Ring ring

Trường học Vampire

Posted at 25/09/2015

232 Views


Giả sử như trong thế giới chúng ta đang sống, có sự xuất hiện của một loài sinh vật khác, loài sinh vật đó mang vẻ đẹp kiêu sa, thoát tục tuy hình thức bên ngoài là một con người nhưng thực chất bên trong họ lại chính là những con quỷ hút máu, người ta vẫn gọi họ là VAMPIRE.


Chương 1:

Tôi là một vampire dòng lai, từ nhỏ tôi đã sống trong thế giới loài người và lớn lên như một con người bình thường.

Nói là bình thường cũng không hẳn là đúng bởi tự tôi nhận thấy bản thân mình thực sự rất kì quái.

Tôi luôn vượt qua các kì thi một số điểm cao chót vót mà không cần học hành gì cả, ban ngày trong các giờ học tôi thường ngủ tít mít, nhưng về đêm lại không thể chợp mắt được một giây.

Xét về ngoại hình, tôi có một làn da rất trắng, trắng đến nỗi đáng sợ và đôi môi của tôi thì lúc nào cũng đỏ au dù không được tô son. Không những thế tôi còn có những sở thích kì dị, những món thịt tái đủ loại luôn là món ăn tôi ưa thích, và thứ tôi ghét nhất trên đời là tỏi, đặc biệt tôi rất sợ ánh nắng mặt trời chói chang, nó làm cho tôi có cảm giác như mình đang bị thiêu rụi.

Nhưng kì dị hơn nữa là cứ mỗi tuần hai lần tôi lại phải uống một thứ nước đỏ như máu có mùi thơm hấp dẫn mà theo như mẹ tôi giải thích là thuốc bổ máu….

Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa chứng minh được điều gì cả, chỉ cho đến khi tôi 15 tuổi một sự việc đã xảy ra, nó khiến tôi nhận thức được rằng- "tôi không phải là con người"

Hôm ấy là một ngày nghỉ cuối tuần tôi và Chaito, cô bạn hàng xóm cùng nhau ngồi đọc sách và ăn táo, nhưng đột nhiên Chaito lại bị đứt tay do con dao cứa phải khi đang gọt táo, một dòng máu đỏ tươi phun ra….

Tôi nhìn chăm chăm vào dòng máu, nghển cổ hít một hơi thật sâu, tự dưng cảm thấy trong người nóng ran, toàn thân như muốn bốc cháy đặc biệt là đôi mắt như đang rừng rực lửa, tôi cảm nhận rõ cơn đói máu đang cào xé trong huyết quản mình, ánh mắt tôi không ngừng liếc về phía cái cổ trắng tuyệt đẹp của Chaito, với một ước mong duy nhất là được cào xé nó ra bằng chính hàm răng của mình.

Và…. tôi đã làm điều đó thật, chỉ đến khi đã hút được mấy chục cc máu của Chaito tôi mới hoảng hồn nhận ra rằng mình đã làm một việc cực kì kinh khủng đó là "hút máu người".

Chaito nhìn tôi bàng hoàng lắp bắp:

- Yu..me....chẳng lẽ...cậu là một ma cà rồ...

Nhưng chưa nói được hết câu Chaito đã ngã xuống vì quá kinh sợ. Tôi nhìn cô bạn thân ngất đi, trên cổ còn để lại hai dấu răng của mình mà hoảng loạn không biết nên làm gì.

Cuối cùng, tôi cố lấy lại bình tĩnh và gọi điện cho mẹ, có lẽ lúc này chỉ bà mới có thể giúp được tôi….

Mẹ tôi đã xuất hiện ngay sau đó và giúp tôi giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Chaito được đưa về nhà và xóa bỏ phần kí ức đáng sợ ấy, còn tôi cũng được mẹ tiết lộ cho sự thật về thân thế của mình.

Hóa ra mẹ tôi là một Vampire dòng quý tộc, nhưng bà lại đem lòng yêu bố tôi một người hoàn toàn bình thường, và tôi sinh ra chính kết tinh cho tình yêu đẹp của hai người.

Vì muốn tôi có một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác mà mẹ tôi đã giấu kín sự thật về con người của tôi trong từng ấy năm trời.

Bà không muốn tôi sống mà luôn phải chịu sự giày vò, trở thành nô lệ của những cơn đói, nhưng còn một lí do khiến mẹ không muốn tôi sống như một vampire bởi vì trong mắt bà Vampire là những sinh vật cực kì đáng sợ, so với họ thì con người dễ đối phó hơn nhiều. Họ thông minh, họ xinh đẹp, nhưng cũng chính vì vậy mà họ nguy hiểm hơn bất cứ một sinh vật nào….

Sự thật này đối với tôi mà nói quả thực là một cú sốc lớn, tôi không dám tin rằng hóa ra mình không phải là một con người, mà là một quái vật, không hơn không kém.

Tôi sợ hãi, tôi hoảng loạn, tôi không còn dám tin vào bất cứ điều gì nữa. Tôi đã tự nhốt mình trong phòng mấy ngày vì sợ khi một ra ngoài sẽ phải đối diện một sự thật vô cùng khắc nghiệt ấy.

Tôi nằm trong phòng - cô độc, cố ngăn dòng nước mắt đang chảy dài trên khóe mắt, tôi là ai? Tôi là người hay ác quỉ?

Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập trong đầu khiến tôi như muốn nổ tung, hóa ra nhưng người luôn sống bên cạnh tôi cùng tôi lớn lên, họ đều không giống tôi, nhưng nếu tôi không thuộc về nơi này thì tôi thuộc về đâu?

- Yume, mẹ vào được không?_ tiếng mẹ tôi đột ngột vang lên ở cửa khiến tôi giật mình vội bật dậy, lấy tay lau nước mắt khàn khàn nói:

- Vâng, mẹ cứ vào đi.

Mẹ tôi một vào phòng, ngồi xuống bên cạnh tôi, dịu dàng nắm lấy bàn tay tôi nói:

- Con không trách mẹ chứ? Mẹ làm như vậy cũng chỉ vì muốn con có được cuộc sống bình thường như bao người khác mà thôi.

- Con không trách mẹ đâu, nhưng…mẹ hãy nói cho con biết đi, đây không phải là sự thật phải không?_ tôi gục đầu vào tay của mẹ cay đắng hỏi.

Mẹ tôi nhìn tôi bằng đôi mắt đau đớn, khẽ vuốt tóc tôi thở dài nói:

- Mẹ xin lỗi, nhưng sự thật vẫn là sự thật, con không thể phủ nhận mãi được Yume à…

- Vậy ra con không phải là người ư? Con đúng là Vampire thật sao?_ tôi hỏi dồn dập.

- Không thể phủ nhận việc con là một vampire dòng lai được, mẹ rất tiếc nhưng bây giờ là lúc con nên đối diện một sự thật, mẹ nghĩ đây là thời điểm thích hợp để con trở về một xã hội Vampire.

- Xã hội Vampire?

- Đúng, con không thể học ở đây được nữa, mẹ đã xin cho con vào học viện LANCI học viện duy nhất dành cho vampire rồi, ngày mai con sẽ đến đó học_ mẹ tôi nói

- Không thể thế được, con có quen ai ở đó đâu, sao nói học là học ngay được, con còn biết bao nhiêu bạn bè ở đây nữa mà_ tôi hốt hoảng kêu lên

- Việc này không thể trì hoãn được nữa, nếu con còn ở đây sẽ chỉ gây tổn thương cho những người xung quanh con thôi, ở Lanci mới là nơi thuộc về con, con chuẩn bị mọi thứ đi, mai mẹ sẽ đưa con đến đó_ mẹ tôi dứt khoát nói rồi đứng lên bỏ ra ngoài, nhưng đi đến cửa bà chợt dừng lại quay đầu nhìn tôi nhẹ nhàng nói:

- Mẹ xin lỗi, nhưng con hãy hiểu cho mẹ được không Yume? Con phải đến đó học, vì con, vì tất cả mọi người xung quanh con và vì cả mẹ nữa……

Tôi nhìn theo bóng mẹ mà thẫn thờ, cuộc sống của tôi bắt đầu từ đây đã bước sang một trang khác…


Chương 2:

Hôm sau khi màn đêm đã buông xuống, mẹ đưa tôi đến học viện Lanci, có nằm mơ tôi cũng không ngờ được rằng ngay chính giữa trung tâm thành phố lại là nơi tập trung học tập, ăn ở, vui chơi của hơn mấy ngàn Vampire đủ các các độ tuổi.
Học viện Lanci nằm sâu dưới lớp vỏ bọc bên ngoài là một ngôi biệt thự mang lối kiến trúc cổ phương Tây đã bị bỏ hoang từ lâu, và chỉ có cách dùng máu của vampire mới có thể thấy được được nó. Hóa ra… đây mới là nơi thuộc về tôi.

Một chiếc cổng làm bằng gỗ sồi nâu sừng sững hiện ra trước mắt tôi, nó phải cao đến mấy mét chứ chẳng chơi, nếu cánh cổng này xuất hiện ở các trường học của loài người thì những đứa hay đi muộn chắc chắn sẽ không có đường mà vào trường. Mẹ tôi đi đến bên cánh cổng, dùng tay đấm mạnh vào nó, một lúc sau từ một lỗ nhỏ trên cánh cổng một cái đầu người đàn ông thò ra hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Mẹ tôi nén tiếng thở dài bước đến thì thầm to nhỏ gì đó với người đàn ông kia. một lúc sau, cánh cổng gỗ sồi lớn từ từ mở ra, mẹ tôi quay lại mỉm cười dịu dàng với tôi và nói:

- Từ bây giờ, nơi đây sẽ là nhà của con…

Tôi nhìn trân trân vào cảnh vật trước mặt như không dám tin vào mắt mình nữa, nơi đây quả thực giống như cung điện dành cho vua chúa vậy, so với nó thì ngôi trường cũ của tôi trông chằng khác nào một túp lều không hơn không kém.

Khắp học viện từ trong ra ngoài đều được thắp điện sáng trưng, phải có đến mấy trăm nghìn cái bóng đèn được chiếu sáng chứ chẳng chơi, nếu đây là một ngôi trường nằm trên thế giới loài người thì chắc hẳn chỉ trong một ngày nó sẽ tiêu tốn đến cả nửa số điện năng của nc Mĩ mất, đứng trước nó mà tôi có cảm giác giống như mình đang lạc vào thế giới phép thuật của Harry potter vậy.

- Con thấy thế nào?_ Mẹ tôi đột ngột quay xuống nhìn tôi hỏi.

- Thật không thể tin được, nó…quá tuyệt vời_ tôi kêu lên.

- Ừm.._ mẹ tôi hơi mỉm cười gật đầu rồi nói tiếp_ Con đừng ngạc nhiên, Lanci là học viện duy nhất dành cho vampire, tất cả những vampire sống trong nước đều được đào tạo ra từ đây, nó là học viện xuyên cấp, vì thế qui mô và chất lượng rất lớn…

- Xuyên cấp?

- Ừ… học viện Lanci bao gồm từ cấp I cho đến Đại học, nếu không phải mẹ giấu kín việc con là Vampire thì có lẽ bây giờ con đã học ở đây được 9 năm rồi.

- Vậy bao giờ con sẽ học và học ở đâu?_ tôi thắc mắc.

- Các Vampire đều học đêm, ngủ ngày vì thế bây h đang là h lên lớp. Vì là Vampire lai nên chắc con sẽ học ở lớp C. Bây h thì đi theo mẹ đến phòng hiệu trưởng._ mẹ tôi nói rồi mỉm cười dắt tôi đến một dãy nhà cổ kính có tầng áp mái bám đầy rêu phong và đi đến trước một căn phòng rất đẹp, bên trong đồ đạc được xếp ngăn nắp gọn gàng, ánh sáng vàng rủ xuống ấm áp, trên bàn làm việc, một người đàn ông đĩnh đạc có nc da rám nắng và bộ râu trắng dài đến ngang cổ đang chăm chú làm việc.

- Cô đến rồi sao Shita_ người đàn ông nói mà không ngước mắt lên.

- Dạ, lâu lắm rồi không gặp thầy_ mẹ tôi lễ phép nói.

- Ừm… cũng đã gần mấy chục năm kể từ khi cô lấy chồng rồi còn gì_ Người đàn ông nói rồi khẽ ngước mặt lên, đặt cây bút xuống rồi khẽ lướt ánh mắt về phía tôi nhẹ nhàng nói:

- Vậy ra đây là con gái của cô và người đàn ông đó?

- Vâng… nó là Yume Hana, con gái của em .

- Haizzzz…_ thầy hiệu trưởng già khẽ nhìn tôi thở dài nói_ ngày ấy tôi đã nói mà cô không nghe, con bé đã sống như một con người từng ấy năm trời bây giờ mới bắt đầu thì sẽ khó hòa nhập lắm đấy.

- Không sao đâu, thầy đừng lo, con bé rất thông minh, em tin là nó sẽ theo kịp những Vampire ở đây_ mẹ tôi cương quyết nói.

- Thôi được rồi, cô đã nói thế thì tôi tin ở cô_ ông thầy hiệu trưởng nói rồi quay sang tôi_ Em hãy sang phòng bên cạnh thay đồng phục của trường đi, từ giờ em sẽ học lớp 10C1, tôi sẽ báo với thầy chủ nhiệm lớp đó, cuối giờ hãy gặp thầy ấy để hỏi về phòng kí túc xá, em sẽ ở đó với một bạn cùng phòng, mỗi tháng trường sẽ mở cổng một lần cho học viên về thăm nhà, nếu có gì không hiểu em có thể thắc mắc với thầy giáo chủ nhiệm hoặc các bạn xung quanh.

- Vâng ạ_ tôi ngoan ngoãn gật đầu chào mẹ và thầy hiệu trưởng rồi sang phòng bên cạnh thay đồ, bộ đồng phục màu trắng rất đẹp, bên ngực trái có gắn huy hiệu màu đồng hình chữ C, nó có vẻ vừa vặn với tôi, trên cổ còn có một rải ruy băng màu đỏ được thắt thành nơ. Mặc xong đồng phục, tôi hít một hơi thật dai, bước ra ngoài, không khí ở đây lạnh hơn nhiều so với trên mặt đất, những cơn gió se se lạnh khiến tôi rùng mình. Việc cần làm bây giờ của tôi là tìm cho ra lớp C1 nơi tôi sẽ học, nhưng biết nó ở đâu mà tìm trong cái học viện rộng mênh mang này?

Chỉ riêng khu vực dành cho học sinh cấp III thôi mà đã rộng như thế này rồi, để xây dựng nên cái học viện này chắc phải tốn nhiều tiền của và công sức lắm đây, Vampire quả thực là một sinh vật đáng sợ.

Tôi cứ vừa đi vừa suy nghĩ miên man mà không biết mình đã đi nhầm lối từ lúc nào, trước mắt tôi bây h là khuôn viên phía sau trường, phong cảnh nơi đây thật là đẹp, có hồ nước, có suối chảy róc rách, có hoa anh đào nở ngập tràn một sắc hồng, những cánh hoa mỏng manh dễ rụng rơi đầy trên mặt đất và những cây phong lá đỏ mang vẻ đẹp dịu dàng, lá phong đỏ rụng xuống khẽ bay tà tà trong gió. Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn khung cảnh hữu tình trước mắt, rồi chợt nhận ra rằng đáng lí ra lúc này tôi đang ở trong lớp mới phải, tôi chép miệng tiếc nuối nhìn khung cảnh lần cuối rồi khẽ mỉm cười quay đầu định bỏ đi.

Nhưng bước chân tôi chợt khựng lại giật mình suýt nữa thì hét toáng lên, trên chiếc ghế ghỗ đặt ngay dưới gốc cây hoa anh đào, có một người đang nằm ngủ.

"Giờ này mà còn có ai ngủ ở đây nữa nhỉ?" tôi tự nhủ thầm rồi tò mò nhẹ nhàng bước đến gần chỗ cái ghế gỗ dưới gốc cây hoa anh đào.

Đôi mắt tôi dừng lại trên khuôn mặt chàng trai, rồi cứ ngẩn ngơ đứng nhìn, người đang nằm trên ghế ngủ có mái tóc màu bạch kim dưới ánh đèn mờ ảo chàng trai đó hiện lên đẹp đến ma mị, khuôn mặt hoàn hảo đến từng đường nét, hàng lông mi dày và cao vút, đôi lông mày rậm thẳng đẹp như được tỉa vẽ tỉ mỉ, đôi môi mỏng manh và đỏ như cánh hoa anh đào, làn da trắng không tì vết, chiếc mũi dọc dừa thanh tú, vẻ đẹp của người này giống như tuyệt tác được tạo hóa ban tặng vậy, khuôn mặt tuy ngủ nhưng vẫn toát ra vẻ lạnh lùng, đáng sợ, nhưng lại rất hấp dẫn khiến người ta đã nhìn vào thì bị cuốn hút ngay và không muốn dời mắt đi, giống như vẻ đẹp của một…ác ma vậy.

Tôi đứng nhìn người con trai trân trân như đang lạc vào cõi mơ không có điểm dừng thì chợt giật mình bởi tiếng nói lạnh lùng, đáng sợ vang lên:

- Cút đi…


Chương 3:

Tôi giật mình khi nghe giọng nói lạnh băng thoát ra từ người đang nằm ở băng ghế kia, vội lắp bắp nói:

- Cậu…không phải cậu đang ngủ sao?

….im lặng.

- Tôi xin lỗi, tôi không cố ý làm phiền cậu đâu, chỉ là…_ tôi tiếp tục phân bua.

- Tôi nói cút đi_ Giọng nói lạnh lùng vẫn thoát ra từ đôi môi đẹp tựa như cánh hoa anh đào kia.

Tôi nghiến răng, nghiến lợi cố gắng kiềm chế cơn giận, khuôn mặt thì đẹp trai là thế vậy mà sao ăn nói lại thô lỗ bất lịch sự quá thể, tôi có nói là sẽ không đi đâu, sao hắn phải đuổi như đuổi tà thế? Nhưng trước khi đi, tôi cũng phải hỏi cho ra cái lớp học của mình ở đâu đã, nghĩ vậy tôi bèn cắn môi dịu dọng nói:

- Xin lỗi vì đã làm phiền cậu, nhưng tôi có thể hỏi cậu một câu không? Hỏi xong tôi sẽ đi ngay.

….im lặng, tôi nuốt nước bọt ừng ực, nén tiếng thở dài rồi đánh bạo nói tiếp:

- Cậu có thể chỉ cho tôi biết lớp 10C1 ở đâu không?

Tên con trai nhẹ nhàng ngồi dậy, mở mắt nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt mang sắc tím buồn lạnh lẽo:

- Muốn gây sự chú ý à?

- Hở?..._ tôi ngớ người ra chẳng hiểu gì cả, lắp bắp_ Không..tôi…

- Hừ…tôi không muốn dây vào mấy loại con gái như cô đâu, cút đi, đừng làm phiền tôi_ hắn nói lạnh tanh.

Tôi mở to mắt nhìn hắn cố ngăn cơn giận đang sôi lên trong huyết quản, loại con gái như tôi là sao? Ý hắn là tôi đang cố gây sự chú ý với hắn sao? Nực cười, thật là… sao đồng loại của tôi lại có một tên vô duyên, bất lịch sự và chảnh như thế nhỉ?

Tôi bực tức nghĩ, nhưng vốn dĩ là một người không thích cãi cọ nên tôi cố gắng nuốt cơn giận vào bụng nắm thật chặt tay cứng rắn nói:

- Tôi nghĩ chắc cậu hiểu nhầm rồi, tôi không muốn gây sự chú ý hay làm phiền gì cả, chỉ cần cậu chỉ cho tôi lớp 10C1 ở đâu thì tôi sẽ đi ngay, tôi thề đấy.

Hắn quay ra, liếc đôi mắt màu tím lạnh lẽo nhìn tôi chằm chằm gằn giọng nói:

- Cô muốn chết à?

Tôi hơi giật mình trước câu nói và gương mặt lạnh lùng đáng sợ của hắn, nhưng ngay lập tức tôi rằn lòng cố lấy lại bình tĩnh, ngước đôi mắt màu xanh lam của mình lên nhìn thẳng vào mắt hắn không hề e ngại, tôi đâu có làm gì sai mà phải sợ. Bắt gặp cái nhìn chằm chằm của tôi, hắn hơi nhíu mày nhìn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Cậu có thể chỉ đường cho tôi không?_ tôi lặp lại.

Hắn nghiến răng nheo nheo lông mi rồi nằm trở lại xuống ghế đôi mắt đẹp khẽ nhắm hờ lạnh lùng nói:

- Khu nhà phía Đông, tầng cao nhất, lớp cuối cùng…

- Cảm ơn cậu rất nhiều, xin lỗi vì đã làm phiền_ tôi cúi gập người xuống vui vẻ cảm ơn, rồi quay đầu nhanh chóng bỏ đi….

- Một cô gái kì lạ……._ Kai thì thầm, nhếch mép cười lạnh lùng.



Tôi theo lời chỉ dẫn của tên đó bước đến dãy nhà khu Đông, chỗ này có vẻ là nơi đẹp nhất, nổi bật nhất so với các dãy nhà khác trong học viện, những công trình kiến trúc được xây dựng khá chi tiết và tỉ mỉ, bao bọc xung quanh là những cây cổ thụ lâu năm, trên tường, dây leo bám chằng chịt rất đẹp mắt, xem ra nó đã có từ lâu đời rồi.

Không lẽ đây là nơi tôi sẽ học sao? Nhưng sao tôi có cảm giác không mấy tin tưởng nhỉ? Tôi nhăn mặt, gãi gãi đầu hoài nghi nghĩ nhưng cũng cố lết lên tầng 3, thật kinh khủng nhà gì mà cao khiếp, mỗi một tầng lại có đến mấy chục cái bậc thang, phải mất 15 phút tôi mới lết lên được tầng 3, lại còn phải đi dọc hành lang đến cái lớp cuối cùng nữa chứ, kiểu này thì những quãng ngày về sau của tôi thảm rồi.

- Hộc..hộc…hộc…._ tôi thở hổn hển, đưa tay lên vuốt mồ hôi trên trán, cái trường này đúng là hành hạ con người ta mà, học hành gì mà bắt lên tận tầng 3 thế này thì chắc chưa kịp vào lớp đã ngủm rồi. Tôi cố lấy lại hơi thở bình thường, vuốt tóc chỉnh lại quần áo và bước vào, đứng trước cửa lớp dõng dạc nói:

- Thưa thầy cho em vào lớp ạ!

Tôi nói xong bèn mỉm cười tươi nhìn thấy giáo cùng các học viên trong lớp. Nhưng đáp lại nụ cười của tôi là những cái nhìn khó chịu và sặc mùi sát khí. Khoan… lạ thật? Sao lớp học lại chỉ có gần chục người thôi nhỉ? đã thế đồng phục của họ lại khác của tôi nữa chứ, nó có màu đen tuyền, từ đường nét, màu sắc, đều trang nhã và đẹp vô cùng, trên các nút áo, cánh tay, các nếp gấp và túi đều có các điểm nhấn được may chi tiết tỉ mỉ, chỉ cần nhìn vào cũng thấy toát ra vẻ sang trọng và cao quý, bên ngực trái có gắn một huy hiệu hình chữ A bằng vàng. Trên cổ mỗi người đều có thắt một rải ruy băng màu bạch kim (con gái thì nơ, con trai thì canavat).

Nhưng có một điều đặc biết đó là tất cả bọn họ đều đẹp đến đáng sợ, trông giống như những mĩ nhân siêu phàm thoát tục vậy...