhiên chiếu thẳng vào chiếc xe Jeep, khiến mọi người trên xe bất giác nhắm mắt.

Chỉ có đèn chiếu sáng dùng trong quân đội mới lóa mắt đến chừng đó.

Không đợi mọi người hiểu rõ tình hình. "Ầm", một miếng nổ cực lớn vang lên, một luồng sáng đỏ rực bắn về phía bọn họ. Nhờ ánh sáng của ngọn lửa, bọn họ nhìn thấy hai chiếc xe thiết giáp đang đi theo chiều ngược lại. Trên nóc xe có binh sỹ vai vác quả đạn pháo.

Trần Bắc Nghiêu giật mình mở mắt, nhìn chằm chằm về phía trước. Mộ Thiện theo phản xạ ôm chặt người anh. Thật ra cô không biết, nếu bị đạn pháo bắn trúng, hành động của cô lúc này cũng bằng thừa.

May mà người tài xế phản ứng cực nhanh, trước khi đạn pháo bắn ra, anh ta đã lập tức quay đầu, rẽ về một lối khác, né tránh nguy hiểm trong giây lát.

Hai xe Jeep bám theo sau không được may mắn như vậy. Quả đạn pháo sượt qua đầu xe, mang theo sức ép cực lớn khiến chiếc xe suýt lật nhào.

Pằng, pằng, pằng! Người của Thủ lĩnh trên hai chiếc xe Jeep lập tức bắn trả. Chiếc xe thiết giáp tiếp tục nhả thêm một quả đạn pháo. Hai bên trực tiếp giao chiến trên đường núi.

Ở ngã rẽ bên này, mọi người trên chiếc xe vừa thoát chết vẫn còn toát mồ hôi lạnh, Đinh Hành nói giọng khản đặc: "Đi thôi!"

Chiếc xe Jeep phóng với tốc độ nhanh nhất lao vào đêm tối trên con đường mịt mù không rõ phương hướng.

Một thuộc hạ lại rút điện thoại gọi người tiếp ứng, nhưng phát hiện di động không có sóng. Tín hiệu di động trong khu vực của tập đoàn ma túy có được là nhờ trạm phu phát do bọn chúng tự bỏ tiền xây dựng. Bây giờ có nhiều khả năng trạm thông tin đã bị phá hủy.

Mọi người chỉ còn cách tiếp tục tiến về phía trước.

Thế nhưng cục diện hỗn loạn đã bắt đầu hình thành. Tuy kẻ địch nguy hiểm đã bị bỏ lại đằng sau lưng bọn họ, bọn họ không còn gặp phải xe thiết giáp trang bị súng ống đáng sợ nhưng trên con đường núi vẫn xuất hiện một nhóm thổ phỉ tập kích xe Jeep. Lái xe đánh tay lái sang bên trái lượn sang bên phải mới tránh được làn đạn. Mộ Thiện úp mặt lên người Trần Bắc Nghiêu không dám ngẩng đầu.

Bởi vì sợ đối phương bắn trúng lốp xe, hai người đàn ông ở hàng ghế trước buộc phải nổ súng bắn trả, để hạn chế hỏa lực của đối phương. Không ngờ bọn họ bị trúng đạn đổ gục xuống ghế.

Những người còn sống sót ở trên xe đều trầm mặc, bầu không khí ngột ngạt dần lan tỏa. Thế nhưng tiếng đạn nổ mỗi lúc một xa, chiếc xe Jeep tiến tục lao nhanh trong màn đêm đen.

Do trời tối nên bọn họ không biết xe đi tới đâu. Mãi đến khi bánh xe sa xuống bùn lầy không chuyển động nổi, Mộ Thiện và tài xế xuống xe quan sát, họ mới phát hiện họ đang ở giữa một cánh đồng anh túc mênh mông.

Từng bông hoa anh túc nổi bật trong đêm đen. Phóng tầm mắt về phía xa xa, hoa anh túc như vô số bàn tay xé toạc màn đêm. Mộ Thiện và người tài xế kéo mấy xác chết xuống dưới, bỏ lại trên cánh đồng hoa anh túc. Mặc dù tài xế cố gắng nổ máy, xe vẫn không nhúc nhích.

Hai người hết cách, chỉ có thể đi hỏi ý kiến hai vị lão đại. Mộ Thiện vừa lên xe liền bắt gặp Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đều quay sang nhìn cô chăm chú.

Cô thông báo tình hình rồi hỏi: "Làm thế nào bây giờ?"

"Chúng ta tìm một nơi trốn trước đã."

"Tìm một nơi lánh nạn."

Cả hai đồng thanh trả lời, sau đó lại đồng thời trầm mặc.

Mộ Thiện gật đầu: "Vâng."

Mộ Thiện lên xe trông chừng hai người. Khoảng nửa tiếng sau, người lái xế đi dò la tình hình quay về.

"Chúng ta gặp may, đằng sau có mấy nhà dân."

Anh ta kiếm được một cái cáng. Mộ Thiện kiến nghị đưa Trần Bắc Nghiêu qua bên đó trước. Người tài xế hơi do dự nhưng cũng đồng ý. Mộ Thiện tất nhiên nhận ra sự thay đổi thái độ của anh ta. Trước đó bên anh ta người đông, lại có tiếp ứng, chỉ cần đợi đến khi thoát thân là có thể đối phó Trần Bắc Nghiêu. Bây giờ bốn người còn sống sót, chỉ anh ta và Mộ Thiện có súng. Khi thế lực mỏng phải bắt tay hợp tác mới có con đường sống.

Đinh Hành một mình ở lại trên xe, ít nhiều cũng nguy hiểm. Mộ Thiện cảm thấy rất áy náy, cô nói dịu dàng với anh: "Chúng tôi sẽ quay lại ngay."

Sau đó cô đặt khẩu súng của cô vào tay anh.

Đây coi như một cử chỉ thể hiện sự tin tưởng, bây giờ hai khẩu súng đều nằm trong tay Đinh Hành và người của anh. Năm ngón tay Đinh Hành từ từ bóp chặt nòng súng, giọng nói khàn khàn của anh vang lên: "Cẩn thận."

Mộ Thiện gật đầu, cô cùng người tài xế bế Trần Bắc Nghiêu xuống ô tô. Dưới ánh trăng, ánh mắt đen nhánh của Trần Bắc Nghiêu không rời khỏi cô. Nhưng sắc mặt anh không có bất cứ biểu cảm nào.

"Các anh không được chết." Mộ Thiện nói nhỏ.

Đi bộ khoảng hai mươi phút, Mộ Thiện quả nhiên nhìn thấy một thôn làng nhỏ chỉ có tầm mười hộ, mấy ngôi nhà bật đèn sáng, trên đường đi không một bóng người. Người sống ở đây có lẽ là nông dân trồng hoa anh túc. Bọn họ không dám sơ ý, đi thẳng về một ngôi nhà nằm ở góc khuất nhất.

Cửa nhà mở ra, đằng sau cánh cửa là gương mặt đầy kinh ngạc của một người phụ nữ. Tài xế dúi tờ đô la Mỹ vào tay bà ta đồng thời giơ súng đe dọa...