Đạo tình
Posted at 27/09/2015
1719 Views
Ly Tâm trừng mắt với Rắn đầu đất. Cô không nói một lời nào nhưng bắt gặp ánh mắt đầy uy hiếp của Ly Tâm, Rắn đầu đất lĩnh hội ngay. Ông ta hơi gật đầu, hoàn thành vụ thỏa thuận ngầm với Ly Tâm.
Thấy Rắn đầu đất hiểu ý, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. Cô cười híp mắt ngẩng mặt đối diện với Tề Mặc. Tề Mặc hừm một tiếng rồi quay sang Rắn đầu đất. Rắn đầu đất lập tức chui vào bên trong Kim tự tháp. Dấu chân của Khúc Vi chỉ có ở đường đi vào, đến khi đi ra, dấu chân của ông ta chỉ xuất hiện đúng một nửa đường rồi không còn dấu vết.
Cả đoàn người đi vào trong, mới đi mấy bước, một trận gió mát thổi qua, làm dịu hẳn không khí nóng bức. Ngó đi ngó lại thông đạo kín mít, Hoàng Ưng bất giác nhíu mày.
Càng đi sâu vào bên trong địa hình càng thấp, không khí cũng mát mẻ hơn. Hồng Ưng và Hoàng Ưng đưa mắt nhìn tường đá không thông gió rồi quay sang nhìn nhau, ánh mắt họ lóe lên tia khó hiểu.
Kim tự tháp ở Ai Cập là một trong những di tích vĩ đại nhất thế giới. Nó thần bí ở chỗ không một ai có thể nắm rõ cấu tạo của nó, hơn nữa nó còn chứa đựng nhiều chuyện ly kỳ. Điều này khiến Hồng Ưng và Hoàng Ưng vô cùng cảnh giác, không phải bọn họ tin có lời nguyền hay linh hồn gì đó mà cần đề phòng những nguy hiểm không thể lường trước.
Ly Tâm đi sát theo sau Tề Mặc, cô không rời mắt khỏi những hoa văn trên bức tường đá. Trên tường đá điêu khắc thần mặt trời, một số hình thù phản ánh tín ngưỡng của người Ai Cập cổ đại. Thông qua các hình vẽ, có thể thấy sự sùng bái tuyệt đối của người Ai Cập đối với thần mặt trời.
"Đẹp quá". Ly Tâm bất giác thốt lên câu khen ngợi.
Lời nói của Ly Tâm phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Tề Mặc quay đầu, giơ tay ôm eo Ly Tâm, kéo cô tiến về đằng trước. Ly Tâm bị Tề Mặc ôm vào lòng mới định thần. Cô đã sai rồi, cô không phải xem nhẹ chuyện của Tề Mặc mà chỉ có phản ứng tự nhiên trước nền văn hóa Ai Cập. Ly Tâm khiến Tề Mặc mất mặt trước người ngoài nhưng cô đúng là chỉ cảm thấy hiếu kỳ mà thôi. Biết mình phạm sai lầm, Ly Tâm không nói một câu nào, ngoan ngoãn đi theo Tề Mặc.
"Tề lão đại, là ở đây". Đi tiếp xuống một tầng thông đạo, Rắn đầu đất dừng bước, tay chỉ vào một dấu chân trên mặt đất.
Tề Mặc cau mày thấy ở dưới đất dấu chân không còn vết tích, như chủ nhân của dấu chân đột nhiên biến mất trong không gian. Hắn liền buông tay Ly Tâm tiến lên chăm chú quan sát.
Ly Tâm cũng rất hiếu kỳ, thông qua ánh đèn chiếu sáng có thể nhìn thấy rõ dấu chân trên lớp cát. Dấu chân chiều đi vào và chiều đi ra có sự phân biệt rõ rệt. Ly Tâm tuy không phải là trộm cổ mộ nhưng cô cũng từng nghiên cứu qua. Lúc quay ra, tên trộm vác đồ nặng nên dấu chân sẽ sâu hơn lúc đi vào một chút. Khúc Vi quả nhiên là một tên trộm cổ mộ dưới cái mác chuyên gia khảo cổ.
"Lão đại, ở đây có vết đạn". Hoàng Ưng đột nhiên lên tiếng.
Ly Tâm liền quay đầu, dưới ánh đèn sáng chưng, trên bức tường đá có vết màu trắng, nhìn không giống vết đạn chút nào. Không hiểu tại sao Hoàng Ưng lại cho rằng đó là vết đạn. Gương mặt Tề Mặc đột nhiên u ám hẳn, hắn nhìn chằm chằm vào vết đạn mà không lên tiếng.
"Lão đại, ở đây cũng có". Hồng Ưng lại phát hiện ra vết đạn ở một bức tường đá khác, lần này đến vết màu trắng mờ mờ cũng không thấy. Ly Tâm biết , về vũ khí cô không thể nào bằng đám Hồng Ưng Hoàng Ưng, cô không có khả năng phát hiện vì đó không phải là sở trường của cô.
Chương 83 - Cạm bẫy
Súng đạn hiển nhiên cũng không phải là sở trường của Rắn đầu đất. Nghe những lời từ miệng Hồng Ưng và Hoàng Ưng, sắc mặt ông ta trở nên xanh lét. Ông ta từng vào trong này, từng kiểm tra kỹ lưỡng nhưng thật sự không tìm thấy vết đạn gì đó. Vệt mờ mờ như vậy mà là vết đạn bắn ư, ông ta không phải là cao thủ về súng ống, ông ta thật sự không nhìn ra.
Ly Tâm nhận đèn chiếu sáng từ người ở đằng sau rồi tiến lên hai bước. Sau khi Rắn đầu đất phát hiện ra điều bất thường ở trong Kim tự tháp, để tránh làm loạn hiện trường, ông ta không cho bất cứ ai đi sâu vào trong. Vì vậy cho đến bây giờ, vẫn chưa có người nào tiến về phía trước.
Tiến lên hai bước, Ly Tâm soi đèn xuống đất, dấu chân rất rõ ràng. Do tòa Kim tự tháp này bị tổn hại nghiêm trọng, cát vàng từ bên ngoài tràn vào tận bên trong nên dấu chân mới rõ ràng như vậy.
Một vết máu rất nhỏ, bị lẫn trong cát nên khó phát hiện ra. Nếu không phải Ly Tâm có đôi mắt tinh tường, cô cũng không phát hiện vệt máu ở trên tường đá. Ly Tâm nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên trên. Nơi này rất bằng phẳng, không thấy có dấu chân, dù là đi vào hay đi ra. Ly Tâm lập tức cảm thấy điều bất thường, cô quỳ xuống đưa mắt về phía sau lưng Tề Mặc.
Đập vào mắt Ly Tâm là dấu vết ở dưới chân bức tường đá, nơi đó có hai lớp cát vàng rất dày. Ly Tâm liền hiểu ra, có người cố tình sắp xếp lại hiện trường.
"Lão đại, đừng động đậy". Ly Tâm vội lên tiếng khi thấy Tề Mặc định bước lên trên.
Lời nói vừa phát ra, Tề Mặc lập tức dừng bước, đứng yên nhìn Ly Tâm. Đám Hồng Ưng lập tức rơi vào trạng thái cảnh giác.
"Có người giở trò, dùng lớp cát che lấp dấu chân ở bên ngoài". Ly Tâm không ngẩng đầu, chỉ tay về hai lớp cát ở chân tường đá.
Đám Tề Mặc không phải những kẻ ngốc, chỉ nhìn qua cũng lập tức hiểu ý Ly Tâm. Tề Mặc không rời mắt khỏi mặt đất bị phủ một lớp cát mỏng, đáy mắt hắn lộ vẻ lạnh lùng.
Không một ai lên tiếng. Không cần nói nhóm của Tề Mặc đều biết rõ, người nhà Khúc gia vì tranh giành tài sản và quyền lực, chuyện gì cũng thể làm ra. Câu "tôi không muốn giết chú ấy" có rất nhiều hàm nghĩa, đây cũng là nguyên nhân Tề Mặc đích thân đi tìm Khúc Vi. Hắn và Khúc gia nhiều năm không quan hệ qua lại, nhưng biết muốn động đến một người luôn bôn ba ở bên ngoài như Khúc Vi quả thực dễ như trở bàn tay.
Có người dùng cát che lấp mọi dấu vết, chỉ để lại dấu chân đi vào và đi ra của Khúc Vi. Kẻ đó rất cẩn thận, bày bố hiện trường y như thật. Nếu không phải là cao thủ, sẽ không ai nhận ra.
"Còn nữa, ở đây có máu". Ly Tâm vẫy tay với Tề Mặc, rồi chỉ xuống vệt máu ở bên cạnh cô.
Tề Mặc tiến lên hai bước, nhìn vết máu rất mờ rồi lại nhìn lớp cát bằng phẳng. Ly Tâm không nhận ra, không có nghĩa là hắn cũng không nhìn ra, đây là dấu vết của người lăn trên mặt đất. Vì vậy dấu chân lúc đi ra mới đến nửa chừng rồi biến mất, bởi vì người đó không đi tiếp mà lăn người về nơi này.
"Đi thôi". Tề Mặc ôm Ly Tâm đưa cô đi tiếp vào bên trong. Hoàng Ưng thấy vậy chạy vội đến bên Tề Mặc, nhìn ngó xung quanh với ánh mắt đầy cảnh giác.
Rắn đầu đất nhanh chóng đi theo nhóm Tề Mặc. Ông ta bảo vệ dấu vết ở hiện trường nhưng lại không có phát hiện triệt để. Đây là sơ suất của ông ta, có thể coi là sơ suất chí mạng, bây giờ chỉ lấy công chuộc tội mới có thể tránh bị Tề Mặc xử phạt.
Không còn vết tích, phía trước không còn dấu chân cũng không ai có thể lăn xa như vậy. Ly Tâm chỉ cho Tề Mặc thấy dấu vết trên tường đá, cũng bị sắp đặt như ở ngoài kia, sắc mặt Tề Mặc càng thâm trầm hơn.
Đi đến đường cùng, cả nhóm Tề Mặc buộc phải dừng lại khi gặp tảng đá to đùng chắn trước mặt. Hoàng Ưng tiến lên phía trước ngó nghiêng tìm đường khác.
Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm rồi đẩy Ly Tâm về phía trước. Ly Tâm bất giác lườm Tề Mặc một cái, do đặc tính của nghề nghiệp, Ly Tâm rất tỉ mỉ, chỉ cần một sợi dây hồng ngoại rất mỏng và bộ phận rất nhỏ, cô đều phát hiện ra. Sau nhiều năm huấn luyện, cô tích lũy khả năng quan sát vô cùng tinh tế. Nhưng Ly Tâm không thể ngờ năng lực của cô thành yếu tố then chốt giúp Tề Mặc tìm người. Những thứ cô học được đâu phải để tìm người, tuy nhiên bây giờ hình như không phải là lúc biện giải với Tề Mặc.
Ly Tâm đứng trước một bức tường đá rất đẹp, khắc họa những hình vẽ sinh động, tái hiện nền văn minh năm ngàn năm trước. Cô nhíu mày quan sát kỹ lưỡng.
"Ly Tâm nhanh lên, đừng ngắm mấy thứ vô tác dụng đó". Hoàng Ưng lên tiếng thúc giục khi thấy Ly Tâm đứng im ngắm bức tường đá. Biết được nơi này từng xảy ra vụ đọ súng, cũng biết Khúc Vi chắc chắn bị thương, tuy bên ngoài triển khai tìm kiếm nhưng nơi này vẫn quan trọng hơn cả . Bây giờ không phải là lúc lãng phí thời gian, sự sinh tử của Khúc Vi không đợi người...