Old school Swatch Watches

Nơi ấy có anh

Posted at 25/09/2015

588 Views



Có người cố ý phá hoại, *** hại anh. Em mong anh bình tĩnh tìm ra kẻ đó để không còn gặp cảnh tương tự.
Điều cuối cùng em muốn nói: Xin hãy tha lỗi cho sự ra đi của em. Đừng tìm em làm gì
Ngân Hằng”
Quang Khải đọc xong lá thư, anh ta vò nát nó trong bàn tay mình
Chương 14: ( tt -3)

Quang Khải lập tức gọi điện cho cho Ngân Hằng, nhưng điện thoại cô không liên lạc được. Gọi điện thoại đến nhà Bảo Trâm thì hay tin Ngân Hằng đã dẫn Gia Bảo rời đi rồi, trên tay con thu dọn hành lí giống như đi xa. Quang Khải vô cùng hoảng hốt, vội vàng đi tìm đến những nơi cô có thể đến những điều không tìm được, Quang Khải bèn gọi điện cho Bảo Trâm hỏi thử.

– Không có, em không gặp Ngân Hằng. Có chuyện gì xảy ra à – Bảo Trâm lo lắng hỏi Quang Khải qua điện thoại, hôm nay cô cùng với Bảo Duy tìm Lâm Phong để kể rõ mọi chuyện.
– Cô ấy….- Quang Khải định nói rõ thì nghe tiếng Bảo Duy gọi :” Phong, bên này nè”, anh ta ngừng bặt không nói tiếp, trong lòng trào lên ngọn lửa hận, biết đâu Ngân Hằng đã dọn đến nhà Lâm Phong, bèn ghiến răng hỏi Bảo Trâm – Em đang ở đâu?
– Em….- Bảo Trâm ngập ngừng không dám nói.
– Ngân Hằng có chuyện rồi, mau nói em ở đâu để anh tới gặp – Quang Khải bèn thục giục.
Nghe Ngân Hằng xảy ra chuyện, Bảo Trâm vội nói địa chỉ mình đang ở, nhưng trong lòng thấp thỏm không yên còn dặn dò :
– Anh đến rồi thì gọi điện thoại em ra ngay.
Quang Khải không đáp, có địa chỉ rồi, anh lên xe chạy đi ngay, cũng may quán đó khá gần chô anh ta đứng.
Lâm Phong đến ngồi xuống trước mặt Bảo Duy cười chào, nói vui vài câu thì Bảo Trâm đi đến, Bảo Duy liền hỏi:

– Ai vậy?
– Một người bạn thôi – Bảo Trâm cười ngượng đáp rồi nhìn Lâm Phong khẽ gật đầu chào, cô vẫn còn cảm thấy ngượng vì đã từng **** mắng Lâm Phong thậm tệ, nhưng Lâm Phong dường như không để ý đến điều đó vẫn vui vẻ cười đùa hỏi:
– Hôm nay không phải kêu mình ra đây để phát thiệp đấy chứ. Mình nhất định sẽ đi món quà to.
– Tụi này vẫn chưa đâu. Mình hiện nay khá bận rộn, để khi nào thời gian rỗi thì tính tới – Bảo Duy ôm lấy Bảo Trâm âu yếm đáp lời Lâm Phong.
– Đời bác sĩ cứu người hoài không hết, bây giờ vẫn là bác sĩ mới mà bận như vậy rồi, sau này càng khó mà có thời gian rảnh nha. Lúc đó chỉ sợ Bảo Trâm sẽ đá cậu cho mà xem – Lâm Phong trêu.
Bảo Duy cười cười nắm lấy tay Bảo Trâm giơ lên khoe chiếc nhẫn đính hôn ra đáp:
– Mình biết vậy nên mua dây trói chặt lại rồi đây này.

– Xí…nếu anh mà không giành thời gian cho em, em nhất định sẽ đá anh tìm người đàn ông khác ngay – Bảo Trâm bĩu môi nói trong lời nói chứa đựng sự yêu thương.
– Trời ơi, bao nhiêu thời gian rỗi của anh, em đều lấy đi rồi còn gì – Bảo Duy giả vờ than thở.
Lâm Phong nhìn hai người họ âu yếm nhau mà buồn bã, nhưng cậu vẫn cố gượng cười. Bảo Duy bỗng nhớ ra điều gì bèn hỏi.
– À, mà hôm trước, lúc Gia Bảo bị bệnh, chẳng phải cậu đến bệnh viện có chuyện gì mà đúng không?
– Chẳng có gì đâu, chỉ là đau bao tử mà thôi – Lâm Phong bèn giấu diếm đáp.

– Ừ, phải ráng ăn uống đầy đủ đúng giờ……- Bảo Duy gật đầu dặn dò một tràng.
Bảo Trâm bên cạnh nhìn Lâm Phong cười khúc khích ra dấu bảo: Lại mắc bệnh nghề nghiệp nữa rồi.
Cả ba đang trò chuyện vui vẻ, cuối cùng Bảo Trâm ra hiệu cho Bảo Duy nói, Bảo Duy bèn hắng giọng nhìn Lâm Phong nói lớn:

– Thật ra mình tìm cậu để nói rõ một chuyện đã lâu giấu kín.
Bảo Duy còn đang lựa lời kể sao cho rõ ràng nhất thì từ sau lưng họ, Quang Khải hầm hầm bước vào. Anh ta không nói không rằng đấm Lâm phong một đấm rồi gào lên:
– Ngân Hằng đâu.
Mọi người đều sửng sốt nhìn về phía họ, hai người đàn ông ăn bận vô cùng lịch sự lại đánh nhau ngay công cộng như thế.
Bảo Duy phản ứng mau lẹ, vội đừng bật dậy chụp lấy Tay Quang khải giữ anh ta lại trước khi anh ta giáng cú đấm tiếp theo.
– Anh Khải, có gì từ từ nói – Bảo Trâm cũng đứng dậy khuyên can.
– Hỏi tên này, hắn ta giấu Ngân Hằng ở đâu – Quang khải tức giận chỉ tay vào mặt Lâm Phong bảo.
– Nực cười – Lâm Phong ngồi thẳng dậy nheo mắt nhìn Quang Khải , đưa tay chùi vệt máu vừa té ra trước miệng – Cô ấy chẳng phải là vợ chưa cưới của anh hay sao, vì sao lại đến đây hỏi tôi. Loại phụ nữ đó với tôi không hề liên can với nhau.

“ Loại phụ nữ đó”, Quang Khải, Bảo Duy, cùng bảo Trâm bị mấy từ này mà tức giận cả ba đều quay nhìn Lâm Phong trách móc.
– Đêm qua chẳng phải cậu và cô ấy đã….- Quang Khải khàn giọng hỏi.
– Vậy thì sao, đó chẳng qua là trao đổi thôi. Một dạng tiền trao tráo múc mà thôi. Chẳng phải phụ nữ là loại người chỉ cần có tiền là mua được hay sao. Cô ta chấp nhận dùng thân xác trao đổi để cứu anh khỏi đống lộn xôn kia, tôi thì hứng thú muốn làm cái thứ gọi là tinh một đêm với cô ấy mà thôi. Chẳng phải cô ấy gặp anh cũng là bán thân xác mình hay sao. Loại con gái đó tôi tuyệt đối không giữ bên mình. Anh đừng làm mất vợ chưa cưới của mình rồi cứ chạy đến đây tìm tôi.

– Cậu…..- Quang Khải tức giận vô cùng nói không nên lời. Cuối cùng Quang Khải quyết định không thèm chấp với loại người như Lâm Phong nữa.
Giật tay ra khỏi tay Bảo Duy quyết định đi tìm Ngân Hằng, còn hơn ở đây đôi co. Nhưng chỉ đi vài bước, Quang Khải quay người lại nhìn Lâm phong thật lâu bằng ánh mắt khinh thường:
– Để tôi nói cho cậu biết. Cho tới đêm hôm qua, tôi chưa từng chạm vào cô ấy. Cậu cho rằng người con gái mình yêu là hạng người nào. Nếu cô ấy là loại người mà cậu nghĩ, liệu cậu có yêu cô ấy cho đến bây giờ suốt mấy năm không quên được hay không? Cậu cho rằng mình là kẻ đáng thương trong cuộc tình này, vậy cô ấy thì sao? Vì sao suốt 6 năm ở bên cạnh tôi như thế, cô ấy chỉ nhận được một chức danh hảo là vợ sắp cưới của tôi thôi. Thật sự là chỉ cần cô ấy đồng ý tôi nhất định sẽ yêu thương cô ấy suốt đời, đáng tiếc trong lòng cô ấy chỉ có duy nhất một người con trai.

– Anh nói như vậy là sao? – Lâm Phong đứng bật dậy nhìn Quang Khải hỏi, lòng cậu như có hàng ngàn con ong chích nhức nhối khó chịu.
– Cậu tự mình động não đi – Quang Khải cười khinh khi đáp, sau đó thở dài – Đêm hôm qua tôi nhất thời kích động khi biết cô ấy và cậu ở chung nhau, cho nên tôi đã….
– Anh đã làm gì – Bảo Trâm từ nãy giờ kích động vì nghe Lâm phong nói những lời phỉ báng Ngân hằng, giờ Quang khải lại nói thế, cô không thể không lên tiếng – Có phải anh đã làm nhục cô ấy rồi hay không? – Bảo Trâm tức giận xấn tới nắm lấy áo của Quang Khải chất vấn .

Quang Khải quay mặt đi che dấu sự hối hận của mình, Bảo Trâm choáng voáng xuýt té xuống đất, cô yếu ớt nói:
– Cho nên bây giờ Ngân Hằng mới dẫn Gia Bảo bỏ đi đúng hay không?
Quang khải vẫn không đáp, thái độ quá rõ ràng khiến Bảo Trâm phẫn nộ, kêu gầm lên lao vào đánh Quang Khải:
– Anh là một thằng khốn , đồ cầm thú ….
– Cả anh nữa Lâm Phong, anh cũng xấu xa chẳng khác nào anh ta. Cả hai ngườ đều không xứng đáng có được Ngân Hằng.

Bảo Trâm tức giận bỏ đi , cô vội vàng đi tìm Ngân Hằng. Quang khải cũng vội vã đi theo cô.
Lâm Phong ngã phịch xuống ghế cậu ngồi, lời Quang khải giống như một liều thuốc tê khiến cậu tê liệt không còn khả năng cử động nào cả.
Bảo Duy mới ngồi xuống bàn, nốc cạn ly rượu dưới bàn thở dài nhìn Lâm Phong nói:
– Hôm nay mình hẹn cậu ra đây là muốn kể rõ sự thật của 7 năm trước.

Lâm Phong gần như không tin vào tai mình khi nghe Bảo Duy kể lại mọi chuyện của năm đó. Cậu lắc đầu tỏ vẻ không chấp nhận được sự thật vừa nghe. Mặt cậu trở nên trắng bệch lại, đôi mắt bỗng nhiên vụt tắt ánh sáng, cả người như một trận bão tuyết quét qua, run rẩy.

Hóa ra sự thật năm xưa là như vậy, hóa ra khi cậu cho mình là kẻ đáng thương, thì Ngân Hằng đã chịu tổn thương gấp mấy lần cậu. Cảm giác trong lòng như có hàng ngàn con kiến đang bò cắn xé tim cậu, một cảm giác đơn đớn không thể nào diễn tả thành lời. Trong khi Ngân hằng phải chịu đựng trong khổ sở như thế, mà cậu lại còn nhẫn tâm đối xử với cô ấy như thế: trà đạp, khinh rẻ thậm chí nhục mạ cô.
– Tại sao không cho mình biết ngay từ đầu chứ? Tại sao không kể sớm cho mình – Lâm Phong siết chặt cổ áo của Bảo Duy hét lớn trong phẫn nộ.
– Mình cũng coi như vừa mới hiểu ra mọi chuyện mà thôi. Trước đây chưa từng hỏi cậu vì cũng hiểu con người không phải ai cũng dám đối mặt với cuộc sống. Cậu trốn chạy cũng là điều dễ hiểu. Lúc đó chỉ tội cho Ngân Hằng. Sau này khi biết mọi chuyện, Ngân Hằng lại không cho mình nói ra, bởi cô ấy thà để cậu hận mình rồi quên đi cuộc tình này còn hơn là cả hai đau khổ vì yêu mà không thể ở bên nhau.

Lâm Phong buông thỏng hai tay xuống, hóa ra tình yêu của Ngân Hằng dành cho cậu vô cùng cao đẹp đến như thế. Vậy mà cậu lại hiểu lầm tình yêu của cô để bây giờ cô….
Lâm Phong nghĩ đến đây, cậu cảm thấy cổ họng ghẹn đắng, nuốt vào khó khăn vô cùng. Thật may là Ngân Hằng mang theo Gia Bảo rời đi, vậy thì cô sẽ khôgng làm những điều khờ dại rồi. Bây giờ điều cần làm nhiều nhất là đi tìm Ngân Hằng.

– Giúp mình, cầu xin cậu Bảo Duy, giúp mình tìm ra cô ấy. Chẳng phải Gia Bảo bị bệnh hay sao? Cô ấy chắc chắn sẽ tìm cậu lần nữa.
– Chưa chắc đâu. Phong, mình chỉ là bác sĩ mới ra trường thôi, so với những bác sĩ nhiều kinh nghiệm thì không bằng một góc đâu. Ngân Hằng đã quyết ra đi mà không lời nhắn nhủ, có lẽ sẽ không tìm ai trong bọn mình nữa đâu – Bảo Duy âu sầu nói.
– Mình nhất định sẽ đi tìm cô ấy, nhất định tìm cho ra cô ấy. Dù có phải cầu xin mình cũng mong cô ấy tha thứ cho mình.

– Không được. Con không thể đi được, bây giờ là thời khắc quan trọng mà chúng ta chờ đợi đã từ lâu – Ba nuôi Minh Nhật lên tiếng ngăn cản cậu khi Minh Nhật đòi đi tìm Ngân Hằng – Thằng Phong đã vứt bỏ mọi thứ để đi tìm con bé đó rồi, đây chính là cơ hội cho con nắm bắt. Chúng ta đã chuẩn bị kế hoạch này nhiều năm rồi, sắp thành công rồi, chỉ còn chút xíu nữa là thành công. Ngay lúc này con không thể rời bỏ.
Minh Nhật khựng lại khi nghe ba mình nói, lòng cậu bối rối vô cùng, kế hoạch mà họ sắp đặt chỉ còn chút nữa là thành công rồi, bây giờ nếu cậu bỏ đi thì mọi thứ lại phải chờ đợi thêm bao nhiêu lâu nữa.
– Nghe lời ba, Ngân Hằng tạm thời không sao đâu. Đợi khi chúng ta lấy được công ty rồi đi tìm con bé cũng chưa muộn – Ba nuôi Minh Nhật vỗ vỗ vai cậu khuyên lơn.
Minh Nhật dằn lòng gật đầu nghe lời ông nói.

Vì Lâm Phong quyết định bỏ qua không truy cứu cho Quang Khải, cậu cũng đến gặp ba yêu cầu để công việc phụ trách giám sát công trình cho người khác khiến cho nhiều cổ đông tức giận...