Từ Bi Thành
Posted at 27/09/2015
1345 Views
Nào ngờ khó khăn lắm mới tìm thấy một vị đại ca trong truyền thuyết, anh mới phát hiện đại ca này đã hoàn lương, đại bản doanh đổi thành quán trà. Anh tưởng đại ca không tin tưởng anh nên xin làm thuê ở quán trà ba tháng liền. Cuối cùng vị đại ca thấy ái ngại, mời anh uống trà và tiết lộ cho anh biết, anh ta không sống nổi bằng nghề lưu manh nên mới mở quán trà.
"Vậy Hongkong còn xã hội đen không?" Mộ Thiện cất giọng hiếu kỳ.
"Tất nhiên còn." Trần Bắc Nghiêu cười: "Nhưng nghe nói phần lớn cổ hoặc tử đều hoàn lương, ai có thể chém giết cả đời chứ?"
Nghe câu chuyện của Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện nghĩ thầm: có phải anh đang nói bóng gió, anh sẽ vì cô từ bỏ việc phạm pháp? Anh nói chín mươi chín phần trăm thời gian anh là thương nhân bình thường, cô thấy cũng đúng. Mộ Thiện phát hiện, gần đây nghĩ đến chuyện anh giết người, cô không thấy phản cảm như trước. Có lẽ những ngày vừa qua cô nhìn thấy quá nhiều người chết, hay bản tính của cô cũng là ích kỷ. Hoặc giả cô bắt đầu cảm thông, anh cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.
Mộ Thiện nhớ đến lần cô chủ động bày tỏ tình cảm với anh. Lúc đó ánh mắt Trần Bắc Nghiêu hơi đờ đẫn, anh hỏi: "Em có biết đối với anh, câu nói của em có ý nghĩa như thế nào không?". Làm sao cô không hiểu ý anh, cô nói cô yêu anh, lẽ nào anh chịu để cô ra đi, lẽ nào cô có thể giữ khư khư ước hẹn ba năm? Cô biết rõ cô yêu anh hơn trước kia, giả bộ này nọ chẳng có ý nghĩa gì, nhưng nút thắt thân phận anh phải tháo gỡ thế nào?
Trần Bắc Nghiêu dường như đoán ra suy nghĩ của cô. Anh cũng đang thận trọng đi từng nước cờ một, không để cô có áp lực quá lớn. Anh chuyển đề tài khác: "Những năm qua em sống thế nào?"
Mộ Thiện nằm trong lòng anh, cô cất giọng khẽ khàng, kể chuyện năm lớp mười hai bị bố mẹ đưa đến nhà chú ở huyện bên cạnh học và ôn thi ở đó. Trần Bắc Nghiêu nghĩ, thảo nào mấy lần anh quay về chốn cũ, đợi dưới nhà cô nửa ngày cũng không thấy bóng dáng cô.
Mộ Thiện nói cô là học sinh chuyển trường nên bị mọi người coi thường, cô thề trong cuộc thi cuối tháng đầu tiên phải đứng nhất trường, để những người xem thường cô trắng mắt ra. Trần Bắc Nghiêu xoa mặt cô: "Em luôn là cô bé thông minh." Mộ Thiện cười đắc ý. Sau đó có người biết chuyện trước kia của cô loan tin đồn cô yêu đương sớm, nhiều nam sinh gửi thư tình cho cô, hại cô bị thầy giáo chủ nhiệm gọi đi cho một trận. Thời gian đó, các bạn học đều nhìn cô bằng ánh mắt không bình thường.
Mộ Thiện kể thời đại học cô không mấy chăm chỉ, thường trốn ở ký túc xá xem phim TVB; cô kể chuyện đến kỳ thi bọn cô đua nhau học thông đêm; cô còn kể lúc học quân sự, một nữ sinh khoa Triết có thói quen chỉ mặc nội y đứng ở cửa sổ ngắm phong cảnh, khiến sỹ quan huấn luyện đỏ mặt chạy mất...Trần Bắc Nghiêu bất giác nghĩ thầm, thời đại học của cô vui vẻ hơn quãng thời gian học cấp ba nhiều.
Sau đó nhắc đến công việc. Mộ Thiện không chịu học lên cao học theo ý bố mẹ, cô cũng không chịu thi công vụ viên mà cố tình ra ngoài tìm việc. Lúc đó cô cảm thấy thế giới rất rộng lớn, cô muốn đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người khác nhau. Trải qua nhiều vòng thi khắc nghiệt, cuối cùng cô được nhận vào một doanh nghiệp nước ngoài có tiếng.
"Thế là từ đó em bắt đầu cuộc sống làm trâu làm ngựa..." Mộ Thiện than thở: "Thời gian đó em vô cùng bận rộn, còn bận hơn cả lúc về thành phố Lâm lập nghiệp. Cuối tuần không bao giờ biết đến nghỉ ngơi. Người mới mà, cả ngày luôn ở trong trạng thái căng thẳng, chỉ nghĩ công việc đã làm tốt hay chưa, có hoàn thành kế hoạch hay không? Em và đồng nghiệp luôn làm thêm giờ dù chẳng ai bắt ép, tuy rất mệt mỏi nhưng cũng cảm thấy thỏa mãn. Thật ra chuyện này cũng ít nhiều liên quan đến anh, em nghĩ cả đời này không thể ở bên anh nên dù mệt dù bận cũng chẳng sao cả."
Trần Bắc Nghiêu lặng người.
Anh luôn cho rằng bản thân có thể cho cô mọi thứ tốt nhất. Bây giờ nghe cô kể lại, anh đột nhiên cảm thấy tám năm của cô sinh động và ngoạn mục hơn anh rất nhiều.
Anh bắt đầu ý thức được, nếu ở bên anh, cô phải hy sinh rất nhiều thứ. Cô không thể đi đây đi đó như trước, không thể làm người phụ nữ xuất sắc, từng bước vươn tới đỉnh cao sự nghiệp. Làm người phụ nữ của anh, người phụ nữ của một thương nhân dính đến hắc đạo bắt buộc phải lấy anh làm trung tâm, phải lấy gia đình làm trung tâm. Cô phải đứng đằng sau anh, để anh che chở bảo vệ chứ không được tự do bay cao.
Mộ Thiện thấy Trần Bắc Nghiêu trầm mặc, cô nghĩ chuyện anh bắt đầu lên kế hoạch trả thù từ năm mười tám tuổi, sau khi tốt nghiệp gia nhập Dung Thái, không cần nói cũng biết anh phải vượt qua nhiều khó khăn thử thách, cô đột nhiên cảm thấy xót xa trong lòng, cô lẩm bẩm: "Thật ra em cũng như các bạn học khác, một là nỗ lực leo lên vị trí cao hơn, hay là tự mở công ty, nếu gặp may, công ty làm ăn tốt, cả đời này sẽ trôi qua như vậy, thật ra cũng vô vị đúng không?"
Trần Bắc Nghiêu xoa đầu cô: "Sao lại nói là vô vị? Sau đó em làm thế nào để leo lên vị trí giám đốc dự án?"
Mộ Thiện kể một hồi, thanh âm cô nhỏ dần, cô mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Trần Bắc Nghiêu nhìn cô, anh cảm thấy rất hổ thẹn, nhưng sự hổ thẹn này không khiến anh nghĩ đến chuyện buông tay, mà chỉ làm anh càng muốn yêu thương chiều chuộng cô hơn.
Gương mặt bình thản của cô như bông hoa dưới ánh đèn, từng đường nét trên khuôn mặt cô trong mắt anh đều hoàn hảo đến mức không thể tưởng tượng nổi. Mỗi lần nhìn cô là trái tim anh rung động, anh càng muốn tiến lại gần, càng muốn chiếm hữu cô, muốn cô thuộc về anh một cách triệt để.
Anh nghĩ, thế nào mới gọi là triệt để? Kết hôn, sinh con? Có được thể xác và trái tim cô?
Không, mãi mãi không đủ.
Chỉ có là người phụ nữ của anh, sống với anh đến già đến chết, một ngày cũng không được thiếu, đó mới là sự chiếm hữu triệt để.
Chương 46 - Không đủ
Đối với Mộ Thiện, trở về thành phố Lâm như quay về chốn nhân gian.
Máy bay hạ cánh xuống đường băng quen thuộc, hành khách ở bên ngoài vội vàng đi lại, sắc trời thành phố Lâm lạnh lẽo, không ẩm ướt nóng bức như vùng nhiệt đới, cũng không còn xuất hiện biển hoa anh túc đỏ rực mênh mông, Mộ Thiện thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Mộ Thiện vẫn chưa thể ngồi lâu, xe vừa đến nhà, Trần Bắc Nghiêu liền bế cô lên gác đặt xuống giường. Việc đầu tiên cô cần làm là gọi điện cho bố mẹ.
Cuộc điện thoại về nhà không mấy vui vẻ. Dù Trần Bắc Nghiêu rất chu đáo, trước khi đi Tam giác vàng anh đã gọi cho bố mẹ cô, thông báo cô phải đi Mỹ giao lưu học tập, nhưng ai ngờ chớp mắt đã hai tháng trôi qua.
Ở đầu kia điện thoại bà Mộ tỏ ra không hài lòng, bà thậm chí còn úp mở phê bình Trần Bắc Nghiêu, vì ông bà cũng không thể liên với anh. Mộ Thiện chẳng dám nói thật, chỉ biết cười trừ nhận lỗi và nói vài câu trêu chọc bà Mộ để bà hết giận. Con gái rượu cuối cùng vẫn cứ là con gái rượu, bà Mộ nhanh chóng thay đổi thái độ, bà vui vẻ dặn dò Mộ Thiện chú ý sức khỏe.
Trần Bắc Nghiêu ngồi bên cạnh nghe hai mẹ con Mộ Thiện nói chuyện điện thoại, khoảng nửa tiếng sau, anh đột ngột giơ tay đòi lấy máy di động của Mộ Thiện. Mộ Thiện chỉ kịp nói: "Tiểu Trần muốn nói chuyện với mẹ", điện thoại bị anh giật lấy. Anh mỉm cười cầm điện thoại đi ra ngoài phòng khách. Một lúc sau anh quay về phòng ngủ: "Em vẫn còn chưa khỏe hẳn, sau này đừng nói chuyện quá lâu."
Mộ Thiện cảm thấy buồn cười. Tối qua hai người tâm sự đến nửa đêm không thấy anh nhắc nhở. Hôm nay anh lại bắt đầu quản chuyện này?
Trần Bắc Nghiêu nhìn ra vẻ chế nhạo trong mắt cô, nhưng chỉ mỉm cười nói nhỏ: "Anh đi tắm, em nghỉ ngơi trước đi."
Mộ Thiện giơ tay: "Điện thoại."
Trần Bắc Nghiêu không nhúc nhích: "Em muốn gọi cho ai?"
"Đồng nghiệp trong công ty. Em biến mất lâu như vậy, không biết bây giờ công ty loạn đến mức nào?"
"Không loạn đâu." Trần Bắc Nghiêu xoa đầu Mộ Thiện: "Anh đã bảo Lưu Minh Dương điều hành công ty giúp em. Hôm nay em nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai hẵng gọi."
Mộ Thiện hơi kinh ngạc, đến việc này anh cũng sắp xếp đâu vào đấy. Lưu Minh Dương là giám đốc chuyên nghiệp, anh ta giúp cô quản lý công ty chắc không có vấn đề gì.
Sáng ngày hôm sau, vừa tỉnh giấc Mộ Thiện liền gọi điện đến công ty. Nghe giọng cô, mọi người đều vui mừng, hỏi cô có phải đi hưởng tuần trăng mật hay đang mang thai? Mộ Thiện hỏi thăm tình hình công ty, Lưu Minh Dương quả nhiên ngày nào cũng đến văn phòng, giúp cô giải quyết từ việc nhỏ đến lớn. Mộ Thiện mỉm cười: "Mọi người yên tâm nghe lời anh ta sao?"
Người nhân viên ở đầu kia tỏ ra kinh ngạc: "Giám đốc Mộ, thư ký của Trần tổng đi cùng anh ta đến công ty. Hơn nữa Trần tổng còn mở cuộc họp qua điện thoại với bọn em, anh ấy nói công ty gặp bất cứ chuyện gì, Trần thị đều tương trợ. Anh ấy còn nói sức khỏe chị không tốt, bảo chúng em yên tâm làm việc. Chúng em nghĩ Trần thị là công ty lớn, anh ấy lại là vị hôn phu của chị, anh ấy đã nói như vậy, chúng em làm sao dám nghi ngờ? Giám đốc Mộ, chị không có bầu thật đấy chứ? Mọi người còn nói Trần tổng giấu chị đi..."
Mộ Thiện im lặng trong giây lát, cô giải thích chỉ là bị ốm phải nằm viện. Cô tập hợp toàn bộ nhân viên, mở cuộc họp đơn giản qua điện thoại. Cô xin lỗi tất cả mọi người, nói đợi khỏe hẳn sẽ quay lại công ty làm việc. Mọi người đều quan tâm, cho biết sẽ đến thăm Mộ Thiện.
Cúp điện thoại, trong lòng Mộ Thiện rất cảm động. Cô nghĩ thầm, tình hình lúc đó vô cùng nguy cấp, vậy mà Trần Bắc Nghiêu vẫn chú ý đến những việc cỏn con này. Cô thật sự thấy mệt mỏi thay anh.
Vết thương của Trần Bắc Nghiêu hồi phục nhanh, tuy anh chưa đến công ty làm việc nhưng ban ngày hầu như anh không rời khỏi thư phòng. Lúc ăn trưa, Mộ Thiện không nhịn được nhìn anh chăm chú, từ khi về đây anh vô cùng bận rộn, điện thoại không ngớt, đến ăn cơm cũng không được yên thân. Khó khăn lắm mới buông điện thoại, bắt gặp ánh mắt quan tâm của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Sao lại nhìn anh?"
"Anh vẫn chưa lành hẳn, đừng để mệt mỏi quá."
Kể từ lúc hai người gặp lại, trừ quãng thời gian ở Tam giác vàng, cô chưa bao giờ dịu dàng, ân cần như vậy. Tim Trần Bắc Nghiêu rung lên, anh bất giác nghĩ thầm, cô thể hiện thái độ quan tâm đến anh, chắc cô sẽ không rời xa anh.
Trần Bắc Nghiêu gật đầu: "Đều là những cuộc điện thoại buộc phải nghe. Buổi chiều bác sỹ đến tháo chỉ cho em, anh sẽ tắt điện thoại."
Mộ Thiện nghỉ ngơi điều trị ở Bangkok một thời gian, vết thương hồi phục không tồi. Buổi chiều bác sỹ đến kiểm tra cho cô tỉ mỉ và tháo băng. Vết thương đã khép miệng, trên bụng cô lưu lại vết sẹo vĩnh viễn không thể xóa mờ.
Bác sỹ dặn Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện, vết thương của cô cần quan sát thêm một thời gian, không thể vận động kịch liệt, ăn uống cần chú ý một số thứ. Trần Bắc Nghiêu tiễn bác sỹ ra cửa, anh trò chuyện với bác sỹ khoảng mười phút mới quay về phòng.
Đúng lúc anh vào phòng, Mộ Thiện đang vén váy ngủ, nhìn chằm chằm vào vết sẹo hồng hồng trên bụng cô, cô cười: "Em chưa bao giờ nghĩ, trong cuộc đời này lại có lần bị trúng đạn." Sau khi thốt ra câu này, cô hơi sững người, hình như trước đây cô từng nói một câu tương tự...