Đạo tình
Posted at 27/09/2015
1705 Views
biết".
"Có phải một đám người trông rất quái dị tấn công các anh? Chúng có bao nhiêu tên?". Đoán người nằm dưới đất không còn gắng gượng được bao lâu nữa, Lập Hộ hỏi thẳng vào trọng tâm.
"Vâng...có mấy...trăm tên...Chúng tôi...không phải...là đối thủ...Chúng rất...đáng sợ...".
Tề Mặc, Ly Tâm và Lập Hộ sững người. Chỗ bọn họ chỉ xuất hiện khoảng hơn hai chục tên, nơi đó lại không có nhiều cây lớn mà còn không dễ chống trả. Ở đây có nhiều người như vậy, rừng cây lại dày đặc giúp chúng dễ dàng ẩn nấp, chả trách nơi này bị hủy diệt hoàn toàn.
"Các chú bao lâu...". Tề Mặc còn chưa nói dứt câu, người nằm dưới đất liền tắt thở. Tề Mặc thấy vậy trầm ngâm hồi lâu không lên tiếng.
"Tìm thấy không?". Tề Mặc đứng dậy hỏi đám thuộc hạ vẫn đang tích cực tìm kiếm.
"Không thấy ạ". Không phát hiện ra thi thể của Hắc Ưng.
"Ở đây có bao nhiêu người của ta?". Tề Mặc cất giọng vô cùng lạnh lẽo, ánh mắt hắn chứa đầy sát khí. Hắc Ưng đi theo Tề Mặc bao nhiêu năm, lại là người hắn một tay đào tạo. Nếu quả thực Hắc Ưng bỏ mạng ở nơi này, hắn sẽ san bằng khu vực bằng bất cứ giá nào.
"Tổng cộng có một trăm ba mươi mốt người. Bảy người mất tích, trong đó có Hắc Ưng". Đám thuộc hạ nhanh chóng thống kê xác chết rồi báo cáo con số với Tề Mặc. Mặc dù có thi thể không hoàn chỉnh nhưng họ vẫn có thể nhận ra đồng đội.
Lập Hộ và Ly Tâm ngẩng đầu nhìn nhau, ánh mắt họ lóe lên tia hy vọng. Chỉ cần Hắc Ưng còn sống, không biết chừng sẽ không xảy ra vấn đề gì.
"Đối phương có tổng cộng một trăm bảy mươi lăm thi thể". Nghe báo cáo, Tề Mặc càng nhíu chặt đôi lông mày.
Ly Tâm đưa mắt liếc nhìn xung quanh, tình cờ bắt gặp một xác chết cách chân của cô không xa. Thông qua ánh đèn sáng, Ly Tâm mới nhìn rõ bộ dạng người chết.
Người này ít nhất cao hai mét, toàn thân đều có vết đạn bắn. Người chết để ngực trần, chỉ quấn một miếng da thú ở phần thắt lưng. Hắn có mười ngón tay dài sắc nhọn như loài báo. Móng tay hắn vừa vừa dài vừa đen sì. Móng chân của hắn cũng vậy, tuy không dài bằng tay nhưng cũng sắc nhọn đáng sợ.
Người biến dị có cơ bắp rắn chắc, tráng kiện hơn người bình thường. Toàn thân hắn được phủ một lớp lông dày. Ngũ quan của hắn đúng là ngũ quan con người, nhưng là bản phóng đại.
Ly Tâm không biết nên gọi loại người này là thổ dân địa phương hay người biến dị. Cô vừa định quay đầu lại thì đột nhiên phát hiện ra một thiết bị thông tin rất nhỏ nằm ở trên mặt đất bên cạnh xác chết người biến dị. Ánh mắt Ly Tâm dừng lại ở thiết bị trong giây lát. Nếu cô không nhầm, đây chính là máy liên lạc của Hắc Ưng. Thiết bị này do Lập Hộ chế tác lại, không chỉ có tác dụng liên lạc mà còn có thể ghi âm. Những lời nói cuối cùng của Hắc Ưng chắc chắn sẽ được lưu lại ở trong đó. Nghĩ đến đây, Ly Tâm lập tức đứng dậy.
Ly Tâm đưa mắt nhìn sang bên này thấy đám người của Tề Mặc đứng thành vòng tròn, bên kia là thiết bị thông tin chỉ cách cô hai bước chân. Ly Tâm ngẩng đầu thấy Tề Mặc đang dặn dò đám thuộc hạ, cô liền bước một bước về phía thiết bị thông tin. Có bao nhiêu người đứng ở đây bảo vệ cô, Ly Tâm chỉ ra khỏi phạm vi một chút chắc cũng không xảy ra vấn đề gì. Bản thân Ly Tâm là người thận trọng, cân nhắc kỹ tình hình mới ra tay là tác phong xưa nay của cô.
Bước dài hai bước tới chỗ có thiết bị thông tin, Ly Tâm liền cúi xuống nhặt chiếc máy. Ở đằng sau, Tề Mặc cảm nhận thấy cử động của Ly Tâm, hắn quay đầu quát cô: "Em làm gì vậy?". Vừa nói, hắn đi về phía cô.
Ly Tâm trả lời: "Thiết bị liên lạc của Hắc Ưng". Nghe Ly Tâm nói vậy, cả nhóm người liền quay lại nhìn, ánh mắt họ ánh lên tia hy vọng. Tìm được thiết bị thông tin của Hắc Ưng có lẽ sẽ biết chuyện xảy ra với anh ta.
Ly Tâm nói dứt câu, chuẩn bị đứng thẳng dậy, người biến dị toàn thân đầy vết đạn nằm dưới chân cô đột nhiên mở mắt trừng trừng. Ly Tâm phản ứng nhanh vừa lùi lại phía sau vừa há miệng định hét lên.
Nhưng chỉ trong giây lát, người biến dị ngồi bật dậy, túm lấy cánh tay Ly Tâm và quăng cả người cô đi xa.
"Vẫn còn sống". Ly Tâm lúc này mới mở miệng hét lớn.
Sự việc xảy ra trong tích tắc. Tề Mặc tiến gần đến chỗ Ly Tâm. Khi Ly Tâm bị quăng đi, hắn không kịp nghĩ ngợi, lao lên giơ tay túm lấy cô. Tuy nhiên, do lực ném quá mạnh, Tề Mặc chỉ nắm lấy bộ quần áo chống nhiễm xạ của Ly Tâm và xé toạc một mảnh, còn cô bay qua đầu mọi người, về phía cây cổ thụ chưa bị phá hủy.
Ở trên không trung, Ly Tâm cũng không nghĩ ngợi, đưa tay ném chiếc máy thông tin về phía Tề Mặc, người cô không bị khống chế bay về phía trước.
Tề Mặc không bắt được Ly Tâm. Thấy đám Lập Hộ vừa đi tới chắn ngang đường của hắn, Tề Mặc liền bám lấy vai Lập Hộ, lấy đà bay qua đám thuộc hạ, phóng đi theo Ly Tâm.
Sự việc xảy ra chỉ trong giây lát, lúc này đám Lập Hộ mới có phản ứng, dùng vũ khí hạng nặng nã đạn liên hồi vào người biến dị đang ngồi trên mặt đất. Người biến dị bị xé thành hai mảnh ngay lập tức. Sau đó, cả nhóm người vội vàng đuổi theo Tề Mặc.
Mặc dù bị ném bay đi trong không trung, nhưng Ly Tâm không phải người bình thường. Kể cả khi chưa sống cùng Tề Mặc, lúc cần bình tĩnh Ly Tâm tuyệt đối có chừng mực. Cảm thấy thân thể đang rơi xuống, Ly Tâm liền cuộn người để tránh bị thương bởi các cành cây đang chìa ra.
Người Ly Tâm va quệt vào cành lá trong lúc rơi xuống. Cô không nghĩ ngợi liền giơ tay túm lấy cành cây...