XtGem Forum catalog

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1804 Views

..

Tôi có cảm giác má trái bị tê liệt hoàn toàn, tai ù đi mất cảm giác, mắt hoa lên...

“Anh!” Tiểu Di kinh ngạc nhìn Hắc Long rồi lại nhìn tôi.

Hu hu hu... Má tôi đau nhói, khó mà mô tả được cảm giác lúc này... Đau quá!

Hắc Long thừ mặt ra nhìn tôi, dường nư cũng ngạc nhiên vì hành động của mình, đôi mắt chất chứa bao đau đớn, uất hận, thậm chí bất lực, Tiểu Di bắt đầu khóc nấc lên sau lưng tôi.

“Hựu Tuệ...” Tô Cơ lo lắng gọi tên tôi.

Tôi chúa ghét loại đàn ông đánh phụ nữ. Vì quá phẫn uất, tôi buột miệng nói ra: “Anh không xứng đáng có được tình yêu của Tiểu Di!”

“Cô nói gì?” Hắc Long trợn mắt giận dữ nhìn tôi.

“Yêu một người là để người đó được hạnh phúc, vui vẻ. Vì Tiểu Di, vì muốn được sống mãi mãi bên Tiểu Di, anh mới bất chấp tất cả đi tìm kho báu! Nhưng bây giờ thì sao chứ? Anh thấy Tiểu Di có vui không?”

Hắc Long lặng người đi, bị nói đúng chỗ đau nên nổi điên, giơ tay lao về phía tôi.

“Dừng tay! Hắc Long!” Đột nhiên, một giọng nói vang lên sau lưng tôi. Tôi quay đầu nhìn lại, hóa ra Kim Nguyệt Dạ.. Còn Lý Triết Vũ, hai người bọn họ đứng hai bên, cùng nhau giữ tay Hắc Long lại.

“Đại ca sao vây?” Bọn đàn em giúp Tiểu Di lấy đồ, tay xách nách mang đủ các túi to nhỏ đi vào trong nhà kho, nhìn thấy cảnh hỗn loạn trước mắt liền khựng người lại, trố mắt ra.

“Còn đứng đó làm gì? Mau cho chúng một trận đi!” Hắc Long phẫn nộ ra lệnh cho tất cả thuộc hạ.

Nghe thấy lệnh của Hắc Long, bọn đàn em liền nhe răng nhe vuốt lao về phía chúng tôi.

“Hựu Tuệ, cẩn thận!” Kim Nguyệt Dạ hét lên, kéo tôi về phía sau lưng.

Á! Một tên cầm dùi sắt định đập vào đầu Kim Nguyệt Dạ!

“Kim Nguyệt Dạ!” Tôi kêu thất thanh. Nhưng khi dùi sắt chuẩn bị nện trúng đầu Kim Nguyệt Dạ, chợt có một bàn tay chặn chiếc dùi sắt ấy lại. Hóa ra là Lý Triết Vũ! Không ngờ Lý Triết Vũ bình thường trông thư sinh là vậy, thế mà sức mạnh phi thường...

“Hựu Tuệ, mau cởi trói cho Huyền, rồi dẫn các bạn nữ chạy đi!”

Lý Triết Vũ nói đoạn, đẩy tôi ra chỗ an toàn.

“Tô Hựu Tuệ! Cô đầu heo à? Còn đần mặt ra đấy làm gì? Mau cởi trói cho tôi!” Lăng Thần Huyền rống lên như bò.

“Ờ, ờ...!”

Tôi hốt hoảng nhìn Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ bị sa vào trận địa địch, vội vàng chạy đến tháo dây thừng cho Lăng Thần Huyề.

Hu hu hu... Cái dây thừng chết tiệt, nút thắt sao mà khó mở thế?

“Tô Hựu Tuệ, sao cô chậm như rùa bò thế? Ngọc nữ trường Minh Đức cái quái gì? Ngay cả sợi thừng mà tháo không xong!” Thằng cha Lăng Thần Huyền sốt ruột quá quát ầm lên.

“Lăng Thần Huyền! Cậu in miệng ngay! Không thấy Hựu Tuệ đang tháo à?” Tô Cơ còn điên máu hơn, lấy đầu thụi đôm đốp vào đầu của Lăng Thần Huyền.

“Tô Cơ, cô muốn chết hả? Dám lấy đầy húc đầu tôi, nếu chẳng may tôi biến thành đứa si đần như cô, cô phải chịu trách nhiệm đấy!” Lăng Thần Huyền bực mình gắt lên.

“Chịu thì chịu chứa sao! Quá lắm lấy cậu chứ gì!” Tô Cơ cười như nắc nẻ. Nhưng vừa mới nói xong, Tô Cơ phát hiện ra mình lỡ miệng, mặt đỏ như gấc.

“Tô Cơ mà lấy Tiểu Huyền Huyền thì Hiểu Ảnh phải làm sao?” Hiểu Ảnh ấm ức nói, nước mắt chảy ròng ròng.

“Khâu Hiểu Ảnh! Bộ cô bị khùng à? Tôi có điên đâu mà đi rước cái đồ con gái diều tha quạ mổ ấy!”

“Cậu nói ai diều tha quạ mổ?'' Tô Cơ nghe xong tức lồng lộng như cọp cái lên cơn.

”Bụp” Tôi còn đang lúi húi tìm cách tháo thì dây thừng đã bi Tô Cơ làm đứt phăng.

”Woa! Sức mạnh kinh hồn thật!” Lăng Thần Huyền cầm chiếc dây thừng đứt đôi, há hốc mồm nhìn Tô Cơ.

''Thôi đi!Mấy người đừng có cãi nhau nữa! Lăng Thần Huyền cậu mau đi giúp Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ một tay! Cậu xem, bọn họ bị vây kín thế kia...'' Tôi nóng lòng như lửa đôt, đưa măt nhìn về phía Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ.

Ai ngờ tôi lại nhìn thấy bao nhiêu tên áo đen nằm sõng soài dưới đất, còn Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ thì đứng dựa lưng vào nhau như kiểu đóng phim chưởng. Họ cùng nhau trình diễn một màn võ thuật vô cùng đẹp mắt, đánh cho kẻ địch phài lăn lê bò toài.

Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ, người thì vung tay đấm, người thì nhấc chân đá, lại có hai tên áo đen nằm đo ván!

''Woa...Trông như Thành Long với Lý Liên Kiệt ý! Sao mà tài thế?'' Tô Cơ mắt trố ra như ốc bươu.

''Hơ hơ... Nói cho mà biết, Vũ đai đen taekwondo hẳn hoi nhé! Võ judo của Dạ luyện cũng khá đấy chứ!'' Lăng Thần Huyền đăc ý, mặt vênh ngược lên trời.

''Lăng Thần Huyền còn rảnh rang tán chuyện nữa a? Mau giúp một tay đi!'' Tôi cố nói rồi đẩy mạnh Lăng Thần Huyền vào trận chiến.

"Huyền, sao bây giờ mới ra?" Lý Triết Vũ vừa nói vừa dùng ngón đòn đá xoáy hạ gục một tên áo đen.

"Chắc là sợ ko dám ra!" Kim Nguyệt Dạ cươi ranh mãnh rồi ra cú đấm liên hoàn, làm cho một tên áo đen ngã vật ra ngất xỉu.

"Hừ! Đừng nhiều lời! Dạ! Vũ! Cho mấy tên ngốc này biết thế nào là sự lợi hại của Tam đại thiên vương trường Sùng Dương! Lên thôi!" Lăng Thần Huyền hưng phấn ra mặt. Cả 3 nười bon họ nhảy lên, tung một cú đá cực kì ngoạn mục.

"Hay lắm!" Tô Cơ vui vẻ bật tay tách một cái.

"Tiểu Huyền Huyền tuyệt wá!" Hiểu Ảnh mừng rỡ vỗ tay liên tục.

Nhưng lúc chúng tôi đang mải theo dõi “trận chiến”, một thằng cha áo đen lồm cồm bò dậy, đứng ngay sau Tô Cơ, giơ cái dùi cui lên.

“Tô Cơ! Cẩn thận!” Tôi hét lên.

“Hựu Tuệ, bà nói gì cơ?” Tô Cơ ngây người nhìn tôi.

Lúc dùi cui sắp giáng xuống đầu Tô Cơ đến nơi thì Lăng Thần Huyền bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Tô Cơ, đứng ngăn giữa Tô Cơ và tên du côn kia, đá văng tên kia rõ xa.

Nhưng Thần Huyền bị dùi cui đánh vào vai, ngã khuỵa xuống đất.

“Lăng Thần Huyền!”

“Huyền!”

“Tiểu Huyền Huyền!”

Lúc này, mười mấy tên đàn em của Hắc Long đều bị knock out, ngã lăn cù chiêng trên đất, Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ lo lắng chạy tới chỗ Lăng Thần Huyền.

Tô Cơ đỡ Lăng Thần Huyền mồ hôi mồ kê nhễ nhãi đứng dậy, quan tâm hỏi:

“Lăng Thần Huyền! Cậu không sao chứ? Bị đánh vào đâu? Có đau không?”

“Đồ ngốc, đừng có động vào tôi, chắc tôi bị sái vai rồi!”

“Woa, Tiểu Huyền Huyền dũng cảm quá! Cứu được Tô Cơ! Hiểu Ảnh vỗ tay khen Tiểu Huyền Huyền nè!” Hiểu Ảnh cảm động vỗ tay bồm bộp.

“Chúng ta giải quyết xong việc ở đây rồi, mau đi thôi!” Lý Triết Vũ lấy tay quệt vệt máu dính trên trán, giục giã.

“Kim Nguyệt Dạ, Lý Triết Vũ, các cậu vẫn ổn chứ?” Nhìn quần áo bọn họ bị xé tanh bành, tôi lo lắng hỏi.

“Ừ, không sao!” Lý Triết Vũ mỉm cười gật đầu nhìn tôi.

“Vẫn sống nhăn!” Kim Nguyệt Dạ ngồi thụp bên cạnh Lý Triết Vũ, thốt ra một câu kì quặc.

Thoắt một cái, bầu không khí bỗng trở nên lúng túng, khó xử, tôi không biết phải làm gì bèn cúi đầu.

“Được rồi, tụi mình nhân lúc này rời khỏi đây thôi!” Lý Triết Vũ có vẻ hơi sốt ruột.


Đúng lúc ấy, cửa nhà kho bỗng nhiên xuất hiện hai mươi mấy tên dàn em của Hắc Long.

“Bọn mày tưởng thoát khỏi đây dễ lắm hả? Hắc Long đứng một bên cười nhạt nói.

“Hắc Long, em xin anh hãy tha cho bọn họ!”

Tiểu Di đứng một bên cầu xin, nước mắt giàn giụa, nhưng Hắc Long vẫn cứng đầu không nghe, dù có mười con trâu kéo cũng không thể làm hắn lung lay.

Sáu người chúng tôi đều thấy ớn lạnh, bởi vì chúng tôi đều rõ, vừa rồi chúng tôi đã dốc hết sức đánh bật hết mười mấy tên, nếu bây giờ Iại thêm hai mươi mấy tên nữa, chúng tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.

Nhưng tục ngữ có câu “Khổ tận cam lai”, không đúng, phải là “Trong cái ruit có cái may”, đúng thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, các chủ cảnh sát anh dũng đã tới kịp. Tiếng còi cảnh sát vang vọng lại mỗi lúc một gần.

“Hắc Long, hay là chúng ta giao kèo với nhau?” Kim Nguyệt Dạ bỗng dưng Iên, nói ra một câu làm tôi suýt há rách miệng.

“Giao kèo?” Hắc Long sốt ruột hỏi.

“Anh thả chúng tôi ra, chúng tôi sẽ làm chứng tập thể là anh không bắt cóc chúng tôi!”

“Kim Nguyệt Dạ! Cậu điên à? Việc gì phải giúp cái tên khùng đó?’” Tô Cơ gào Iên tức giận.

“Tôi ủng hộ Kim Nguvệt Dạ! Dù thế nào đi nữa, chúng ta hãy cho anh ấy một cơ hội, để anh ấy và Tiểu Di làm lại từ đâu!” Tôi bỗng nhiên hiểu ý của Kim Nguyệt Dạ.

“Nhưng mà Hựu Tuệ... “

“Ừm, tôl tán thành quyết định của Dạ và Hựu Tuệ!” Lý Triết Vũ mỉm cười rồi nhìn tôi gật đầu...