Pair of Vintage Old School Fru

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình

Posted at 27/09/2015

80 Views


"Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế."
"Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại sao con làm vậy mà thôi," mẹ chân thành nói lúc đã quay trở lại xe và hạ kính xuống.
***
Vài tháng trước khi tốt nghiệp đại học, rốt cuộc tôi cũng rời ngôi nhà của mình ở San Diego và chuyển đến Los Angeles. Ở trường đại học, tôi được đào tạo về điện ảnh và truyền hình, đặc biệt tập trung vào lĩnh vực viết lách, và tôi quyết định sẽ cố gắng theo đuổi nghề viết kịch bản.
"Nghe này, công việc này rất vất vả, và ban đầu mày sẽ phải chịu nhiều đắng cay đấy, nhưng chỉ cần qua được thì mày sẽ thành công," đó là lời khuyên bố tôi dành cho anh Evan trong bữa ăn tối vào tháng Chín, khi cả hai anh em chúng tôi tuyên bố về mục tiêu mới cho nghề nghiệp. Evan quyết định dấn thân vào sự nghiệp lặn biển.
"Sẵn sàng mà cầu nguyện mẹ nó đi," là lời khuyên bố dành cho tôi sau đó khoảng hai mươi giây, khi tôi chia sẻ về kế hoạch của mình.

Mặc dù vậy, bố tin tôi và hoàn toàn ủng hộ quyết định của tôi. Trên thực tế, ông ủng hộ tôi nhiều đến mức chủ động đề nghị trả tiền thuê nhà ba tháng đầu tiên cho tôi ở Los Angeles để giúp tôi tự lập.
"Bố nghĩ, có được cái quái gì đâu khi chết đi để tiền lại chẳng tiêu được? Có lẽ bây giờ bố sẽ đưa cho mày khi mày cần giúp đỡ. Hơn nữa, bố định phung phí phần lớn vào những thứ vớ vẩn khi về già," ông giải thích.
***
Tôi tìm thấy một căn hộ hai phòng ngủ ở một khu nhà nhỏ màu trắng có mười căn ở khu Tây Hollywood. Tôi ở chung với một người bạn học cùng đại học giờ cũng đang tìm cách chen chân vào lĩnh vực giải trí. Sơn trên tường bong hết cả ra, còn thảm thì đầy những vết ố đủ để làm một phẩn hoành tráng cho CSI
Khi mới đến, hầu như tôi không có một khái niệm gì về Los Angeles. Mặc dù lớn lên cách đó hai giờ đi đường về phía nam nhưng hiếm khi tôi đến đó. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng bố tôi hoàn toàn không phải vô căn cứ khi nói, "Los Angeles giống như bà chị của San Diego, đã già cả, xấu xí hơn lại còn bị bệnh mụn rộp."
Vì không có nhiều trải nghiệm với Los Angeles, tôi gặp một ít ngỡ ngàng - vụ thứ nhất diễn ra trong đêm đầu tiên của tôi ở căn nhà thuê.
Tôi biết phòng ngủ của mình chung tường với hàng xóm, khi vừa đặt lưng vào chiếc giường cũ rộng lớn thì tôi nghe thấy tiếng làm tình nồng nhiệt vang lên từ bên kia bức tường vữa mỏng manh.
Tôi chưa bao giờ gặp những người hàng xóm này, nhưng vì đã xem khá nhiều phim khiêu dâm nên ngay lập tức tôi hình dung ra một quả bom tóc vàng cùng bộ ngực vĩ đại đang mê tơi với một người đàn ông không rõ mặt. Cùng với âm thanh nền sống động, hình ảnh này khiến tôi bị kích thích đến mức sau vài phút lắng nghe, tôi nhét ngay chiếc đĩa DVD khiêu dâm duy nhất của mình vào chiếc máy tính Mac để bàn và sục cho ra rồi ngủ thiếp đi.
Hôm sau, tôi bước ra khỏi nhà đúng lúc những người hàng xóm nồng nhiệt cũng vừa bước ra.
"Chào cậu, tớ là Steven. Đây là bồ tớ, Lucas" anh hàng xóm nói với tôi, giới thiệu người bạn tình đực rựa còn to con hơn cả anh ta.
"Chào cậu, tớ là Justin, đêm qua tớ vừa quay tay lúc cậu và bạn trai cậu làm tình, nghĩ rằng cậu là dàn bà, và bây giờ tớ cảm thấy khá là bất ổn về giới tính của mình đây", tôi nghĩ.
Tôi bảo rằng rất vui được gặp họ.

Bạn cùng nhà với tôi là một người rất gợi cảm và chăm chỉ, trong vòng hai tuần chuyển đến Los Angeles, cô vừa thực tập vừa làm việc cả ngày tại một công ty sản xuất để kiếm tiền. Trước khi tôi dọn dẹp gọn gàng đồ đạc của mình; cô đang làm việc từ 90 đến 100 giờ mỗi tuần, và hiếm khi nào tôi thấy mặt cô.
Tôi dành nhiều ngày để gửi thư cho các công ty sản xuất, cố gắng xin một chân thực tập, đồng thời cũng xin việc ở gần như tất cả những nơi mà tôi có thể nghĩ tới.
Công việc duy nhất tôi có thể tìm được là đi phát tờ hướng dẫn về căn hộ cho các cửa hàng 7-Eleven trên địa bàn Los Angeles mênh mông. Buổi sáng, tôi có mặt tại một nhà kho rộng lớn, chất lên thùng xe tải những cuốn sách mỏng về nhà đất, sau đó vật lộn với các hướng trong suốt tám tiếng tiếp theo, cố gắng tìm ra chính xác địa chỉ cần phải thả xuống.
Công việc này giống chuyến tham quan tệ nhất ở Los Angeles mà người ta có thể hình dung được, hơn nữa lại chỉ mang tính thời vụ nên nó cũng chẳng hứa hẹn chút cơ hội nào để kiếm được nhiều tiền cả.
***
Ở Los Angeles, tôi chỉ có duy nhất một người bạn thực sự, đó là Patrick, người bạn viết đã cùng tôi làm đạo diễn cho bộ phim hồi sinh viên của tôi và viết kịch bản cho một bộ phim nhựa. Cả hai tác phẩm đều là những nỗ lực khá tội nghiệp, nhưng mà vui.
Chúng tôi học tập, và quan trọng nhất là làm việc với nhau rất tốt, và đều có óc hài hước giống nhau. Patrick ở Los Angeles lâu hơn tôi một chút nên hết sức tận tình chỉ bảo cho tôi, nhưng trừ cậu ta ra, người duy nhất tôi thường xuyên gặp là các cô điếm mặc đổ đàn ông đứng trước cửa khu nhà. Sau vài tuần thì một cô tiếp cận phòng tôi, và thực sự thì tôi cũng có phần thích thú khi nghĩ rằng được trò chuyện với một ai đó mới.
"Đây là xe cậu à?" cô ta vừa hỏi vừa chỉ chiếc Ford Ranger màu trắng của tôi.
"Vâng," tôi đáp.
"Đêm qua bạn gái tôi vô tình nôn lên xe cậu, nhưng tôi rửa sạch rồi. Chỉ muốn xin lỗi một câu thôi," cô ta nói rồi bỏ đi.
Lần đầu tiên trong đời tôi thấy nhớ nhà. "Cuộc sống ở đấy thế nào?" bố hỏi qua điện thoại lúc tôi gọi về nhà sau đó chừng một tháng để hỏi thăm.

"Ồ, bố biết đấy. Khá ổn," tôi đáp, không muốn ông biết tôi đang cảm thấy lạc lõng thế nào.
"Vớ vẩn, mày nói dối. Nghe giọng là tao biết."
"Cũng không được tốt đẹp cho lắm, bố ạ."
Tôi kể cho bố nghe mọi chuyện đang xảy ra, xả hết những cảm xúc đang chất chứa trong lòng bấy lâu.
"Từ giờ trở đi, khi bố hỏi chuyện, bố hoan nghênh việc mày cởi mở, nhưng đừng kể cho bố nghe những chuyện như là quay tay vì bọn hàng xóm đồng tính nữa nhé", bố vừa nói vừa cười. "Nghe này, mày mới chỉ ở đó có một tháng. Chuyện này cần phải có thời gian. Steven Spielberg không trở thành Steven Spielberg trong một tháng đâu. Tao nói thêm là có lẽ thằng cha đấy còn xấu trai hơn mày rất nhiều."
Bố trò chuyện với tôi thêm vài phút nữa về đội Padres và đội Chargers, về tình hình các anh tôi và mẹ tôi như thế nào, sau đó tôi thấy dễ chịu hơn.
Vì vậy tôi học hành chăm chỉ, và vài tháng sau tôi xin được chân phục vụ bàn tại Crocodile Café ở Phố cũ Pasadena. Về cơ bản, nó là một quán khá vắng của T.G.I. Friday's. Xin được việc là một thắng lợi nho nhỏ, nhưng bố tôi không nghĩ như thế.
"Nhố nhăng, mày làm tốt đấy. Xin việc bồi bàn ở Los Angeles đâu có dễ. Bọn diễn viên khốn kiếp, chúng nó nhận được đủ thứ việc. Mẹ mày và bố rất tự hào về mày. Bố mẹ phải đến đón mày đi ăn mừng mới được," bố nói.
"Không cần thiết đâu bố ơi."
"Vớ vẩn."
(Bố tôi thích dùng từ vớ vẩn và sử dụng nó theo nhiều biến điệu khác nhau. Lần này, câu của ông có nghĩa là, "đừng có mà cãi về chuyện này.")

Bố mẹ muốn tôi tự tin ở bản thân, và họ biết rằng tôi sẽ không thể nào thành công được nếu thiếu tự tin. Tôi không phải là Charles Bukowski, nỗi đau khổ này chẳng thể nào biến tôi thành thiên tài văn học và mang nhuận bút về cho tôi dược. Bố tôi kết thúc cú điện thoại bằng một câu dứt khoát.
"Bố sẽ đưa mày đi ăn Thịt bò Thượng hạng Lawry's!"
Lawry's nổi tiếng chủ yếu là nhờ muối gia vị, bạn có thể mua được ở hầu hết các cửa hàng tạp hóa lớn; nhưng họ còn có một cửa hàng bít tết nổi tiếng ở Los Angeles mà bố tôi rất thích, Nhà hàng Sườn Thượng hạng Lawry's.
Ngay sau cuộc điện thoại, bố bắt mẹ (mẹ đã đánh bại bố và kết nối Internet vào máy tính của mẹ ở nhà) tạo cho bố một địa chỉ email chỉ để gửi email cho tôi kèm đường link website của Lawry's. Tiêu đề là "Lawry's" còn nội dung chỉ vỏn vẹn, "Thịt bò ở đây ngon vãi xoài!" cùng đường link dẫn đến thực đơn của nhà hàng.
Thứ Sáu tuần sau đó, bố mẹ đón tôi trên chiếc Chevy Blazer của anh Evan bỏ lại ở nhà để đi Hawaii theo đuổi sự nghiệp lặn biển.
"Ai đã sẵn sàng thưởng thức món thịt bò thượng hạng nào?!" bố hỏi khi tôi bước chân vào xe...