Polly po-cket

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1689 Views

. bây giờ là lúc nào mà cậu... cậu vẫn còn nghĩ tới báu vật hả?''

''Đưa đậy!'' Kim Nguyệt Dạ thở hổn hển rồi quát to, nét mặt hắn thật khó hiểu.

''không!'' Tôi cố giành lấy, nhưng cuối cùng cũng không thể địch nổi hắn, chỉ còn biết trơ mắt nhìn hắn lấy trái tim thiên sứ trong túi tôi ra.

Tôi tuyệt vọng nhìn Kim Nguyệt Dạ xa lạ trước mắt, rồi hét lên: ''Tại sao... tại sao cậu lại làm thế?''

Tại sao một Kim Nguyệt Dạ vừa sát cánh cùng Lý Triết Vũ và chúng tôi, thế mà bây giờ lại lập tức biến thành một người hoàn toàn khác.

''Dạ, đừng...'' Lý Triết Vũ cố gượng nói, nhưng muộn mất rồi.

''Hơ hơ hơ...'' Kim Nguyêt Dạ dường như cũng kiệt sức, hắn cười rồi nói, ''Từ trước đến giờ... tôi chỉ cần kho báu thôi! Khụ Khụ...''

''Kim Nguyệt Dạ... cậu đang nói gì thế?''Tôi không dám tin vào tai mình nữa, lắc mạnh đầu để tỉnh táo hơn, nhưng đầu tôi đau như muốn vỡ ra.

Tôi không tin, tôi không tin hắn lại là người như thế? Tại sao sự thật lại phũ phàng thế này?

''Dạ, cậu! Khụ khụ...'' Lý Triết Vũ cũng ngạc nhiên về hành động bất ngờ của Kim Nguyệt Dạ, cậu ấy muốn nói gì đó nhưng chưa nói hết đã ho sặc sụa từng cơn.

''Hơ hơ hơ, cảm ơn nhé... Vũ, Hựu Tuê!''

Kim Nguyệt Dạ từ từ đứng dậy, kết từng bước khó nhọc về phía cửa.

Đột nhiên ở phía cửa vọng lại những tiến gõ cộc cộc cộc. Có người đến

''Không!''

Dường như tôi đã tỉnh lại, gồng hết sức đứng dậy, xông về phía Kim Nguyệt Dạ. Tôi muốn cướp lại trái tim thiên sứ từ tay Kim Nguyệt Dạ, nhưng Kim Nguyệt Dạ đã đề phòng từ trước, hắn khẽ nghiên người, tôi mất đà lao vào tường.

''Đừng... đừng lám hại cô ấy...'' Lý Triết Vũ cố hết sức đứng dậy, nhưng vừa đứng lên thì lại ngã xuống đất, ''Dạ... đừng làm thế!''

Tôi không nhìn thấy nết mặt của Kim Nguyệt Dạ lúc này, những giọt nước mắt tuyệt vọng cứ lã chã tuôn rơi...


FOUR


Uỳnh Uỳnh!

Một âm thanh lớn vang lên cùng với ánh sáng chói, chiếc cửa đá ban nãy bị đóng chặt bây giờ đã mơ toang ra.

‘’Dạ, chúc mừng cậu.’’ Một giọng nói quen quen vang lên, tôi chẳng còn dũng khí để nhìn mọi thứ đang diễn ra trước mắt mình, ‘’Vừa nãy ở bên ngoài tôi đã nghe thấy hết mọi chuyên rồi! Cậu làm tốt lắm! Tôi thực sự tin tưởng cậu rồi đấy!’’

‘’Trong căn phòn đầy khí độc này, dù là tình bạn hay tình yêu cũng chẳng là gì cả! Ha ha.. Tô Hựu Tuệ, Lý Triết Vũ, đây có phả là sự chế diễu đau đớn nhất không?’’

Giọng nói của Sun như những mũi dao nhọn đâm vào vết thương trong sâu thẳm trái tim tôi. Tô Hựu Tuệ, mày không được khóc, không được…

‘’Sun, mày là đồ tiểu nhân đê tiện!’’ Giọng nói đầy căm phẫn của Lý Triết Vũ vang lên, dường nhu6 cậu ấy đã dùng hết sức lực của mình mới có thể thốt ra mấy từ đó.

‘’Đê tiện ư? Nói hay lắm! Ha ha…’’ Sun không hề tức giận, trái lại còn tỏ ra tự hào, ‘’Lý Triết Vũ, tao không phải thiếu gia con nhà giàu như mày, nên đương nhiên không thể sống cao thượng như mày rồi, nhưng có một thứ tao hơn mày đó là tao hiểu người anh em tốt của mày hơn mày đấy, nó với tao giống nhau cả thôi! Ha ha ha!’’

Cả căn phòng vang lên tiếng cười ngạo mạn của Sun, ước gì lúc này tai tôi đặc lại để không còn nghe thấy tiến cười đó thêm một giây nào nữa.

‘’Dạ, tái tim thiên sứ đâu rồi?’’

Dường như sự đắc ý đó với Sun còn chưa đủ, hắn quay sang nhìn Kim Nguyệt Dạ.

‘’Đừng đưa cho hắn!’’

‘’Dạ, đừng đưa!’’

Tay Kim Nguyệt Dạ có vẻ run run, nhưn cuối cùng hắn vẫn quyết định đưa ho Sun.

‘’Kim nguyệt Dạ, tại sao vừa nãy cậu cứu tôi mà bây giờ lại đổi mặt?’’ Tôi không thể kiềm chế được nữa.

‘’Cô đừng hiểu nhầm…’’ Tay Kim Nguyệt Dạ run lên rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt lạnh nhạt, ‘’Vừa nãy… tôi chỉ… muốn bảo vệ báu vật thôi…’’

‘’Dạ, đừng tiếp tục như vậy nữa! Nếu cậu đưa nó cho Sun, chúng ta… chúng ta chỉ có thể lả kẻ thù của nhau!’’ Giọng Lý Triết Vũ cũng run lên, cậu ấy tuyệt vọng nhìn Kim Nguyệt Dạ.

Nhưng… Kim Nguyệt Dạ liếc nhìn Lý Triết Vũ rồi cuối cùng bỏ tay ra…

Trái tim thiên sứ cuối cùng đã nằm gọn trong tay Sun.

‘’ Kim Nguyệt Dạ, cảm ơn cậu nhé!’’ Giọng nói xảo quyệt của Sun lại vang lên, ‘’Không hổ danh là thằng bạn tốt nhất của tôi! Ha ha ha, cậu yên tâm, tôi sẽ không quên lời hứa với cậu đâu.’’

Giọng nói của Sun vang bên tai tôi.. Tôi tuyệt vọng nhắn mắt lại, sao lúc này lòng tôi lại chua xót quá…

‘’Hà hà hà…’’ Sun giơ trái tim thiên sứ lên, nhìn quanh một lượt mấy người chúng tôi đang nằm nghiêng ngả dưới đất, giông hắn đáng sợ vô cùng, ‘’Tao đã lấy được thứ tao cần rồi, sứ mệnh vinh quang của chúng mày cũng kết thúc ở đây là vừa…’’

Nói rồi hắn quay ra ra hiệu với một tên mặc đồ đen, tên đólập tức ghé sát tai lắng nghe Sun dặn dò.

‘’Sun, lấy được rồi thì mau đi thôi!’’ Tên đỉnh đầu tôi vang lên giông nói của Kim Nguyệt Dạ, từng câu từng chữ như mũi dao nhọn đâm vào tim tôi, ‘’ Kái độc ở đây càng ngày càng mồng nặc, chúng ta mau đi thôi, kệ chúng nó đi…’’

Tôi ngẩng đầu lên, căm phẫn nhìn Kim Nguyệt Dạ. Không ngờ Kim Nguyệt Dạ lại có thể nói những câu tuyệt tình như thế!

Sun nhìn Kim Nguyệt Dạ rồi quay sang nhìn tôi, cuối cùng hắn đưa mắt nhìn mấy người đang ngã dưới đất.

‘’Được! Kim Nguyệt Dạ, để cảm ơn cậu đã giúp tôi lấy được trái tim thiên sứ, tôi sẽ làm theo ý cậu, chúng ta đi thôi!’’ Sun nói rồi vẫy tay cùng toán người mặc đồ đen bỏ đi.

Kim Nguyệt Dạ đi sau hắn.

Khi đến cửa hang, tôi thấy Kim Nguyệt Dạ dừng lại một lúc, tim tôi dường như cũng dừng theo bước chân của hắn.

Kim Nguyệt Dạ, đối với cậu, báu vật quan trọng vậy sao, cậu có thể hy sinh tình bạn để đánh đổi nó ư?

Tôi lặng người nhìn những tên mặc đồ đen đang theo Kim Nguyệt Dạ và Sun ra khỏi hang, đầu óc tôi trống rỗng chẳng còn suy nghĩ được gì nữa…

‘’Dạ! Chúng ta… sau này sẽ là kẻ thù của nhau…’’

‘’…’’

Kim Nguyệt Dạ không quay đầu lại nhìn mà chỉ bước theo Sun ra ngoài…

Từ khi Kim Nguyệt Dạ bước ra khỏi hang, trái tim tôi đã vỡ ra thành từng mảng…

Cánh tay yếu ớt càu Lý Triết Vũ dần dần hạ xuống, cậu ấy đấm mạnh xuống nền đất dầy bụi…

‘’Lý Triết Vũ…’’

Mặc cho tôi có gào thét thế nào đi nữa, tấ cả vẫn chỉ là sự im lặng đáng sợ!



--- Hết tập 11 ---




BÍ MẬT TÌNH YÊU PHỐ ANGEL TẬP 12



Tóm tắt nội dung:

Sau khi lấy được trái tim thiên sứ, Kim Nguyệt Dạ và Sun đã biến mất một cách bí ẩn. Vũ đưa Tô Hựu Tuệ đến khu biệt thự riêng của mình và bày tỏ tình cảm chân thành với cô. Sau đó, Hựu Tuệ tình cờ đọc được cuốn nhật kí của Dạ và biết được toàn bộ sự thật... Vì để bảo vệ cô, Lý Triết Vũ và các bạn mà Dạ phải bắt tay với Sun. Hựu Tuệ từ chối lời cầu hôn của Lý Triết Vũ để đến thị trấn biển, nơi hoàng tử Sùng Dương đang bị bệnh tật hành hạ...


----------


Chương 01: NƯỚC MẮT PHA LÊ CỦA CÔNG CHÚA MILAN



Địa điểm:

Bệnh viện

Nhà Tô Hựu Tuệ

Khu biệt thự số 23 phố Angel



Nhân vật:

Tô Hựu Thuệ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương

Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp II Minh Dương

Lý Triết Vũ: Nam sinh lớp 11 trường cấp II Minh Dương

Lăng Thần Huyền: Nam sinh lớp 11 trường cấp II Minh Dương

Lý Chấn Dực: Nam sinh lớp 11 trường cấp II Minh Dương

Sun: Thần tượng tuổi teen

Bạch Ngưng: Hiệu trưởng trường Minh Đức cũ

Thôi Khởi Thánh: Hiệu trưởng trường Sùng Dương cũ


ONE


“Kim Nguyệt Dạ, mau đưa trái tim thiên sứ cho tôi!’’

“Tô Hựu Tuệ, các người thua hoàn toàn rồi, từ bây giờ trở đi trái tim thiên sứ là của tôi!’’

‘’Ha ha ha…’’

Khuôn mặt Suntrông rất dữ tợn, tiếng cười thành tràng đanh lại như tiếng thét.

Đột nhiên xuất hiện một người mặc áo đen dúng sừng sững như một tòa tháp, hai tay giơ một khẩu súng đen sì và lạnh như băng lên.

Người áo đen thất thần nhìn tôi nột lúc , sau đó từ từ đư khẩu súng sang ngang…

Ông ta hướn đầu súng về phía Lý Trết Vũ…

‘’Không!’’

Đoàng!



‘’Không!’’

Tôi gần như hét lên trong tuyệt vọng, sau đó dột nhiên mở mắt ra, nhưng chỉ thấy cái trần nhà trắng toát.

‘’Chị Hựu Tuệ, chị Hựu Tuệ! Chị tỉnh rồi à?’’

Hả? Tiểu…Tiểu Dực?

Tôi ngạc nhiên nhìn khuôn mặt lo lắng của Tiểu Dực. Đột nhiên phata1 hiện ra mình đang nằm trên một chiếc giường màu trắng.

Tôi lau mồ hôi nhễ nhại trên trán, thở nặng nề nhìn xung quanh: Khăn trải giường màu trắn, bình oxy treo trên cao, một loạt các thiết bị y tế lớn nhỏ, một chiếc ti vi hiện đại, bốn bức tường quét sơn trắng toát…

Ủa? Chắc đây là trong phòng bệnh! Nhưng… nhưng tại sa tôi lại ở đây? Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Lý Triết Vũ, Lăng Thần Huyền đâu? Họ đi đâu cả rồi?

‘’Chị Hựu Tuệ, chị thấy thế nào?’’ Thấy tôi dáo dác nhìn xung quanh, Tiểu Dực vội vã hỏi, ‘’Chị đang lo cho anh Vũ ư?’’

Tôi định thần lại, nắm chặt bàn tay của Tiểu Dực rồi sốt ruột gặng hỏi: “Tiểu Dực, Lý Triết Vũ và nhón Tô Cơ đang ở đâu?’’

‘’Chị Hựu Tuệ, đừng quá lo lắng!’’ Tiểu Dực nói và vội vàng xua tay, ‘’Họ chỉ trúng độc nhẹ, không sao cả. anh Vũ vừa tỉnh giậy, bây giờ mọi người đang ở phòng anh ấy.’’

Lạy chúa! Mọi người không sao cả!

Lúc đó tôi mới dần dần bình tĩnh lại, bồi hồi nhớ lại mọi chuyện xảy ra:

Đem đó… Sun đi khỏi, Kim Nguyệt Dạ cũng đi khỏi, cả nhón người áo đen đó nữa, họ đều đi hết… họ bỏ mặc chúng tôi trong hang… và sau đó…

Phù, không có súng! Đó chỉ là giấc mơ của tôi thôi. Thật may vì đó chỉ là một giấc mơ!

Thấy tôi có vẽ đã hoàn hồn, Tiểu Dực nói và thở dài nhẹ nhõm: ‘’Chị Hựu Tuệ, chị đã hôn mê suốt mọt ngày một đêm, tình trạng sức khỏe nguy kịch lắm. May mà hôm đó người gác đêm nhận được điện thoại của một người tốt bụng giấu mặt nói rằng cá anh chi đang gặp nguy hiểm, nếu không thì mọi người đã… Mà thôi, để em đi thông báo chị đã tỉnh lại. Em sẽ quay lại ngay!’’

Nhười gác đêm ư? Nhận được điện thoại của một người tốt bụng ư? Chuyện này là sao nhỉ?

‘’Tiểu Dực, đợi đã! Tôi muốn hỏi…’’

Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu, Tiểu Dực đã vui vẻ vẫy tay với tôi, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.
Tôi miễn cưỡng mỉm cười, quay người chỉnh lại cái gối để tì lưng vào.

Tất cả đều kết thúc rồi! Mặc dù chúng tôi đã thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc nhưng trong lòng tôi vẫn thấy nặng trĩu…

Cứ nghĩ đến việc bị Kim Nhuyệt Dạ và Sun cuỗm mất trái tim thiên sứ, tôi lạị nắm tay thật chặt thành nắm đấm. Ưóc gì tôi có thể quay ngược trở lại thời gian, đánh cho hai tên xấu xa ấy bò lăn bò toài trên đất.

‘’Hựu Tuệ! Hựu Tuệ!’’

Cửa phòng đột nhiên mở toang, Tô Cơ, Hiểu Ảnh và Tiểu Dực bước nhanh vào phòng. Đi sau là cô Bạch Ngưng với khuôn mặt nghiên nghị và thầy Thôi với ánh mắt quan tâm.

Hả? Sao cả hai thầy cô đều đến nhỉ?

‘’Hựu Tuệ, mama tôi và thầy Thôi đến thăm chúng ta đấy!’’ Thấy tôi tỉnh dậy, Tô Cơ rảo chạy đến rồi dột nhiên géh miệng sát tai tôi, ‘’ Lý Triết Vũ đã giải thích rõ rành mọi chuyện rồi. Cậu ấy rất lanh trí, lúc đi đến khu biệt thự số 23 đã mang theo máy ghi âm, ghi lại lời của tên Sun và Kim Nguyệt Dạ, lần này hai tên đó khó mà thoát được.’’

Tôi ngạc nhiên nhìn Tô Cơ, Mặt Hiểu Ảnh tuy trắng bệch nhưng có vẻ như đã lấy lại được tinh thần.
Lý Triết Vũ tường trình mọi việc với thầy Thôi ư? Còn trái tim thiên sứ thì sao? Nhay cả khi có trong tay bằng chứng buộc tọi Sun và Kim Nguyệt Dạ, thì trái tim thiên sứ cũng bị họ lấy đi rôi mà...