Insane

Đạo tình

Posted at 27/09/2015

1711 Views

Sau khi bị trượt hai lần, cuối cùng Ly Tâm cũng túm được một cành khá lớn, cả người cô lơ lửng trên không trung.

Ly Tâm còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cô cúi xuống dưới bắt gặp một cặp mắt xanh lục nhìn cô chăm chú, đó là người biến dị.

"Tề Mặc". Ly thét lên kinh hoàng. Đối diện với đôi mắt màu xanh lục dị thường, Ly Tâm nghĩ đến Tề Mặc trước tiên. Lúc này, người biến dị túm lấy cành cây, leo thoăn thoắt lên chỗ Ly Tâm. Chỉ trong chốc lát, hắn đã leo đến chỗ Ly Tâm đang bị treo lủng lẳng. Tim Ly Tâm như rớt khỏi lồng ngực. Người biến dị vừa leo lên cành cây Ly Tâm đang túm lấy, cô liền thả tay để toàn thân rơi tự do xuống dưới.

Người biến dị thấy Ly Tâm rơi xuống, hắn liền nhảy xuống theo Ly Tâm. Cùng lúc này, Tề Mặc đuổi kịp đến. Chứng kiến cảnh tượng trên, Tề Mặc lập tức nổ súng vào người biến dị đang lao xuống bắt Ly Tâm. Vừa bắn, Tề Mặc vừa phi nhanh đến gốc cây để đỡ Ly Tâm.

Người biến dị bị trúng đạn, máu từ người hắn tuôn ra xối xả. Do trong lúc cả hai cùng rơi xuống, cơ thể Ly Tâm vừa vặn che chắn đúng bộ phận quan trọng của người biến dị. Tề Mặc lại sợ bắn phải Ly Tâm nên người bị dị chỉ bị trúng đạn ở ngực và bắp tay, không gây nguy hiểm đến tín mạng.

Vết thương khiến người biến dị càng hung hãn hơn. Hắn nhanh như tia chớp giơ tay túm lấy Ly Tâm, đồng thời nhân đà tung cước về phía Tề Mặc ở bên dưới.

"A...Tề Mặc, cứu tôi". Ly Tâm bị túm chặt cổ, một lực đạo rất mạnh nhấc cô lên cao. Thân hình cô sắp chạm mặt đất đột nhiên bị kéo lên trên, Ly Tâm hoảng sợ hét lớn.

Đồng thời, Ly Tâm điều khiển chiếc nhẫn trên tay đâm về phía người biến dị. Lúc này, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng giây. Ở vào thời khắc then chốt, đầu óc Ly Tâm tỉnh táo lạ thường.

Người biến dị có cánh tay dài và sức mạnh kinh hồn. Dù Ly Tâm dùng toàn lực để đâm cũng không có một chút tác dụng. Cô bị người biến dị túm gáy lôi đi nên tư thế không mấy dễ dàng.

Ở bên dưới Tề Mặc chậm một bước. Khi bị người biến dị tung một cước về phía hắn, Tề Mặc phản ứng kịp thời túm cành cây khô ở bên cạnh, lộn người tránh được cú đá thần sầu đó.

Hai chân Tề Mặc vừa chạm đất, tiếng thét thảm thương của Ly Tâm vọng đến tai hắn. Tề Mặc ngẩng đầu, thấy người biến dị một tay túm gáy Ly Tâm bay qua cành cây bên cạnh rồi nhảy xuống đất và chạy nhanh về phía rừng rậm. Ánh mắt Tề Mặc lạnh lẽo đến mức đáng sợ, hắn lập tức đuổi theo người biến dị và Ly Tâm.

Lúc này, nhóm của Lập Hộ mới chạy tới nơi. Bọn họ chỉ thấy bóng hình Tề Mặc thấp thoáng rồi biến mất hoàn toàn, tiếng thét của Ly Tâm từ phía xa dội về, tất cả mọi người đều tái mét mặt trong chốc lát.



Chương 68 - Tiến sâu vào lòng địch



Ly Tâm cảm thấy người cô bay bay, làn gió đêm thổi vào mặt cô đau rát, cảnh vật xung quanh vụt qua rất nhanh. Ly Tâm như có cảm giác đinh đang phi ngựa với tốc độ kinh hồn.

Ly Tâm bị người biến dị túm chặt gáy chạy một mạch xuyên qua rừng cây. Thân thể cô không ngừng lắc qua lắc lại. Tiếng thét phát ra từ miệng cô còn chưa phát huy tác dụng lớn nhất, cổ Ly Tâm đột nhiên đau buốt, cô thấy cảnh vật trước mắt tối sầm rồi cô bị ngất đi.

Thời gian trôi qua trong chớp mắt. Màn đêm nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho mặt trời tỉnh giấc. Lúc Ly Tâm mở mắt, cô phát hiện mình đang nằm trên đất. Không, nói đúng hơn là cô đang nằm trên một tấm đệm cỏ khô đặt trên mặt đất.

Ly Tâm vội đưa mắt nhìn bốn xung quanh. Ở đây không có một bóng người, Ly Tâm liền ngồi dậy, chăm chú quan sát ngôi nhà.

Đây là một ngôi nhà gỗ được làm rất đơn giản, nói đúng hơn chỉ là một nơi có thể che nắng chắn gió. Bên trên có một xà ngang khá lớn, lớn đến mức một nắm đấm có thể thò vào trong.

Cửa ra vào của ngôi nhà gỗ bày một đôi sừng trâu cực lớn. Sừng trâu dài hơn một mét, không biết loài trâu nào có sừng lớn đến như vậy? Bên cạnh sừng trâu là một thứ trông rất kỳ lạ, nhìn qua khá giống xương sọ của một loài động vật nào đó, nhưng nhìn kỹ thì hình như không phải.

Ly Tâm bao quát tứ phía rồi nhanh chóng đứng dậy. Cô rón rén đi về phía bên kia của ngôi nhà, theo dõi tình hình bên ngoài qua khe hở to bằng bàn tay.

"Cô tỉnh rồi à?" Một giọng nói đều đều pha lẫn sự tuyệt vọng truyền đến, Ly Tâm liền quay đầu về nơi có tiếng nói.

Một người phụ nữ đẩy cửa bước vào. Người này có mái tóc vàng nhạt, nửa thân trên không mặc đồ, chỉ quấn một tấm da thú ngang bụng tạo thành váy. Hai tay cô ta hình như bê khay thức ăn, cô ta vừa đi vào vừa nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt thương hại.

Người phụ nữ phát âm tiếng Anh rất chuẩn. Gương mặt và thân hình cô ta giống người bình thường chứ không như đám thổ dân ở đây. Cô ta không có thân hình cao lớn dị thường và cũng không có móng vuốt dài. Gương mặt người phụ nữ trắng bệch, ánh mắt toát ra vẻ lạnh lẽo thiếu sức sống. Bụng của người phụ nữ nhô lên, hiển nhiên là cô ta đang mang thai. Cái bụng to đến mức như có tới ba bốn thai nhi, khiến cô ta di chuyển khó nhọc.

Nhìn người phụ nữ trước mặt, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Qua ô cửa lớn đang mở ở sau lưng người phụ nữ, Ly Tâm thấy mấy người thổ dân địa phương đang nói chuyện với nhau. Họ nói bằng thứ phương ngữ gì đó cô không hiểu. Trong số đó có cả phụ nữ, những người phụ nữ bản xứ khác hẳn người ở đang trong nhà. Đám phụ nữ bản xứ cao to như đàn ông, họ cũng để trần thân trên, chỉ quấn tấm da thú làm váy.

Đợi mãi không thấy Ly Tâm lên tiếng, người phụ nữ tóc vàng lắc đầu: "Tôi chỉ biết nói tiếng Anh, không biết nói tiếng Trung". Cô ta nghĩ Ly Tâm là người phương Đông nên không biết tiếng Anh.

"Cô cũng bị bắt đến đây sao?" Ly Tâm cau mày hỏi người phụ nữ trước mặt.

Nghe Ly Tâm nói tiếng Anh, người phụ nữ tóc vàng nở nụ cười thê lương: "Tôi là một người nghiện môn leo núi. Tôi vốn muốn chinh phục ngọn núi chưa ai từng đặt chân đến. Nào ngờ...". Cô ta không nói hết câu, hơi lắc đầu rồi ngồi xuống tấm đệm cỏ Ly Tâm vừa nằm. Mặc dù người phụ nữ không rõ nhưng Ly Tâm có thể đoán chuyện gì xảy ra.

"Cô đừng có ý đồ bỏ trốn". Thấy Ly Tâm không ngừng đảo mắt ra bên ngoài, người phụ nữ tóc vàng nhắc nhở bằng một giọng lạnh nhạt. Ly Tâm liền chăm chú nhìn cô ta.

Người phụ nữ cười gượng: "Nếu cô có tốc độ nhanh hơn bọn chúng, có sức mạnh hơn chúng thì hãy tính đến chuyện bỏ trốn. Còn nếu không, một khi cô bị bắt thì sẽ càng khốn khổ hơn".

Ly Tâm càng nhíu chặt đôi lông mày: "Tại sao bọn họ không giết chúng ta?". Sự tàn bạo của đám người biến dị hôm qua Ly Tâm đã được chứng kiến tận mắt. Cô còn tưởng sẽ bị bọn chúng giết chết, ai ngờ cô vẫn bình yên vô sự, lại có thể nói chuyện với một người phụ nữ bình thường như cô. Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Lẽ nào những người biến dị đó không giết phụ nữ?

Người phụ nữ tóc vàng nở nụ cười châm biếm: "Bởi vì bọn chúng cần người truyền giống nòi của chúng"

"Gì hả?". Ly Tâm trợn mắt hỏi.

Người phụ nữ tóc vàng nheo mắt tránh ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào: "Chúng tuy mạnh nhưng đa số là đàn ông, đàn bà rất hiếm. Vì vậy, chúng ta sau khi bị bắt sẽ trở thành công cụ sinh con cho chúng...Haha". Người phụ nữ đột nhiên cất tiếng cười thâm hiểm.

Ly Tâm hơi nhăn mặt khi thấy vẻ oán hận và ánh mắt không bình thường của người phụ nữ đối diện. Bây giờ, cô mới nhìn rõ người phụ nữ. Trên mặt, trên tay và trên ngực của cô ta xuất hiện nhiều chấm đỏ, đã bắt đầu chuyển thành màu tím. Ly Tâm đột nhiên nhớ ra: "Là bức xạ, cô bị nhiễm xạ rồi?"

Người phụ nữ không hề tỏ ra ngạc nhiên, cô ta cất giọng lạnh nhạt: "Tôi biết...