The Soda Pop

Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Posted at 25/09/2015

376 Views

Những mầm lá non mơn mởn chồi lên từ sau cơn bão chiều qua. Một sức sống căng tràn trên thân cỏ nhỏ bé. Chúng vươn mình đua nhau khoe sắc thắm. Ánh mặt trời long lanh trong những giọt sương. Vẫn là thế, trái đất vẫn đang quay theo quỹ đạo của nó, 86400s lại một vòng quay mới, ánh dương có rọi sáng khắp muôn nơi?

Có khi nào, ở một ngóc ngách nhỏ bé, nơi ánh mặt trời không bao giờ chiếu tới được…những giọt nước màu đỏ vẫn đang rơi…

“Liệu đã muộn, phải không anh?
Máu em đã tràn xuống rồi
Loang lổ những vết ố của thời gian
Những vệt đỏ vô vọng…”


Chương 1: Bản giao hưởng mới chỉ bắt đầu

Rẽ trái, đi thẳng, rẽ trái…

Chiếc xe Benz đang gắng mình với những hi vọng cuối cùng, màu xe phủ lớp bùn đất xám bẩn. Trong xe là người phụ nữ với đứa bé con bên cạnh, theo sau có một chiếc xe đua,…

Qua đoạn dốc, sỏi đá thi nhau khoe nanh vuốt sắc nhọn. Con đường dài trắc trở, mịt mù, quanh co, giằng xé. Chiếc Limo đằng sau vẫn ung dung chờ đợi con mồi, thời gian như câm lặng, ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, càng lúc càng ngắn lại. Cuộc dạo chơi tới hồi kết thúc.

Và chiếc xe đã bị hạ gục. Nổ lốp, hết xăng, cháy buồng máy…

Người phụ nữ hoang mang bế đứa bé con chạy trong vô vọng. Cô dùng hết bản năng của một con người, chạy, chạy, chạy thật nhanh, dù đôi chân đã ứa máu. Giờ đây cô còn biết làm gì chi bằng cố gắng vẫn hơn là tuyệt vọng.

Đường cùng. Xung quanh bốn phía là cánh đồng xanh bạt ngàn, không thể chạy trốn. Còn chút sức lực, vì đứa bé, vì tình mẫu tử, cô ôm lấy con che chở. Bé vẫn đang khóc, khóc cả ngày hôm nay rồi, một ngày quá dài và đáng sợ với mẹ. Bé còn quá nhỏ.

Một mảnh sành cắm xuyên thủng bàn chân người phụ nữ. Máu rỉ ra. Nặng nề, xiềng xích, ghì chặt những bước chân cuối cùng, nghiệt ngã. Cô biết cuộc đời kết thúc tại đây nhưng với đứa bé này không đáng.

-Đoàng! - Tên sát thủ theo lệnh nổ súng. Tiếng súng xé ngang tâm hồn con trẻ.

Lại là máu, máu, và vẫn là máu, máu đang rơi, lan tràn, tóe tung, đỏ thẫm, ướt đẫm tấm lưng nhưng người mẹ vẫn ôm chầm lấy bé con. Mặt đất nhuốm mình một màu chết chóc, từng giọt, từng giọt rơi, lặng thầm. Đoạn kết cho cuộc đời người phụ nữ chỉ mới 28 tuổi. Làn gió nhè nhẹ tung bay từng lọn tóc buông dài, đôi mắt ấy tha thiết nhìn đứa trẻ. Nó nhìn mẹ không hiểu, vì nó chẳng thể hiểu, chẳng bao giờ có thể, nhưng dù chết, cô cũng không thể để bé con bị vấy máu. Chí ít thì siết chặt lấy, để đôi mắt chưa biết nhận thức không thấy được thứ dung dịch màu đỏ, để chiếc mũi non nớt kia không cảm nhận được thứ mùi tanh, mặn chát, để đôi tay được gìn giữ, mãi mãi…

Tên sát thủ tiếp tục, hắn không định tha cho sinh mạng vô tội. Con bé khóc rất giữ, nó gào lên những tiếng oe oe. Một sự thật đau buồn tới não nề, một khung cảnh u ám, bầu trời nhuốm màu đau thương, tim mẹ đã ngừng đập, thật sự không còn tồn tại rồi, mẹ không đủ khả năng che chở cho bé nữa...

-Bế nó đi! - Một giọng trẻ con phát ra từ đằng sau tấm lưng cao lớn của tên sát thủ, thứ giọng vô cảm tới đáng sợ.

Tên sát thủ làm theo, hắn dắt súng ngang người, đẩy cái xác kia ra, lạnh lùng túm lấy con bé. Hắn chưa từng bế ai và cũng không định làm với bé con. Bàn tay to chắc khỏe của hắn là đủ. Và họ vào xe.

Khung trời co hẹp dần trong mắt trẻ thơ. Đượm một sắc màu u ám, những đám mây đen che lấp ánh hào quang, chắc có lẽ sẽ có giông…!

*

Nó không có tên. Cuộc sống ở cô nhi viện thật buồn tẻ, những cô cậu bé kia chỉ hơn một hai tuổi, chúng không cho nó chơi cùng. Chúng cũng mồ côi nhưng được đối xử tử tế, cha mẹ đều là những chiến binh trung thành cho DEVILS, còn mẹ nó - bà là gián điệp cho tổ chức của chính phủ. Nó thường xuyên bị bỏ đói, bị cách li không được ai tiếp chuyện và cũng chẳng được lên tiếng. Ánh mắt họ nhìn nó thật sắc lạnh.

-Ai cho mày ăn cơm chung với bọn tao!?! - Một đứa bé xinh xắn quẳng bát xuống sàn, chiếc bát rơi xuống vào chân, cơm vung vãi tung tóe. Mấy bé khác vất miếng thịt rán và khúc cá xuống cạnh chỗ nó đứng.

Nó cũng quen với những kiểu như thế rồi, bọn trẻ thi thoảng cho ăn cùng bàn, rồi thi thoảng lại ném bát nó xuống, không ăn thì sẽ bị đói, vậy nên nó lại cúi mặt xuống, bốc từng miếng lên bát và ra gốc cây ngồi ăn.

Năm năm trời sống ở cô nhi viện nhưng chưa một ngày có được bình yên. Lũ trẻ mỗi khi đầu tháng lại được phát đồ chơi, toàn những thứ hay ho và đắt tiền, nó không có suất hoặc là có nhưng không ai thèm để ý đến. Mấy thằng bé hay thích trêu chọc bằng những trò bạo lực, ô tô điều khiển từ xa, toàn những loại xa xỉ, chúng hay gọi nó ra, mấy lần ngưỡng tưởng được chơi cùng, ngờ đâu, chúng lấy nó làm manocanh bắt đứng yên một chỗ để chúng dùng điều khiển lái xe đâm vào. Nó càng chạy, chúng càng thích trêu, nhiều lần đôi chân bị rách toạc vì những cú đâm thẳng trực tiếp. Cũng là cái kiểu dồn con mồi vào đường cùng, nó nép mình nào chân tường, rồi chiếc xe đồ chơi sáng đèn, lao thẳng, khoảng thời gian nhanh chóng và đôi chân ứa máu giống như một kỉ niệm buồn nào xa xăm.

Nó không có cha, người ta bảo nó là con hoang. Thực sự không phải thế, chỉ vì cha ghét nó nên đã bỏ mẹ nó ra đi. Tại sao ư? Nó không biết.

Hôm nay cô nhi viện được cấp thêm đồ chơi cho bọn trẻ. Đây là hình thức trả ơn cho những nhân viên trung thành của DEVILS, đồng thời cũng chuẩn bị cho một thế hệ những người trẻ tuổi sẽ tiếp nối kế hoạch còn dang dở của cha mẹ chúng. Nhưng nó không được đồ chơi. Cô trông trẻ không quan tâm đến vì còn có nhiều đứa bé xứng đáng được hơn. Nó lại né vào một góc dõi theo những niềm vui của bạn trang lứa, biết bao giờ mới có được một món đồ như thế.

Đồ chơi của nó là gì nhỉ? Đúng là những thứ xa xỉ kia nhưng chúng đâu còn nguyên vẹn. Bọn trẻ chơi chán lại tìm đến để bố thí những thứ đã làm hỏng. Mấy cậu bé thì phá bộ điều khiển từ xa, vất đi một vài chi tiết như bánh xe, đường ray tàu hỏa,… mà thiếu những thứ ấy còn chơi được ư? Còn những con búp bê xinh xắn của quý cô tiểu thư, chẳng còn lành lặn, không bị vất tay, chân thì cũng có kẻ cố tình cắt rời chẳng bao giờ ghép lại được. Đồ chơi của nó là như thế.

Đối với một đứa trẻ con, chúng thường giận dỗi bố mẹ mỗi khi không vừa ý, bậc làm cha mẹ chắc chắn sẽ chiều lòng những suy nghĩ trẻ con đó, họ để cho các bé được nũng nịu, nhõng nhẽo, rồi lại ôm chầm lấy mà bảo ban, nhưng những đứa trẻ ở đây thì làm gì có tình thương từ gia đình, chúng đều mồ côi cả. Đặc biệt là nó, bọn chúng còn có bạn bè, cô giáo, còn nó thì chỉ có cái bóng đen ngòm sau lưng. Muốn khóc cũng chỉ có cái bóng khóc cùng, muốn chơi thì cũng chỉ có cái bóng cùng mấy thứ đồ mang đầy thương tật. Nó trân trọng mỗi cô búp bê ấy, thường chải mái đầu cho chúng, dù có những cô bé búp bê bị cắt trụi hết tóc, hay bị sơn một màu đen xì, rồi tối đến lại đem ra kể chuyện cho chúng nghe. Nó thì có chuyện gì chứ, ngoài mấy câu chuyện cổ tích không đầu đuôi nghe lỏm được từ các bạn.

Trời vào đông, tiết trời hôm nay đột nhiên lạnh. Mấy đứa trẻ rúc mình vào tấm chăn lông ấm áp, chúng kể chuyện cho nhau nghe, mấy đứa khác tụ tập bên lò sưởi ấm cúng, để cô giáo dạy chữ. Còn nó thì đơn độc. Ai đã làm đổ nước vào tấm chăn của nó rồi. Lạnh lẽo. Cơn gió ghê gớm ùa vào bên giường, cái chốt cửa bị hỏng từ lúc nào. Nó không biết phải làm sao cho đỡ lạnh. Bơ vơ, buồn tẻ, một cơn ác mộng dai dẳng với một đứa trẻ con tội nghiệp.

*

Arrow - đó là một con người rất đẹp, mười hai tuổi, nhưng bộ não thì không hề đơn giản. Được sinh ra trong một gia đình dòng dõi, cha mẹ đều là những người có quyền thế, bởi vậy cũng không khó hình dung về một cậu bé có tư chất lãnh đạo cả một guồng máy đồ sộ.

Hắn luôn chọn cho mình áo sơ mi đen mỗi khi bước ra khỏi phòng, luôn là thế. Đôi mắt sâu màu đen khoáng đạt, mang một nét cổ điển, xoáy sâu những mô mạch nhỏ bé của từng tế bào thị giác, hàng lông mi đen, khinh khỉnh không bao giờ hướng xuống. Từng đường nét trên khuôn mặt tựa như được sắp đặt một cách hoàn hảo của tạo hóa, nhưng chính khuôn mặt còn non nớt ấy, ẩn chứa biết bao những toan tính và tham vọng.

Bước ra với khuôn mặt tức giận, lại một lần nữa hắn bị qua mặt. Đôi mắt nhìn xuyên thủng mọi thứ đi qua, một màu đen băng giá như thể không có cái gì giá trị. Chẳng bao giờ hắn trội hơn người đó, dù đã cố gắng rất nhiều, cần có một con mồi để chút sự tức giận. Là nó.

Con bé với mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng đang chơi cùng cái ô tô ngoài hiên. Chiếc ô tô chỉ còn ba bánh, con bé dùng xe kéo lê xuống sàn. Tình cờ, chiếc xe con chạm vào chân hắn… Thế là bị mũi giầy cong nhọn giẫm nát, tan tành. Con bé lo sợ nhìn vào con người kia, như một bàn tay lạnh ve vuốt sống lưng, một nỗi sợ khủng khiếp trào dâng, nó quen với người này(?).

-Mày là Moon - Hắn ra hiệu gọi con bé lại gần. Cái cách động đậy ngón trỏ để gọi không một chút tình người. Đương nhiên nó phải lại gần.

-Mấy năm không gặp mày đã lớn từng này rồi cơ à?!

-Dạ - Con bé sợ ánh mắt, giọng nói ấy. Nó đã gặp người này ở đâu nhỉ? Khuôn mặt này chẳng quen thuộc chút nào, nhưng giọng nói gợi lại rất nhiều nỗi niềm. Con bé vô tư nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn. Đó là một sai lầm, một mảnh đồ chơi sắc nhọn cứa vào cánh tay, hắn nhẹ nhàng, nhưng khi dừng lại, một vệt máu đã lăn xuống. Con bé co rút tay lại theo phản xạ, nhưng hắn vẫn chưa buông khỏi tay nó thế nên thêm một vết sâu vào cánh tay nhỏ bé. Máu ứa ra mạnh hơn, và nó khóc...