Từ Bi Thành

Posted at 27/09/2015

1336 Views

Trần Bắc Nghiêu nắm chặt tay Mộ Thiện, anh không rời mắt khỏi hai tên lính ở phía đối diện.

"...Vậy các anh lại gần đây, để chúng tôi kiểm tra."

Mộ Thiện liền đưa một tập đồng bạt cho Đinh Hành. Số tiền đút lót không quá nhiều cũng không thể quá ít. (Đồng bạt: tiền Thái)

Con thuyền từ từ áp sát thuyền của binh sỹ. Một tên lính nhảy sang thuyền bên này, thò đầu vào trong khoang nhìn một lượt. Đinh Hành cười: "Đây là anh trai và em gái tôi." Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện nhổm dậy, cung kính cúi chào: "Chào trưởng quan."

Khoang thuyền rất nhỏ, bọn họ đứng thẳng người nên càng chật hẹp hơn. Tên lính xua tay: "Ngồi xuống." Hắn ngẩng đầu, đúng lúc luồng sáng trên con thuyền đối diện quét qua mặt Đinh Hành. Hắn hơi ngây người khi nhìn thấy diện mạo xuất chúng của Đinh Hành.

Đinh Hành cũng phát hiện ra tia bất thường trong mắt hắn, anh vội rút tiền nhét vào tay hắn. Hắn nhìn tập tiền khá dày trong tay rồi quay đầu nói với tên lính kia: "Người Trung Quốc chúng ta có câu tục ngữ "Bách thiện hiếu vi tiên". Cho bọn họ đi qua đi."

(*Bách thiện hiếu vi tiên: Trong một trăm điều thiện, chữ hiếu đứng đầu)

Tên lính đó không lên tiếng, cúi người chui vào khoang thuyền của hắn. Tên lính ở thuyền bên này mở miệng: "Các anh đợi một lát, chúng tôi đi báo với thiếu úy một tiếng."

Khoang thuyền bên kia vọng đến giọng đàn ông ồm ồm: "Hai ngàn? Được, cho qua. Chỉ cần không phải hai người đàn ông và một người đàn bà là được. Đúng rồi, bọn chúng đều rất đẹp trai xinh gái. Hôm nay tao vừa nhận được lệnh truy nã từ bên trên, ngày mai quân bộ sẽ cử đội lùng bắt tới đây."

Hai tên lính khựng lại, đến lúc này Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện mới biết trong khoang thuyền còn có cấp trên của chúng. Đinh Hành phản ứng vô cùng nhanh, anh giơ tay kẹp cổ tên lính đứng bên cạnh anh, tay kia đánh mạnh vào tay cầm súng của hắn. Hắn đau đớn thả lỏng bàn tay, khẩu súng rơi vào tay Đinh Hành. Tuy nhiên đối phương là lính dã chiến từng được huấn luyện, khẩu súng vừa tuột khỏi tay, hắn vung mạnh về phía sau, đập trúng ngực Đinh Hành.

Đinh Hành không kịp né tránh, anh hự một tiếng, thân hình lảo đảo, nhưng anh không ngã xuống mà giơ tay bóp cò, viên đạn bay trúng đầu tên lính. Hai tên ở thuyền đối diện biết xảy ra chuyện lập tức xông tới bóp cò. Đinh Hành cũng đồng thời giơ súng, nhưng tên lính ở trước mặt anh đổ xuống khiến đạn bắn ra chậm hơn đối phương nửa nhịp. Tên thiếu úy ở thuyền bên kia chửi thề một tiếng, chĩa mũi súng đen ngòm về bên này.

Pằng, pằng, pằng, pằng! Bốn phát đạn bắn ra, ba bóng hình từ từ ngã xuống.

Đinh Hành cố nhịn đau ôm chặt thân thể mềm mại ở trong lòng, Mộ Thiện cắn môi để không thét lên. Trần Bắc Nghiêu lập tức lao đến, giật người Mộ Thiện từ tay Đinh Hành. Đinh Hành không kịp phòng bị, đến khi vòng tay trống không mới có phản ứng. Anh giữ vết thương trên bụng Mộ Thiện, máu đỏ từ từ thấm qua kẽ tay anh.

"Đi nhanh lên!" Trần Bắc Nghiêu tập trung mọi sự chú ý vào Mộ Thiện, giọng nói của anh vô cùng lạnh lùng. Đinh Hành nắm bàn tay giá lạnh của Mộ Thiện một hai giây mới buông ra, quay về cuối con thuyền, cầm tay chèo ra sức chèo thuyền khỏi khu vực nguy hiểm.

Ở con thuyền đối diện, tên thiếu úy nằm gục gần cửa khoang, tên lính còn lại nằm nghiêng trên mũi thuyền, chúng đều bị bắn trúng mi tâm. Hai viên đạn đều xuất phát từ khẩu súng trong tay Trần Bắc Nghiêu. Lúc đó tên lính giơ súng bắn Đinh Hành, Mộ Thiện nhìn thấy rõ, theo phản xạ cô vơ tay chèo ở bên cạnh ném mạnh vào người tên lính, hắn bị chệch tay, viên đạn đáng lẽ hướng về Đinh Hành bắn trúng mạn thuyền. Tên thiếu úy thấy vậy liền quay mũi súng, bắn một phát vào bụng Mộ Thiện.

Cả quá trình xảy ra trong nháy mắt, bọn họ giải quyết gọn ba tên lính gác, nhưng tiếng súng đã kinh động đến doanh trại cách đó không xa, tòa nhà trong doanh trại bật đèn sáng trưng. Bây giờ chậm chễ một giây là thêm một phần nguy hiểm, Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành chỉ còn cách ra sức chèo thuyền, hy vọng thoát khỏi địa giới và sự truy bắt của đối phương. Ở đoạn tiếp theo nước sông cuồn cuộn chảy, thuyền của bọn họ thuận theo dòng nước nên trôi đi rất nhanh, cơ hội thoát thân ngày một lớn.

Chỉ có điều bọn họ không ngờ tới, cái giá của cuộc đào thoát lần này lại là Mộ Thiện.

Khi tia sáng đầu tiên của buổi bình minh lộ ra trên bầu trời, con thuyền nhỏ đã hòa vào dòng sông lớn. Hai bên bờ ẩn hiện bóng dáng thành phố đang trong giấc ngủ say. Phía sau không còn tiếng súng của đám lính đuổi bắt.

Bọn họ đã may mắn thành công.

Trần Bắc Nghiêu ôm Mộ Thiện ngồi ở mũi thuyền. Vì có ít thuốc phiện vào người, cô đã thiếp đi. Trần Bắc Nghiêu băng bó vết thương cho cô, máu tươi nhuộm đỏ cả vùng bụng Mộ Thiện và nhuộm đỏ hai bàn tay anh. Trần Bắc Nghiêu đờ đẫn khi nhìn gương mặt trắng bệch của cô. Anh biết cô không bị nguy hiểm đến tính mạng, biết hiện tại cô chỉ hôn mê, chỉ là ngủ một giấc. Nhưng khi ôm thân thể lạnh toát của cô, cả người anh vẫn ớn lạnh, trái tim anh như bị một lớp băng bao phủ, tê liệt đến mức không còn cảm giác.

Đinh Hành nửa nằm nửa ngồi ở đuôi thuyền, anh nhìn hai người ở phía trước qua khoang thuyền trống không. Bây giờ anh không còn chút sức lực nào, vết thương lại bị vỡ ra, thuốc phiện cũng đã hết tác dụng. Ý thức của anh bắt đầu mơ hồ, lúc này bất cứ người nào cũng có thể giết chết anh, nhưng sau một đêm căng thẳng mệt nhọc, anh không muốn động đậy. Anh dán mắt vào hai thân hình ở mũi thuyền. Ánh trăng như muốn rọi chiếu tia cuối cùng trước khi mặt trời mọc nên vô cùng sáng. Mặt nước lấp lánh như có vô số mảnh ngọc vỡ nổi bồng bềnh. Đinh Hành cảm thấy con thuyền giống một giấc mơ, hình bóng Trần Bắc Nghiêu ôm Mộ Thiện là điểm sáng duy nhất trong giấc mơ đó. Gương mặt anh ta lạnh lẽo như tuyết, còn cô trắng đến mức đáng sợ. Bọn họ là đôi tình nhân sống chết không xa rời, bọn họ chìm trong thế giới của bọn họ không màng đến cảnh vật xung quanh.

Còn anh chỉ có thể ngồi ở đây, chống mắt nhìn kẻ thù giết cha ôm người phụ nữ anh yêu mà không thể động đậy. Trong lúc thần trí mơ hồ, Đinh Hành nhặt khẩu súng, anh vấp ngã mấy lần mới có thể bò lên mũi thuyền. Đúng lúc Trần Bắc Nghiêu quay sang bên này, anh bò đến trước mặt Trần Bắc Nghiêu, cầm súng chĩa vào anh ta. Trần Bắc Nghiêu cũng giơ súng nhằm thẳng vào trán Đinh Hành.

Không biết bao lâu sau, Trần Bắc Nghiêu chậm rãi buông tay xuống. Anh không còn nhìn Đinh Hành mà nhắm mắt, dịu dàng áp mặt vào đầu Mộ Thiện. Đinh Hành thõng tay, khẩu súng rơi xuống sàn, anh tựa người vào khoang thuyền, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt.



Chương 43 - Cái giá



Phòng tổng thống, khách sạn năm sao Hoa sen, Bangkok.

Ngoài cửa sổ sắc trời u ám, mưa tuôn xối xả. Trần Bắc Nghiêu nằm trên chiếc giường rộng rãi dễ chịu, tay anh cầm điện thoại. Đầu kia truyền đến giọng nói trầm ổn của Lý Thành: "Lão đại, chị dâu thế nào rồi?"

Trần Bắc Nghiêu đưa mắt qua cánh cửa thông sang căn phòng bên cạnh, cất giọng lãnh đạm: "Bác sỹ vừa mổ xong, cô ấy vẫn chưa tỉnh."

Khi anh nói câu này, cách một bức tường, trong căn phòng khách sang trọng, một bác sỹ trung niên và các trợ lý của ông ngồi bất động trên ghế sofa, họ thậm chí không dám thở mạnh. Mấy người đàn ông mặc áo đen cầm súng đứng sau lưng bọn họ. Chỉ cần bọn họ có bất cứ động thái nào, dù chỉ cúi xuống uống nước, lập tức có mũi súng chĩa thẳng vào đầu bọn họ.

Ở đầu bên kia điện thoại, Lý Thành nói: "Chị dâu là người có phúc đức, chắc chắn sẽ qua khỏi. Lão đại, đó là bác sỹ giỏi nhất của Học viện y học quốc gia, dù thế nào anh cũng không thể giết ông ta."

"Tôi biết phải làm sao."

"...Những chuyện khác, tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa. Tôi lên đó bây giờ được không ạ? Bước tiếp theo nên làm thế nào?"

"Nửa tiếng nữa chú hãy lên đây." Trần Bắc Nghiêu bình thản trả lời.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Bắc Nghiêu với cây gậy gỗ ở đầu giường, anh hít một hơi sâu rồi đứng dậy. Anh vịn vào bờ tường, chậm rãi đi sang phòng bên cạnh. Đây là căn phòng ở trong cùng, chỉ bật ngọn đèn tường có ánh sáng màu vàng ấm áp.

Mộ Thiện nằm im trên giường, một tấm chăn mỏng đắp từ cổ cô xuống dưới. Trần Bắc Nghiêu tiến lại gần, ngồi xuống ghế tựa bên cạnh giường. Anh lặng lẽ ngắm cô từ khoảng cách nửa mét.

Đầu tóc mặt mũi và thân thể Mộ Thiện đã được vệ sinh sạch sẽ, trong phòng không còn mùi máu tanh mà chỉ có mùi thơm thảo mộc dìu dịu. Mộ Thiện nhắm chặt hai mắt, cặp lông mi dài cô không động đậy, gương mặt cô vẫn trắng bệch.

Trần Bắc Nghiêu ngắm Mộ Thiện một lúc, anh thò tay vào túi áo, chạm phải đầu đạn trơn nhẵn. Anh cảm thấy viên đạn vẫn còn lưu lại hơi ấm của cơ thể cô, thậm chí đầu ngón tay của anh còn lạnh giá hơn cả viên đạn.

Anh chống tay vào thành giường từ từ đứng dậy...

Teya Salat