Snack's 1967

Điều trái tim nhìn thấy

Posted at 27/09/2015

158 Views


Người ta bảo tôi sẽ hối hận khi yêu Việt, nhưng, với tôi, nếu tôi làm ngơ với những gì trái tim loạn nhịp cạnh Việt, đó là một điều hối hận nhất suốt cả cuộc đời tôi.
***
Việt là một tay chơi piano chính trong một quán nước nằm khuất sau những con hẻm, nổi bật lên với ánh đèn led chớp nhoáng dưới tên bảng: Coffe Green. Công việc hằng ngày của anh là đến tiệm trước 7 giờ tối, ngồi chỉnh tề trước cây đàn piano gỗ cổ kính và cực đắt tiền mà chủ quán phải lặn lội đấu giá ngoài Hà Nội chuyển vào, chơi những bài hát piano quen thuộc cho khách đến thưởng thức. Có những người đến để nghe piano, có những người đến để ngắm nhìn cả một thành phố xứ lạnh trên cao, vì coffe Green nằm trên một con đồi cheo leo, duy chỉ có nó, khi ngồi yên trên chiếc ghế đệm màu đỏ nhung, mới có thể từ cửa sổ bằng kính trong suốt đọng chút hơi sương, nhìn toàn bộ thành phố ẩn hiện trong cái lạnh. Coffe Green được trang hoàng bằng một màu nâu của gỗ, chen lẫn là màu trắng hài hoà của nước sơn phần khung cửa kính, hai màu tuy đối lập nhau hoàn toàn nhưng khi xen lẫn nhau giữa không gian chật của Green, nó quyện vào nhau không tả. Chị quản lý khéo léo bày trí những ly thuỷ tinh cao, chưng những cành hoa đồng tiền xanh khiến không gian càng thêm sinh động. Còn tôi, tôi đến coffe Green để tìm một góc nào đó yên tĩnh, kêu vội một ly cooktail violet tím trầm màu trong những viên đá lạnh hình các loại động vật tròn trĩnh ngộ nghĩnh, rồi trong tiếng piano của Việt, đưa tôi đến một thế giới tưởng tượng trong những quyển sách tôi đọc một cách nhập tâm, hoặc, ru tôi say ngủ trước những bộn bề.

Tôi không hề biết Việt, mặc dù, hầu như ngày nào tôi cũng đến coffe Green để trốn tránh mọi thứ ồn ào bên ngoài, Việt trong mắt tôi lúc này chỉ là một chàng trai đẹp mã, bộ vest đen bóng loáng, đôi bàn tay uyển chuyển trên phím đàn không cần nhìn bản nhạc, và, đôi kính đen lúc nào cũng hiện diện trên mắt. Tôi không thích cách anh đeo kính, như kiểu lãng tử phiêu phiêu, không thích hợp với không gian chật hẹp của Green, nó không phải là một sân khấu ngập ánh đèn để cho anh tung hoành, tôi ghét những kiểu người khoe mẽ như vậy, mặc dù chưa một lần tiếp xúc với Việt. " Một người con trai hào nhoáng, thì người con gái của anh ta sẽ là người chịu khổ." Tôi gườm mặt nhìn Việt khi lướt qua, Việt chẳng bận tâm, tay anh lướt lên đàn những mạch không ngừng, anh chỉ chú tâm vào bản nhạc, chú tâm vào gì anh đang thể hiện, còn xung quanh, cứ như chỉ là yếu tố phụ vô cùng nhỏ bên cạnh anh vậy.
Những ngày mưa đổ như trút vào cuối tháng sáu làm cho quán lúc nào cũng đông nghẹt người, có lẽ, người ta đến đây ngồi co ro trên ghế, uống một ly trà gừng gia truyền, suýt xoa cảm nhận cái nóng đi từ cuống họng xuống bụng. Trà gừng là món nước uống rất đắt khách trong thời gian này, cho nên, mỗi ngày, coffe Green tiêu thụ số lượng gừng và mật ong khổng lồ, lúc nào cũng nghe tiếng giã gừng cành cạch vang ra từ quầy pha chế. Tôi không thích gừng, càng dị ứng với mật ong, cho nên, dù lạnh đến đâu, tôi không bao giờ đụng đến ly trà được coi là tinh tuý của Green. Trái lại, Việt mê trà gừng đến cuồng nhiệt, mỗi buổi diễn, nếu để ý, bạn có thể thấy anh yêu cầu châm trà liên tục vào ly sứ của mình. Việt có một ly sứ riêng, màu xanh lá nhạt, anh luôn để trên nắp cây piano mỗi khi diễn, để khói nóng bốc ra từ ly, hoà cùng nhịp điệu bàn tay anh trên phím, hình ảnh nghệ sĩ piano điển trai lại càng thêm huyền ảo. " Anh ta hẳn được rất nhiều cô gái chú tâm." Tôi vừa cười nhạt, không buồn đưa mắt lên nhìn chàng nghệ sĩ đang đắm chìm trong bài hát trước sự thán phục của các cô gái trẻ trong quán, tôi đưa tay lật sang trang sách mới. Việt sống với âm nhạc của piano, tôi sống với những con chữ chạy vào đầu, tôi và anh, hai người ngồi cách xa nhau, thì sở thích và hành động hằng ngày khi ở coffe Green,còn xa hơn khoảng cách nghìn vạn lần.
Hôm nay, khi xếp hàng để mua một ấn phẩm hay, mất hàng tiếng đồng hồ để đợi, đến lượt tôi, thì số sách xuất bản đợt một đưa về đây hết nhẵn, chị nhân viên ái ngại nhìn tôi, hẹn qua loa: " Thôi, lần sau có chị chừa cho quyển nha." Tôi vô cùng bực mình và ấm ức. Người ta chạy lên chen đẩy những người đến trước mà giành sách thì được phát, còn tôi xếp hàng từ những phút đầu lại chẳng có được. Tôi chạy một mạch đến coffe Green, vì tôi sợ, những lúc tôi tức tối, tôi lại làm chuyện điên rồ nào không kiểm soát được, đại loại như hét toáng lên để mọi người dồn hết con mắt nhìn tôi kiểu là một loại sinh vật lạ lẫm từ sao Hoả đáp xuống trái đất. Coffe Green chiều thứ ba vắng người, chỉ có tôi, một đôi yêu nhau đang cùng ngồi trò chuyện tình tứ, anh chị phục vụ và Việt. Giờ tôi mới nhìn kỹ Việt, ngay cả những lúc không diễn, anh cũng đeo kính, khi không nhìn được vào mắt ai đó, tôi lại không thể đoán được họ cảm xúc ra sao. Việt ngồi im trên chiếc ghế xoay cao tại quầy, chân gác chéo, tay để trên đầu gối, mái tóc cắt gọn hai bên và vuốt keo thẳng nếp ngay giữa. Tôi rút quyển sách từ trong giỏ ra, lật đến trang đọc dở, đưa ngang tầm mắt, chỉ là giả vờ nhìn vào sách, thực chất, tôi đang nhìn Việt, vì tôi sợ nhìn trực diện Việt sẽ biết được có một cô bé choàng khăn lên màu hung đỏ đang nhìn chằm chằm vào mình.
- Nhã Đan, em dùng gì? Đan?
- Ơ...dạ...
- Đọc gì mà chăm chú vậy em?
Chị nhân viên nhìn tôi nở nụ cười thân thiện, chị chìa trước mặt tôi quyển Menu hình chiếc lá đặc trưng của quán Green, tôi lật cho có lệ để che cái thẹn lúc nãy, rồi chấm tay vào món cooktail violet quen thuộc:
- Cho em một cooktail Violet ít đá nha chị.
- Trời lạnh, uống đá kẻo viêm họng nha.
- Không sao đâu, em uống đá quanh năm mà.
Tôi lại tiếp tục nhìn Việt bằng cách vờ đọc, từ lúc nãy đến giờ, tôi chưa hề thấy Việt thay đổi vị trí, thậm chí đó là chiếc ghế xoay, cũng không nhúc nhích. Anh ngồi như tạc tượng, mặt đăm đăm ra cánh cửa sổ phía sau quán, mà ngoài ấy, chỉ có những đồi thông cao mịt mù, đến khí có gió là đồng thanh reo lên như một cơn bão lốc.
Thành phố có lẽ đẹp nhất về đêm, nơi mọi thứ chìm sâu vào trong những giấc ngủ sớm, cái lạnh càng lúc càng gắt lên da hơi gió buốt run người. Tôi bức chân dọc theo lề đường, đếm từng ô gạch lát như kẻ không suy nghĩ gì trong đầu. Ánh đèn vàng báo hiệu chớp nháy liên tục, làm cho một mảng đất không được chiếu bởi đèn đường lấp loá, ẩn hiện những cánh hoa li ti màu trắng sữa đang thừa gió rung rinh khoe sắc. Tôi vừa đi, vừa nhún nhảy, vừa hát nhảm làm điệu bộ con nít, vì tôi biết, có lăn đùng ra đây nằm ngủ đi nữa, thì đêm, cũng chỉ còn tôi và gió lạnh, còn tôi và hơi sương, còn tôi và hoa lá. Mọi người đã đi tìm một chỗ ấm áp cho bản thân và cho tinh thần. Căn nhà gỗ xa kia, nơi tôi đang ở, không phải là nhà tôi, không phải là nơi có người đứng chờ ở cửa và quát: " Đi đâu đêm hôm mới vác mặt về!" rồi hâm lại cơm nóng cho tôi ăn, giục tôi đi ngủ. Tôi nhớ nhà, nhớ mẹ đến lạ. Dường như con người, khi có trong tay thì xem như mọi thứ bình thường, đôi khi phiền phức, khi muốn lại cũng chẳng còn được. Tôi sống cùng cô tôi và hai người con của cô trong cái thành phố này. Mẹ gửi tôi để cho tôi đi học, mẹ sợ cho tôi ở nhà trọ, con gái mẹ lại bị người ta ghét, hiếp đáp vì vốn dĩ, mẹ biết tính tôi ngang bướng, khó bảo. Cô tôi là người phụ nữ trung niên, không hẳn là quá cằn cỗi như bao phụ nữ cùng tuổi cô tôi thấy ở quê, cô thanh lịch, nhẹ nhàng, lịch sự với mọi người trong gia đình. Khi cô nói: " Con có muốn làm..." thì bạn đừng trả lời: " Có" hoặc " không", mà nên hiểu là cô đang muốn bảo: " Con phải làm...". Cô- người phụ nữ dùng lời nói nhẹ nhàng để thống trị tôi và hai đứa em họ bướng bỉnh không kém tôi, quả là một người "cao tay" trong việc dạy bảo. Tôi thầm nghĩ.
Tôi ngồi lặng xuống một cái ghế đá lạnh toát như đang ngồi trên phiến băng, mắt mơ hồ nhìn ra đường, nhìn ra những cặp đôi muộn đang đưa nhau đi trên phố, tôi không ao ước tình yêu. Tôi chỉ ao ước có một chỗ nào đó tôi có thể chạy đến ngã vào khi mệt nhọc, giữa cái thành phố to đùng như này, giữa hàng nghìn người gặp mỗi ngày-cười nhạt-rồi đi qua, không có ai ở lại, không có ai dang vòng tay như chăn ấm cứu một người chết ngập trong tuyết. Tôi là kẻ cô đơn, thừa ra giữa bao nhiêu hạnh phúc, dù viên mãn, hay chỉ là cú xao lòng nhẹ nhàng, tôi cũng không được có. Dù tôi biết, trừ tình cảm mà ba mẹ mang lại cho tôi, thì những thứ tình cảm khác, khi kết thúc đi dù thời gian ngắn, hay dài, ai cũng sẽ không mấy dễ chịu. Tôi thầm sống như loài hoa vô danh ngoài kia, không ai cần đến, cũng không cần ai nâng niu chiều chuộng, vì mấy ai lại cắt hoa dại mà chưng trong bình pha lê quý, cho nên, tình cảm là xa xỉ, là thứ mà hai mươi tuổi, tôi nên né tránh, đừng lên lao vào. Tôi sợ đau thương, tôi sợ sự lặp lại của đau thương mối tình đầu dang dở. Tình yêu- tôi không cần phải yêu tôi sâu sắc hơn tính mạng, hay những lời thề non hẹn biển, chỉ cần một bàn tay không bao giờ buông một bàn tay, một trái tim không bao giờ hết yêu một trái tim, một người không bao giờ đi khỏi một người, suốt đời suốt kiếp.
***
Tôi lướt qua Việt nhẹ nhàng khi tôi vào Coffe Green trễ hơn giờ Việt đi làm. Việt ngồi lặng để tay hờ lên phím đàn, ly trà gừng bốc khói nghi ngút nóng hổi trên nắp đàn. Tôi đứng lại, gần sát bên Việt, chỉ để chờ chị tiếp viên dọn bàn cho khách chắn đường tôi đi đến góc cuối quán, tôi đứng đợi chị, không muốn hối thúc một đôi tay đang lau vội vã cái bàn khi khách làm đổ ly Capuchino. Chị đột ngột đứng phắt dậy khiến tôi giật mình, thụt lùi một cái, rồi hất đổ ly trà gừng chênh vênh trên nắp đàn. Tiếng ly sứ vỡ choang. Mùi trà gừng loang ra khắp phòng, tôi chết đứng nhìn những giọt trà nóng thi nhau chảy trên cây đàn vô cùng quý giá, còn Việt bị trúng vài giọt nước nóng, đứng phắt dậy khiến đôi tay đập trên phím đàn thành những âm thanh chói tai. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để " ăn" chửi từ Việt, nhưng không, Việt nhẹ đưa tay vào túi, lấy chiếc khăn màu trắng tươm, thấm vội những giọt nước trên đùi thấm vào vải. Anh không tỏ vẻ bực tức gì, cũng không hỏi ai đã làm đổ nước, thậm chí, vỡ cái ly anh hay dùng hằng ngày. Anh khẽ mỉm cười rồi đưa tay quờ quạng tìm lại quyển sách dựng trên cây đàn ngã xuống đất, một cách tìm khó hiểu. Tôi sững người nhìn, chị tiếp viên như hiểu tôi đang thắc mắc gì, ghé vào tai tôi, nói cực kì nhỏ, nhưng đủ để tôi chết điếng thêm một lần nữa cực kỳ lớn: " Việt bị mù."
" Đây là lí do anh luôn đeo kính suốt? Đây là lý do những khi anh ngồi nhìn bất động ra cửa sổ không nhúc nhích mà mình cứ ngỡ anh đang khoe mã, tạo dáng?" Tôi nhìn anh, ánh lên chút hối hận, không phải vì tôi hối hận đã làm vỡ ly, có một chút thôi, nhưng tôi hối hận nhiều vì không hiểu rõ anh, mà lại tỏ ra khinh anh vì nghĩ anh tạo dáng để chứng tỏ mình.
- Em...xin lỗi.
- Không sao đâu em. Chuyện không ai muốn. Em có phiền khi giúp anh thu lại những mảnh vỡ không? Anh sợ nó cắt trúng chân người khác.
- Dạ...
Tôi đưa tay nhặt những mảnh sứ màu xanh lá nhạt để lên chiếc khăn mà anh đưa. Anh bảo tôi lót khăn lên tay rồi bỏ mảnh vào, đừng để nó cắt vào tay. Mùi trà gừng đọng lại trên mảnh vỡ, thơm ngào ngạt. Còn anh điềm tĩnh, bắt đầu chơi piano. Một âm thanh du dương gieo vào lòng sự ăn năn quá độ cho tôi, cho những suy nghĩ mà bao nhiêu lâu qua tôi nghĩ về anh, tôi lặng lẽ đem mảnh ra thùng rác phía trước quán, rồi rời khỏi quán, không quên quay nhìn anh đang say mê chơi một bản giao hưởng trong ánh đèn màu huyễn hoặc bao trùm lấy anh.
Tôi giữ lại cái khăn của anh, chẳng để làm gì, chỉ để giặt sạch trả cho anh. Hôm nay, tôi bắt đầu lục tung cả thành phố này lên, đi tìm mua một chiếc ly sứ màu xanh nhạt như chiếc cũ của anh, cũng chẳng để làm gì, chỉ muốn đền lại cho anh, cho lòng tôi bớt hối hận và ray rứt. Ngắm hết ly này đến khi khác, hàng chục cửa hàng khác nhau, tôi không tìm thấy cái nào giống ly của anh, tôi đành mua một chiếc ly, nhưng màu nâu, kích thước ngang chiếc ly anh dùng hằng ngày, gói lại rồi để ở bàn. Không biết mang làm sao đến Green, cũng không biết nói làm sao với Việt. Cuối cùng, chiếc ly cũng giống như cái khăn hay cả mấy ngày đi tìm, cũng, chẳng để làm gì...