XtGem Forum catalog

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1802 Views



Tôi thấy mình từ từ “hạ cánh” xuống mặt đất.

Trời ơi... Chẳng nhẽ hôm nay Tô Hựu Tuệ này lại “ngỏm” ở đây thật sao? Tôi sợ hãi nhắm nghiền mắt, phó mặc theo số phận.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Sau một loạt tiếng động ầm trời, xung quanh lại im ắng...

Ủa? Kì lạ thật, sao tôi không thấy đau tẹo nào? Đáng nhẽ tôi phải bị cả đống thùng gỗ đè cho bụp rúm mời đúng... Đợi đã, tôi ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng. Ôi, lẽ nào tôi đang nằm mơ ư?

Tôi kinh ngạc mở mắt ra. Trời ơi! Là Kim Nguyệt Dạ! Hắn lấy người che cho tôi, còn hắn bị cả đống thùng gỗ đè. Chắc là đau lắm... Tim tôi bỗng thắt lại...

“Đồ ngốc... Còn ngẩn tò te làm gì? Mau chạy ra ngoài... Tôi sắp không đỡ nổi nữa rồi!” Kim Nguyệt Dạ nghiến răng nói từng chữ. Tôi sực tỉnh, nhanh như chớp bò ra.

“Kim Nguyệt Dạ, cậu k sao chứ? Cố chịu đựng một chút, tôi sẽ cứu cậu ra!”

Tôi cố gắng hết sức chuyển đống thùng gỗ ra khỏi người Kim Nguyệt Dạ. Nhưng thùng gỗ nặng quá, dù người Kim Nguyệt Dạ có cố đến mấy thì cũng chỉ kéo được 3, 4 cái.

Mặt Kim Nguyệt Dạ càng lúc càng đỏ gay, cậu ta hét lên với tôi: “Hựu Tuệ, cô đi trước đi! Mau thoát khỏi đây, đừng lo cho tôi... “

“Không! Tôi không thể bỏ mặc cậu được! Muốn đi thì cả 2 cùng đi!”

Tôi điên cuồng gồng hết sức chuyển những thùng gỗ nặng như đeo đá, dằm gỗ cắm vào đầu ngón tay tôi, đau đến nỗi nước mắt giàn giụa.

Nhưng bây giờ chẳng phải lúc để ý đến chuyện đó! Cứu Kim Nguyệt Dạ đã! Cứu Kim Nguyệt Dạ rồi tính sau! Trong đầu tôi chỉ còn có mỗi ý nghĩ này.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng cười lạnh tanh của Hắc Long: “Tô Hựu Tuệ, cô không cần phải cuống lên như thế! Đã đến rồi thì là khách, tôi sẽ mời chằng trai dũng cảm này một tách trà!”

Mười phút sau, cả tôi và Kim Nguyệt Dạ bị bọn họ trói bằng dây thừng to đùng trong tư thế dựa lưng vào nhau, ngồi giữa căn nhà kho.

Hắc Long ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế hôm qua, lạnh như băng nhìn chúng tôi.

“Sự nhẫn nại của tôi có giới hạn thôi, tôi hỏi lại một lần nữa, Tô Hựu Tuệ, kho báu ở đâu?”

Tôi nghe thấy giọng nói của Hắc Long nồng nặc mùi “thuốc súng”, nhưng có trời đất chứng giám, tôi không hề biết kho báu ở đâu cả. Hắc Long nhìn thấy tôi mím môi không lên tiếng, vứt mạnh mẩu thuốc lá trong tay xuống nền nhà: “ Xem ra các vị khách của chúng ta ‘rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt’ rồi!”

Tôi chết điếng người, lẽ nào họ định...

Hắc Long đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ, hai tên đàn em hùng hùng hổ hổ đi tới chỗ tôi...

“Đợi đã! Tôi biết kho báu ở đâu!” Kim Nguyệt Dạ phía sau lưng tôi bỗng lên tiếng.

Sao cơ? Kim Nguyệt Dạ biết kho báu ở đâu? Tôi ngạc nhiên ngẩn người ra.

“Ồ, chú e biết ư?” Hắc Long nheo mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ.

“Đúng, tôi biết! Nhưng nếu muốn tôi nói thì phải thả Tô Hựu Tuệ ra trước đã!” Kim Nguyệt Dạ từ tốn.

Nhưng Hắc Long chỉ cười khẩy rồi nói:

“Thả người ra cũng được, nhưng phải đợi tôi lấy được kho báu đã!”

“...”

“Thế nào? Cứng họng rồi hả? Hơ hơ, nhóc con, muốn lừa anh đây thì về nhà luyện thêm mười năm nữa đi!” Mặt Hắc Long lạnh như tiền.

“Tôi không lừa các người, tôi cũng sống ở khu biệt thự số 23 phố Angel, hơn nữa tôi còn biết cả tấm bản đồ mật mã!” Kim Nguyệt Dạ nhìn thẳng vào đôi mắt gian xảo, lạnh lùng của Hắc Long rồi nói chậm rãi.

Hắc Long lặng người đi, ánh mắt hơi sáng lên.

Kim Nguyệt Dạ và Hắc Long cứ nhìn thẳng mặt nhau, qua vài giây sau, Hắc Long hừ một tiếng lạnh ngắt:

“Thả Tô Hựu Tuệ ra!”

Tôi thấy Kim Nguyệt Dạ thở phào nhẹ nhõm.

Hai tên đàn em đi tới giúp tôi cởi trói. Tôi đứng dậy, do dự nhìn Kim Nguyệt Dạ .

“Hựu Tuệ, cô đi trước đi, đợi tôi cùng bọn họ làm xong việc sẽ về sau!” Kim Nguyệt Dạ mặt mày vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.

“Đi mau, nếu không tôi đổi ý đấy!” Hắc Long gắt lên.


FIVE

“Hựu Tuệ, mau về đi! Cứ yên tâm, tôi và cô còn phải thi đấu nữa mà!” Kim Nguyệt Dạ khẽ nhếch miệng mỉm cười.

Hu hu hu... Đồ ngốc! Bây giờ là lúc nào mà còn nhắc tới vụ thi đấu! Hai tên áo đen đằng sau lưng tôi bỗng đẩy mạnh tôi một cái, tôi chới với lao lên phía trước vài bước.

Kim Nguyệt Dạ biết tung tích của kho báu thật sao? Không đúng! Nếu hắn biết thì đã đi “mách lẻo” với thầy hiệu trưởng Thôi từ lâu rồi, như vậy cuộc đấu giữa tôi và hắn thắng thua rõ mười mươi còn gì. Hắn nói dối, hắn hoàn toàn không biết kho báu ở đâu, hắn chỉ muốn bảo vệ tôi thôi. Nghĩ đến đây, tôi đang đi đến cửa nhà kho bỗng quay người chạy lại, hét to với Kim Nguyệt Dạ:

“Kim Nguyệt Dạ, đồ lừa đảo, cậu không hề biết kho báu ở đâu!”

Kim Nguyệt Dạ mở trừng mắt nhìn tôi kinh ngạc.

“Không hề biết kho báu ở đâu?” Hắc Long nheo mắt lại, lạnh lùng hỏi.

Tôi như ăn phải gan hùm, quay người sang vênh mặt nói với Hắc Long:

“Chỉ có mình tôi biết kho báu ở đâu thôi, ngoài ra không ai biết hết!”

“Cái gì?” Hắc Long nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.

“Tô Hựu Tuệ, cô điên à?” Kim Nguyệt Dạ bực mình gắt lên.

“Cậu điện thì có! Cậu không biết tí gì về chuyện kho báu sao lại nói dối?”

“Cô đúng là đầu đất!”

“Cậu dám mắng tôi!”

“...”

“Im mồm ngay!” Hắc Long nổi điên cắt ngang cuộc “đấu khẩu” nảy lửa của tụi tôi, từ trên ghế đứng phắt dậy, nghiến răng nom rất dữ tợn. “Tao không có thời gian chơi trò anh hùng cứu mĩ nhân! Dám giỡn mặt tôi hả? Cho tụi bay biết thế nào là lễ độ, nện cho 2 đứa nhãi ranh này một trận!”

Hắc Long vừa mới ra hiệu, mấy tên đàn em áo đen đô con hùng hục xông tới, vây quanh tôi và Kim Nguyệt Dạ. Hu hu hu, thế là xong... Lần này thể nào cũng bị bọn họ “uýnh” cho vêu mỏ...

Ai ngờ đúng lúc đó, cửa nhà kho bị mở toang, có tiếng người hét lên lanh lảnh:

“Mau dừng tay!”

Ơ, là giọng của con nhỏ phù thủy Anna mà!

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn ra phía cửa. Người vừa lên tiếng lúc nãy đúng là Anna. Không chỉ có Anna, mà cả Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Lý Triết Vũ, Lăng Thần Huyền đều lù lù xuất hiện ở cửa nhà kho.

“Tô Cơ! Hiểu Ảnh!” Tôi xúc động gào ầm lên.

“Hựu Tuệ!” Hiểu Ảnh định chạy lon ton về phía tôi nhưng bị Tô Cơ chặn lại.

“Hơ hơ hơ, sao tự dưng có nhiều khách đến thế này? Các vị làm tôi sợ quá!” Hắc Long cười gian xảo.

“Tôi đã báo cảnh sát rồi, các người mau thả họ ra rồi rời khỏi đây là vừa! Chúng tôi sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra!” Lý Triết Vũ bình tĩnh nói với Hắc Long.

Hắc Long ngước mắt lên nhìn Lý Triết Vũ: “Báo cảnh sát à? Được lắm, thế thì càng hay chứ sao?”

“Hừ, đừng có mà lôi thôi, mau thả người ra! Nếu không thì đừng trách tụi này!” Lăng Thần Huyền lớn giọng.

Hắc Long cười gằn 2 tiếng, đột nhiên mấy tên đàn em của hắn xuất hiện ngay sau lưng nhóm Lý Triết Vũ. Chỉ mất có vài phút, nhóm Lý Triết Vũ , Tô Cơ cũng rơi vào thảm cảnh giống tôi và Kim Nguyệt Dạ, đều bị trói gô lại thành 2 nhóm trong tư thế dựa lưng vào nhau.

“Này, mau thả tôi ra, kể cả có bị trói tôi cũng không muốn bị trói chung với tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền!” Tô Cơ giãy giụa kêu gào.

“Tô Cơ! Cô gọi ai là khỉ ngố hử?” Lăng Thần Huyền nghiến răng ken két nói.

“Hu hu hu... Mặc dù Vũ rất tuyệt, nhưng Hiểu Ảnh muốn được trói chung với Tiểu Huyền Huyền cơ...” Hiểu Ảnh chu môi ra, giọng buồn rầu...