pacman, rainbows, and roller s

Từ Bi Thành

Posted at 27/09/2015

1326 Views

Cô nghẹn ngào: "Trần Bắc Nghiêu, hôm nay em giết người rồi..."

Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành lặng người.

Một lúc sau, Đinh Hành mở miệng trước: "Mộ Thiện, hôm nay em đã cứu tôi."

Trần Bắc Nghiêu tiếp lời: "Em cũng cứu anh. Em không phải giết chết bọn chúng, là em cứu người. Em đã cứu bọn chúng, em hiểu chưa? Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chúng ta sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này về nhà."

"Về nhà?" Mộ Thiện nghi hoặc.

"Ừ, bảo bối. Anh đưa em về nhà". Trần Bắc Nghiêu nghiêng đầu hôn lên tóc cô: "Anh sẽ đưa em về nhà, bảo bối..."

Anh nhẹ nhàng vỗ về Mộ Thiện, cô mê mê man man thiếp đi. Anh cũng vô cùng mệt mỏi, anh đưa mắt qua góc bên kia thấy Đinh Hành nhìn Mộ Thiện chăm chú. Ánh mắt hai người đàn ông giao nhau, không ai lên tiếng.

Sáng hôm sau khi Mộ Thiện thức giấc, trời đã sáng hẳn. Hai người đàn ông có lẽ do ảnh hưởng của vết thương nên vẫn chưa tỉnh dậy.

Cô nhớ đến cơn ác mộng đêm qua, một ý nghĩ cuộn trào trong trí óc cô, cô đã giết người. Điều này khiến Mộ Thiện cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Nhưng có lẽ sự an ủi của Trần Bắc Nghiêu phát huy tác dụng, trong đầu cô lặp đi lặp lại ngữ khí dịu dàng của anh: "Bảo bối...bảo bối..."

Anh gọi cô là bảo bối, cách xưng hô này hoàn toàn không phù hợp với tính cách lạnh lùng của anh, nhưng nó cũng giúp cô giảm nhẹ sự đèn nén trong lòng.

Khi Mộ Thiện đi ra phòng khách, bà chủ nhà người Thái Lan đang ngồi quỳ trên nền đất nhặt rau. Nhìn thấy Mộ Thiện, bà ta vội vàng đứng dậy làm động tác tay, sau đó bà ta chỉ vào mâm cơm trên bàn.

Mộ Thiện nở nụ cười cảm kích, cô cảm thấy có lỗi với người phụ nữ này. Cô cũng giơ tay ra hiệu, may mà bà chủ nhà biết một ít tiếng Trung và tiếng Anh nên hai bên có thể giao lưu vài câu đơn giản.

Mộ Thiện nói với bà ta, cô cùng chồng và anh trai đến đây du lịch. Hôm qua trên đường tình cờ đụng phải một vụ đọ súng, bọn cô lánh nạn nên mới lạc đến đây. Bây giờ cô đang nghĩ cách liên lạc với bạn bè Trung Quốc để họ đến ứng cứu.

Bà chủ nhà gật đầu lia lịa, bà ta cầm tờ một trăm đô la Mỹ tối qua người tài xế đưa cho bà ta trả lại Mộ Thiện. Mộ Thiện từ chối, nói sẽ ở lại đây vài ngày, hy vọng bà đừng khách sáo. Trong lòng cô thầm nghĩ, một nơi bẩn thỉu như Tam giác vàng, không ngờ người dân lại lương thiện như vậy.

Mộ Thiện ăn cơm xong, người phụ nữ ra hiệu cô đi theo bà ta đến đầu nhà. Hóa ra ở đây có một con sông rộng khoảng mười mét chảy qua. Thỉnh thoảng trên sông có thuyền của ngư dân đi lại.

Sau nhà có một lều bạt, bên trong để vại nước, trên giá còn có tấm xà rông sạch sẽ. Mộ Thiện biết bà chủ nhà chuẩn bị sẵn để cô đi tắm, trong lòng cô rất cảm kích bà ta.

Thời tiết ở Thái Lan tương đối nóng bức, sau khi tắm xong, Mộ Thiện sảng khoái vô cùng. Trở về phòng, cô hỏi người phụ nữ gần đây chỗ nào có điện thoại. Bà ta nói lên thị trấn mới có, thị trấn cách làng khoảng một ngày đi bộ. Mộ Thiện hỏi bà ta nơi này là địa bàn của ai, bà ta trả lời bằng tiếng Trung rất rõ ràng: "Tướng quân."

Tướng quân Quân Mục Lăng, trùm quân phiệt ma túy duy nhất ở Tam giác vàng có thế lực ngang ngửa Thủ lĩnh vừa bị giết chết.

Mộ Thiện để ý đến một di ảnh của người đàn ông treo trên tường. Ông ta mặc quân phục Quốc dân đảng, dưới đề tên bằng tiếng Trung. Cô đoán người phụ nữ chủ nhà là quả phụ của vị quân nhân, nên bà ta mới được phép trồng hoa anh túc ở đây.

(Quốc dân đảng do Tôn Trung Sơn thành lập, sau do Tưởng Giới Thạch nắm quyền. Trong cuộc nội chiến Quốc-Cộng, Quốc dân đảng thua trận buộc phải chạy sang Đài Loan năm 1949. Tàn dư của Quốc dân đảng ở bên giới Tây Nam dạt sang khu vực Tam giác vàng)

Thế nhưng nơi này không có điện thoại, coi như cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, có thể thấy tướng quân Quân Mục Lăng quản lý chặt chẽ đến mức nào. Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn đồng hồ, bây giờ đã hơn chín giờ sáng. Cô đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, cô liền hỏi bà chủ nhà người tài xế đi đâu. Bà chủ nhà lắc đầu biểu thị không rõ.

Mộ Thiện hơi bất an, người tài xế cầm phần lớn số tiền của bọn họ, cả súng lục và điện thoại di động. Đúng rồi, còn xe Jeep nữa. Nếu anh ta bỏ trốn, chắc sẽ không ai để ý.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện đứng bật dậy xông ra cửa. Bên ngoài trời nắng chói chang, trên con đường nhỏ thông ra đường lớn trong làng chỉ có hai ba người dân đi bộ về phía cánh đồng hoa anh túc. Người tài xế và chiếc xe Jeep mất dạng.

Mộ Thiện ủ rũ quay về phòng. Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đã tỉnh dậy. Hai người ngơ ngẩn nhìn cô.

Mộ Thiện quấn một tấm xà rông nhiều màu sắc. Cô vừa mới tắm gội, mái tóc dài còn ướt xõa xuống bờ vai trắng ngần, làn da cô trơn láng, gương mặt cô sinh động đến nỗi Đinh Hành không thể rời mắt, mà anh cũng không muốn rời mắt.

Về phần Trần Bắc Nghiêu, đây là lần đầu tiên anh thấy cô ăn mặc kiểu này. Cô giống như vừa từ dưới nước đi lên, lung linh không thể tả, mỗi bước đi duyên dáng của cô đều khiến anh tim anh đập nhanh hơn.

Dưới ánh mắt nóng bỏng của hai người đàn ông, Mộ Thiện vô ý thức giơ tay vuốt tóc. Bắt gặp vẻ không tự nhiên của cô, Trần Bắc Nghiêu mới có phản ứng, trong khi Đinh Hành vẫn không rời mắt khỏi cô.

Trần Bắc Nghiêu cố gắng ngồi dậy, Mộ Thiện lập tức quỳ xuống bên cạnh đỡ anh: "Anh ngồi dậy làm gì?" Anh thuận thế ôm eo cô rồi kéo cô vào lòng. Anh hít hít mùi nước sông trên tóc cô đồng thời cất giọng dịu dàng: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Chứng kiến cảnh tượng nhức mắt, Đinh Hành giơ tay với bình nước và uống một ngụm.

Mộ Thiện kể chuyện người tài xế bỏ trốn, sắc mặt hai người đàn ông trở nên u ám. Đinh Hành nói với Mộ Thiện: "Nếu là địa bàn của Quân Mục Lăng, chúng ta tạm thời được an toàn."

Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu lúc bị bắt đầu bị tịch thu di động, Đinh Hành sau khi bị thương giao hết vật tùy thân cho thuộc hạ nên hiện tại ba người không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.

Trần Bắc Nghiêu an ủi Mộ Thiện: "Chúng ta không cần gấp lắm. Anh đoán Tầm cũng phải mất ít nhất bảy tám ngày mới mò ra chúng ta. Trong khoảng thời gian đó, chúng ta sẽ nghĩ cách thoát thân."

Nói đến đây, anh quay sang Đinh Hành: "Đinh thiếu thấy thế nào?"

Mộ Thiện và Đinh Hành hơi bất ngờ.

"Tôi đồng ý". Đinh Hành trả lời: "Vết thương của tôi và chú chưa lành hẳn, chúng ta chạy lung tung sẽ càng nguy hiểm hơn."

"Bà chủ nhà Thái Lan có đáng tin cậy không em?" Trần Bắc Nghiêu hỏi Mộ Thiện.

Mộ Thiện gật đầu: "Em cảm thấy bà ấy không tồi. Đúng rồi, các anh đói chưa? Ăn cơm trước đi đã."

Khi cô rời khỏi phòng, Đinh Hành đột nhiên hỏi: "Chú tin tôi?"

Trần Bắc Nghiêu nói lãnh đạm: "Tôi tin cô ấy."

Đinh Hành trầm mặc vài giây rồi gật đầu: "Tôi cũng vậy."

Trong lòng hai người đàn ông biết rõ, từ hôm qua đến giờ, Mộ Thiện đều tỏ thái độ trung lập, như ngầm thông báo với bọn họ, hai người bất cứ ai nhân cơ hội động đến đối phương, cô đều không đồng ý.

Đối với Đinh Hành, mối thù giết cha không thể không báo, anh tất nhiên sẽ không tha cho Trần Bắc Nghiêu. Nhưng thời gian trước, việc điều tra ra quá khứ bi thảm của Trần Bắc Nghiêu đã ít nhiều ảnh hưởng đến anh. Không phải Đinh Hành bỏ qua thù hận, chỉ là nghĩ đến chuyện hạ sát Trần Bắc Nghiêu, trong lòng anh hơi phức tạp. Hơn nữa giờ đây anh vẫn ở hoàn cảnh nguy hiểm, Mộ Thiện lại kẹp ở giữa, một hành động thiếu suy nghĩ có khả năng liên lụy đến cả ba người, cũng có thể khiến Trần Bắc Nghiêu phản đòn. Suy đi tính lại, anh thấy nên về thành phố Lâm động thủ thì hơn. Chỉ có điều Trần Bắc Nghiêu liệu có đáng tin cậy, anh phải lưu ý mới được.

Tâm tư của Trần Bắc Nghiêu cũng tương tự Đinh Hành. Điểm khác biệt duy nhất là anh nghĩ đến chiêu "lạt mềm buộc chặt". Mộ Thiện được Đinh Hành cứu thoát, chỉ e là cả đời này cô sẽ cảm kích anh ta. Thậm chí cô nảy sinh tình cảm với anh ta, thứ tình cảm này dù không phải là tình cảm nam nữ, dù chỉ một chút cũng khiến anh không thoải mái. Vì vậy muốn cô toàn tâm toàn ý yêu anh, anh cần phải tỏ ra độ lượng...