Động phòng hoa trúc cách vách

Posted at 27/09/2015

235 Views

“Động phòng hoa chúc cách vách” là một tiểu thuyết mang những nét đặc trưng trong văn phong của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm: một đôi kim đồng ngọc nữ, một tình yêu đẹp như mơ, những mâu thuẫn phức tạp đan xen nhiều tình tiết éo le. Bạc Băng, như bao nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết, là một cô gái sống rất giản đơn, có tâm hồn trong sáng.

Diệp Chính Thần, anh có vẻ ngoài đầy khí chất của một “soái ca”, nội tâm phức tạp và một đời tư rất bí ẩn. Chuyện tình của họ bắt nguồn ở thành phố Osaka của xứ sở hoa anh đào. Ở nơi đất khách quê người, cuộc sống gắn liền với phòng thí nghiệm đầy mùi thuốc khử trùng, hai người đồng hương sống sát vách nhau ở phòng trọ nhanh chóng kết thành sư huynh – sư muội.

Và rồi, tình cảm huynh muội trong sáng nhanh chóng trở thành một mối tình khó quên trong cuộc đời của hai người. Bạc Băng, cô yêu Diệp Chính Thần bằng cả con tim, và cô cũng tin là anh đã trao trọn tình cảm cho mình. Nhưng con người anh có quá nhiều bí mật: hôm nay bỗng nhiên biến mất, ngày sau lại có một cô gái mang danh “hôn thê” xuất hiện. Không chịu được cảm giác bị lừa dối, Bạc Băng đã quyết định rời bỏ anh. Ba năm cách trở, nhìn thấy người con gái mình yêu trong bộ váy cưới, Diệp Chính Thần có đành lòng quên cô? Bí mật của anh là gì? Bạc Băng, cô sẽ lựa chọn ra sao?




Mở đầu

Khi có người đưa cho tôi chiếc thẻ phòng VIP tổng thống của khách sạn Quốc tế, dường như tôi không dám tin vào điều đó. Tôi chỉ có ý định tới để hỏi về cáo trạng, cứu vị hôn phu của tôi đang bị cách ly thẩm tra. Một việc quang minh chính đại như vậy, sao lại diễn ra ở nơi mờ ám như phòng của tổng thống?

Nhưng nghĩ đến việc Ấn Chung Thiên bặt vô âm tín không biết đang phải chịu cực khổ như thế nào, rồi lời nhắc nhở rất trịnh trọng của người môi giới: “Chuyện thành hay không chỉ cần xem anh ta có chịu giúp cô không thôi. Đây là cơ hội duy nhất của cô.”, và nhan sắc không đáng nhắc đến của mình, tôi không còn cảm thấy do dự nữa, lập tức thay một bộ trang phục màu xanh, trang điểm qua quýt để che bớt vẻ tiều tụy, vội vã đến nơi hẹn.

Đặt chân lên nền đá hoa, bước tới trước cửa phòng số 2319, tôi sửa sang lại những tư liệu trong chiếc cặp tài liệu, để chắc chắn rằng những thứ cần mang đều đã mang đủ, rồi hít một hơi thật sâu, đưa thẻ lên nhập mật mã vào phòng. Cánh cửa phòng tự động mở ra, tôi cố bước thật khẽ, đi vào bên trong.

Căn phòng toát lên vẻ xa hoa và yên tĩnh, chiếc rèm cửa khép kín, không để lọt một chút ánh sáng. Bên cửa sổ là bóng người cao lớn chìm trong bóng tối, cái kiểu đứng thẳng ấy là của quân nhân, ngạo nghễ và hiên ngang.

Tôi đóng cửa lại, bước về phía trước hai bước.

“Chào ông!”

Tôi lờ mờ nhận ra người ấy thoáng giật mình, sau đó từ từ quay người lại. Khi nhìn thấy khuôn mặt với vẻ đẹp lạnh lùng ấy, tôi giật mình, vội lùi về sau, lưng dựa vào cánh cửa, đôi chân dường như không đứng vững được nữa.

Diệp... Chính... Thần!

Vì sao lại là anh? Người đàn ông tôi nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại, lại xuất hiện đúng lúc tôi đang cần đến sự giúp đỡ, đây là điều may mắn hay rủi ro?

Không, không phải là điều may mắn. Gã cầm thú này từ trước tới nay chưa bao giờ mang lại cho tôi điều tốt đẹp. Anh chỉ mang tới cho tôi hết tai họa này đến tai họa khác.

Diệp Chính Thần đi về phía tôi, giống như con sói hoang tiến về phía con mồi. Anh cứ tiến thêm một bước là hơi thở của tôi thêm dồn dập, cho đến khi tôi sắp ngạt thở thì anh dừng lại, cách tôi có một bước chân, đứng yên lặng.

“Cô bé...”

Lại là tiếng gọi tôi thường nghe thấy trong những cơn ác mộng. Tôi bịt chặt tai, quay người định bỏ chạy nhưng Diệp Chính Thần đã nhanh tay đóng chặt cửa phòng.

“Cô bé, chúng ta nói chuyện nhé...” “Tôi không có điều gì để nói với anh!” “Nhưng anh thì có, anh...”

“Anh thôi đi, dù anh có nói gì, tôi cũng sẽ không tin!” Tôi đẩy mạnh anh ra, định mở chốt cửa thì nghe thấy

giọng nói rất bình thản của anh: “Em không định cứu vị hôn phu của mình sao?”

Nghe câu nói ấy, tôi đứng im như bị điểm huyệt. Nếu không phải vì lời nhắc nhở ấy thì có lẽ tôi đã quên mất mục đích của chuyến đi này.

“Anh có thể cứu được anh ấy?” Tôi cố kìm nén cơn hoảng hốt, quay người lại, giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm, biết rõ là không có tác dụng nhưng vẫn không muốn từ bỏ niềm hy vọng cuối cùng.

Anh cầm chiếc điều khiển trên bàn lên, chĩa về phía tấm màn hình tinh thể lỏng treo trên tường, nhấn một nút rồi tiếp tục nhấn nút mở. Trên màn hình lập tức hiện lên khuôn mặt của Ấn Chung Thiên. Anh đang ngồi trong một căn phòng chật hẹp, hai bàn tay đan vào nhau, đặt trên bàn, hai mắt đỏ mọng, trông rất mệt mỏi và tiều tụy.

“Tôi muốn uống nước...” Giọng nói khàn đặc phát ra từ đôi môi khô nứt của anh chứa đựng vẻ van nài.

Một giọng nói nghiêm nghị vang lên: “Nói hết những điều anh biết thì sẽ được ra khỏi đây.”

“Tôi...”

Những hình ảnh trên màn hình dừng lại. Vẻ mặt cuối cùng của Ấn Chung Thiên lưu lại mãi trên đó. Anh luồn hai bàn tay vào tóc, vẻ mặt hoảng sợ và mâu thuẫn như đang cầu xin tôi cứu anh.

Đây là người đàn ông cách đây không lâu đã cầm chiếc nhẫn kim cương và nói rằng sẽ ở bên tôi suốt đời ư? Mới mấy ngày không gặp mà anh đã trở nên vô cùng tiều tụy. Bất giác tôi đưa ngón tay đeo nhẫn lên môi, cắn cho tới khi rớm máu. Nghe nói ở ngón tay ấy có một sợi dây thần kinh chạy đến tim nên rất đau nhưng tôi không hề cảm thấy thế, mà cứ nhìn vào đôi mắt như hai chiếc hố sâu của Ấn Chung Thiên. Tôi biết anh đang chờ tôi giúp anh thoát khỏi nỗi giày vò, đau khổ, thế mà tôi lại chẳng có cách nào.

Diệp Chính Thần túm lấy cổ tay tôi, kéo ngón tay bị tôi cắn đến tứa máu. Anh nhìn những vết răng màu đỏ trên ngón tay tôi, rồi lại nhìn viên kim cương lấp lánh, khẽ nhếch mép: “Bây giờ thì có chuyện để nói với anh rồi, đúng không?”

“Anh ấy bị người khác hãm hại, anh ấy chỉ là một thư ký quèn, là Phó thị trưởng Lưu...”

“Có bị người khác hãm hại hay không, không thể cứ nghe lời em là được, cũng không phải anh nói là được, tổ chuyên án cần có bằng chứng...” Diệp Chính Thần không nói tiếp, nhưng tôi hiểu ý anh.

“Anh muốn tôi làm gì?”

“Em biết là anh muốn điều gì nhất rồi còn gì.”

Anh cười. Tôi không sao chịu đựng được nụ cười ấy, chỉ thấy cơn thèm muốn trong đôi mắt đang rực lên như nham thạch của anh.

Tôi giữ chặt chiếc nhẫn trên tay: “Tôi sắp kết hôn rồi...” “Em là của anh.” Anh ngắt lời tôi, giống như đang nói về một sự thật không cần tranh cãi. Anh không hề thay đổichút nào, muốn có gì là phải giành lấy bằng được, còn tôi thì đã mất quyền lựa chọn.

“Anh thực sự cứu được anh ấy?”

“Ngoài anh ra, không ai có thể cứu được anh ta.”

Nhìn lại một lần nữa hình ảnh dừng trên màn hình, tôi chợt nhớ đến lời của luật sư: “Xét xử xong, Ấn Chung Thiên không bị xử tử hình thì cũng tù chung thân. So với sự sống thì sự nhục nhã chẳng đáng gì.”

Tôi đưa tay cởi khuy áo trên cổ: “Chỉ lần này thôi.” Anh túm lấy tay tôi, ngăn tôi lại: “Anh muốn em trở về bên anh.”

“Không thể được.”

“Nếu anh cứ muốn như vậy?”

“Đừng hòng!” Tôi kiên quyết không nhượng bộ. Tôi quá hiểu Diệp Chính Thần. Nếu tôi nhượng bộ, chắc chắn sẽ bị anh dồn đến đường cùng. “Nếu buộc tôi phải trở về bên anh thì tôi thà chết cùng Chung Thiên.”

Tôi quay người bước đi, tỏ ra rất dứt khoát. Nhưng đúng lúc tôi kéo cửa ra, định nhấc chân lên thì Diệp Chính Thần nói: “Chờ chút.” Bàn tay tôi hơi run, tay nắm cửa từ từ rời khỏi lòng bàn tay, cánh cửa màu thẫm từ từ khép lại.

“Được, anh đồng ý.” Cuối cùng thì anh cũng nhượng bộ. Tôi bỗng cảm thấy căn phòng VIP xa hoa này chẳng khác gì một chiếc lồng vàng, nhốt tôi và một tên cầm thú lại với nhau, điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là lùi dần về phía sau để cánh cửa lồng tự động đóng lại, bắt đầu cho một việc làm xấu xa.

Trước ánh nhìn chăm chú của Diệp Chính Thần, tôi cởi từng chiếc khuy áo rồi đến váy, tất, từng thứ một rời khỏi người tôi, từng tấc da thịt lộ dần trước mắt anh. Cho tới khi trên người chỉ còn lại chiếc áo và chiếc quần nhỏ che đi những bộ phận nhạy cảm thì tôi không còn dũng khí tiếp tục nữa, cảm giác cay đắng, chua xót dâng lên. Tôi đưa hai tay lên ngực, ánh mắt xấu hổ nhìn đi nơi khác...

XtGem Forum catalog